Định Mệnh Cưới Nhầm

Hoa Cỏ Mùa Xuân

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

Hứa Quang Hán từng là niềm kiêu hãnh của đất Thịnh Kinh, người người ngưỡng mộ.

Nhưng khi gia tộc họ Hứa gặp đại nạn, chỉ còn một mình chàng lạc bước đến thôn quê của ta, kiệt sức, quần áo rách nát, chính ta là người đưa chàng về cứu giúp.

Phụ thân ta lấy ơn ép nghĩa, buộc chàng phải cưới ta.

Chàng là người tài mạo song toàn, còn ta… chữ nghĩa không thông, trí tuệ lại chậm, suốt đời cũng khó theo kịp bước chân chàng.

Ta nỗ lực bao nhiêu, cuối cùng cũng chỉ đổi lấy một câu nói như gió lạnh quét qua:

“Nếu không phải phụ thân nàng lấy ơn ép cưới, kẻ như ngươi, vô tích sự đến vậy, sao có thể gả đi nổi?”

Ta biết, chàng xưa nay vốn chẳng để mắt đến ta.

Cho nên khi tin Hứa gia đã được rửa sạch oan khuất truyền đến quê nhà, Hứa Quang Hán liền thu dọn hành trang, định đưa ta hồi kinh.

Ta chỉ lặng lẽ lấy hành lý của mình ra, nhẹ giọng nói:

“Chàng đi một mình đi, cứ xem như chưa từng cưới ta.”

Bình luận

Tổng đánh giá: 0

Danh sách đánh giá

  • 5 sao - Đọc tại trang 100

    Một truyện hay với cốt truyện hấp dẫn và những nhân vật sống động.

  • 4 sao - Đọc tại trang 150

    Không gian và bối cảnh trong truyện được mô tả rất chi tiết, khiến người đọc dễ dàng hòa mình vào câu chuyện.