Chương 10 - Đứa Trẻ Từ Nóc Tủ Lạnh
Thẩm Thanh Châu đưa tôi một khoản kha khá gọi là “phí tổn thất” và “bồi thường tinh thần”, tôi vui vẻ nhận lấy.
Sau sự kiện “đoàn làm phim đối thủ đến phá rối” lần này, địa vị của tôi trong nhà bỗng trở nên vô cùng siêu nhiên.
Mấy con ma nhìn tôi, ngoài ánh mắt bất lực và chai sạn vốn có, nay còn có thêm chút kính sợ.
Đặc biệt là khi tôi vác nồi sắt đi lại trong bếp.
Chắc họ sợ tôi hôm nào không vui sẽ làm món “nồi sắt hầm chính mình”.
Ngày tháng cứ thế trôi qua trong hỗn loạn mà lại hài hòa lạ thường.
Tiểu Triết hoàn toàn biến thành một cục bánh gạo tròn vo, cả ngày dính lấy tôi “dì ơi dì ơi” gọi không ngừng, còn thân hơn cả con ruột.
Tô Niệm cũng hết làm bộ u uất, bắt đầu nghiên cứu tạp chí thời trang, còn nhờ tôi dạy cô ấy đan len.
Nhạc tỷ không còn treo trên đèn chùm nữa, mà mê mẩn xem tivi, đặc biệt thích phim gia đình – đạo lý, đến đoạn cao trào còn mắng theo: “Đồ đàn ông tồi!”
Còn Thẩm Thanh Châu – “Đạo diễn Thẩm”, sau khi uống canh đại bổ của tôi, sức khỏe ngày càng khá hơn.
Anh không còn suốt ngày ru rú trong phòng, thi thoảng cũng ra ngồi trên sofa phòng khách, xem phim gia đình – đạo lý với tôi… và Nhạc tỷ.
Mỗi khi nữ chính bị bắt nạt, Nhạc tỷ căm phẫn không thôi, còn Thẩm Thanh Châu thì lạnh nhạt phán một câu: “Ngu xuẩn.”
Khi nam chính theo đuổi lại vợ trong nước mắt, Nhạc tỷ khóc ròng, còn Thẩm Thanh Châu mặt không biểu cảm phun ra hai chữ: “Đáng đời.”
Tôi nhận ra, vị quỷ vương ngàn năm này, thật ra trong lòng rất hóng chuyện.
Hôm đó, tôi đang phơi chăn ngoài sân, Thẩm Thanh Châu bước đến bên cạnh.
“Lâm Vãn.”
“Hửm?” Tôi trải chăn xong, vỗ vỗ. Mùi nắng thơm thật là dễ chịu.
“Hợp đồng sắp hết hạn rồi.” Anh đột nhiên nói.
Tôi ngẩn người, tính lại thời gian, đúng thật. Chẳng biết từ lúc nào, đã gần ba tháng trôi qua.
“Ờ.” Tôi đáp, trong lòng tự dưng trống rỗng kỳ lạ.
“Cô… có dự định gì không?” Anh hỏi, ánh nắng vàng chiếu lên người anh, khiến vẻ lạnh lẽo giảm đi, lại có thêm vài phần sinh khí.
“Tôi… chưa nghĩ ra.” Tôi nói thật, “Chắc là cầm tiền lương rồi về quê thôi.”
Anh im lặng.
Trong sân chỉ nghe thấy tiếng gió xào xạc thổi qua tán cây.
Một lúc lâu sau, anh mới mở miệng, giọng khàn khàn: “Cô… không muốn ở lại sao?”
Tôi quay đầu nhìn anh.
Anh không nhìn tôi, mà đang ngẩng đầu ngắm trời xa xa, góc nghiêng gương mặt dưới ánh nắng trông dịu dàng hiếm thấy.
“Ở lại làm gì?” Tôi hỏi, “Bộ phim của anh chẳng phải quay xong rồi sao?”
Khóe miệng Thẩm Thanh Châu lại co giật một cách quen thuộc.
Cuối cùng, anh quay sang, nhìn thẳng vào mắt tôi. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy là cuộn trào cảm xúc – có bất lực, có giằng co, cuối cùng đều hóa thành một tia nghiêm túc mà tôi không thể lý giải nổi.
“Lâm Vãn.” Anh nói chậm rãi từng chữ, “Phim của tôi… vẫn chưa có nữ chính.”
Tôi chết lặng.
Cái này là… ý gì?
Có phải là… cái tôi đang nghĩ không?
“Anh Thẩm…” Tôi hơi lắp bắp “Anh… anh đang tỏ tình với tôi sao?”
Anh không trả lời trực tiếp mà hỏi lại tôi: “Cô thấy… sống chung với mấy con ma, có đáng sợ không?”
“Ma?” Tôi chớp mắt rồi bật cười, “Đạo diễn Thẩm, anh vẫn chưa ra khỏi vai à? Được rồi được rồi, tôi biết mấy người là ma rồi, được chưa? Đừng diễn nữa.”
Thẩm Thanh Châu nhìn tôi thật lâu, rồi thở dài một tiếng.
Anh biết, với mạch não của tôi, có khi cả đời này cũng không thể thực sự hiểu nổi chữ “ma” là gì.
Nhưng, có lẽ điều đó… cũng không phải chuyện xấu.
“Tôi không đùa.” Anh nghiêm túc nói, Lâm Vãn, tôi hỏi cô, nếu chúng tôi thật sự là ma, cô có sẵn lòng… ở lại, làm nữ chủ nhân của ngôi nhà này không?”
Tôi nhìn anh.
Ánh mắt của anh, là sự chân thành tôi chưa từng thấy, kèm theo một chút lo lắng.
Tôi chợt nhớ tới cái ôm dính chặt của Tiểu Triết, sự quan tâm vụng về của Tô Niệm, những phút giây vui vẻ cùng Nhạc tỷ xem phim.
Tôi nhớ đến cái gia đình này, tuy kỳ quái, nhưng lại khiến tôi thấy ấm áp.
Tôi bỗng cảm thấy, họ là người hay là ma, hình như… không còn quan trọng.
Điều quan trọng là, tôi thích nơi này.
Tôi cười, cười đến cong cả mắt.
“Gọi là nữ chủ nhân thì nghe già lắm.”
Ánh mắt Thẩm Thanh Châu thoáng tối đi.
“Nhưng mà,” tôi nói tiếp, “nếu anh chịu tăng lương cho tôi, thêm thưởng cuối năm, để tôi làm bảo mẫu kiêm quản gia trọn đời, tôi có thể suy nghĩ một chút.”
Thẩm Thanh Châu ngẩn ra.
Ngay sau đó, trên khuôn mặt băng giá nghìn năm ấy, dần dần, dần dần, hiện lên một nụ cười rất nhạt… nhưng đủ để khuynh đảo thế gian.
“Được.” Anh nói, “Căn nhà này, bao gồm cả tôi, đều giao cho cô quản.”
11.
Cuối cùng thì tôi cũng ở lại.
Lương tăng gấp đôi, lại còn có bảo hiểm, quỹ nhà ở và thưởng cuối năm.
Thẩm Thanh Châu, ông chủ của tôi, bây giờ hình như cũng đã trở thành… bạn trai tôi?
Quan hệ hơi phức tạp, tôi quyết định tạm thời vẫn gọi anh là “anh Thẩm”.
Cuộc sống của chúng tôi cũng không có nhiều thay đổi sau khi “xé lớp giấy mỏng” kia ra.