Chương 6 - Đích Nữ Trong Đích

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngay sau đó, các phi tần từng được Diêm Kỳ sủng hạnh cũng lần lượt hoài thai.

Lô phi tần này là do chính tay ta tuyển chọn, vì Diêm Kỳ e ngại xuất thân, nên các nàng đều chẳng phải danh môn khuê tú.

Điều ấy lại càng thuận tiện cho ta.

Dù con ta có rủi ro sinh non hay chết yểu, vẫn còn những đứa bé khác thay thế.

Với bao nhiêu năm tích lũy quyền thế, việc nắm các nàng trong lòng bàn tay, dễ như trở bàn tay.

Ta an tâm dưỡng thai, đếm từng ngày hòa thân tới gần.

Trong thời gian đó, ta nhận được thư hồi âm từ Diêm Di — tức vị Thái tử năm xưa.

Năm ấy, hắn từng hứa ban cho ta một nguyện ước. Nay, đã đến lúc thực hiện.

Ta muốn hắn hộ tống phụ thân hồi kinh, bởi một đại sự sắp xảy ra.

Ngày hòa thân, người bị nhét vào kiệu không phải Tiếu Tiếu… mà là Diêm Kỳ.

Hắn bị trói chặt tay chân, lớn tiếng quát ta:

“Ngươi điên rồi sao?”

Ta suy nghĩ một hồi, gật đầu:

“Đúng vậy, ta điên rồi.”

Ta hỏi hắn — bao năm qua lặng lẽ bỏ thuốc tránh thai vào đồ ăn thức uống của ta, hắn rốt cuộc sợ ta đến nhường nào?

Ta chưa từng vạch trần, chỉ lặng lẽ điều dưỡng thân thể.

Thế mà sau khi ta có thai, hắn lại nhiều lần hạ độc vào canh thuốc, mưu sát cốt nhục của mình.

Thấy ta bình an vô sự, hắn biết ta sớm đã có đề phòng.

Hắn bắt đầu xúi giục phi tần gây chuyện, mưu tính khiến ta sảy thai.

Thật nực cười.

Những lời hắn ôm ta khóc lóc thề thốt vẫn còn văng vẳng bên tai.

Mà hành động lại không hề nương tay chút nào.

Ta hận hắn — cho nên ta nhét hắn vào kiệu hòa thân.

“Thánh thượng, nếu người thật lòng chủ trương hòa thân, cớ chi không đích thân đi?

Thần thiếp nghĩ, người là thiên tử Trung Nguyên, tự mình sang Man tộc cầu hòa, ắt khiến đối phương vui mừng khôn xiết.

Còn giang sơn xã tắc này, cứ giao cho thần thiếp tạm thời quản lý vậy.”

13

“Ngươi là tiện phụ!”

Diêm Kỳ mặt mày dữ tợn, rít lên:

“Ngươi chẳng sợ Man tộc phát hiện chân tướng, nổi giận đem binh xâm phạm Trung Nguyên sao?”

Ta cười nhạt:

“Sao lại sợ? Quân Trung Nguyên hùng mạnh, đủ sức ngăn cản Man binh.”

Hắn lại nói:

“Nếu trẫm tới Man tộc, cùng họ liên thủ phản công Trung Nguyên, nàng cũng không sợ sao?”

Ta sớm đoán được hắn tính toán gì.

Chẳng qua là định hứa hẹn — nếu Man tộc giúp hắn đoạt lại long vị, hắn sẽ dâng vài thành trì để báo đáp.

Nhưng… Man tộc liệu có năng lực ấy sao?

Huống chi, Diêm Kỳ có bản lĩnh thuyết phục họ ư?

Hắn sở dĩ làm được Thái tử, làm được hoàng đế, là vì biết lợi dụng mọi người bên cạnh ta.

Hắn tuy mưu sâu, nhưng đạo làm vua, hắn hiểu được bao nhiêu?

Ta đánh cược — hắn không đủ năng lực trở về Trung Nguyên.

À, còn một chuyện vô cùng trọng yếu.

Vương Man tộc… thích nam sắc.

Nam tử Trung Nguyên da trắng thịt mềm như Diêm Kỳ, đối với hắn chẳng khác nào mỹ thực trân bảo, yến tiệc tuyệt sắc.

“Thánh thượng cứ yên tâm đi hòa thân.

Thần thiếp sẽ sai sử quan chép lại, người là vì trấn an lưỡng quốc, chủ động sang Man, hiến thân cầu hòa.”

Hi hi.

Diêm Kỳ nghe xong, giận đến nỗi suýt hộc máu.

Nhưng ta chẳng cho hắn cơ hội mở miệng nữa — sai người nhét thuốc câm vào miệng, trói chặt năm hoa bảy lượt, nhét vào kiệu, nhìn theo hắn khuất dần theo đoàn hòa thân.

Nam nhân bội bạc, phải xử trí như thế.

Phụ thân ta hồi triều, giúp ta ổn định triều cục.

Diêm Kỳ chưa từng ra mặt thượng triều, bên ngoài đều nói hắn đang vi hành thị sát dân tình.

Man tộc xa xôi, đoàn hòa thân mất nửa năm mới đến nơi.

Mà khi ấy, ta cũng sinh hạ một hoàng tử.

Chờ tin tức từ Man tộc truyền về kinh thành, hài tử của ta… đã được lập làm tân đế.

Việc tiên đế vì mê đắm vương Man tộc mà cải trang làm công chúa sang hòa thân, rất nhanh đã lan khắp trong ngoài triều.

Về việc tiên đế là tự nguyện bán thân, hay là bị Man vương cưỡng ép, trở thành một đoạn miệng kín như bưng, chẳng ai dám luận bàn.

Tóm lại — đó là một đại nhục quốc thể.

Cũng may, vết nhơ ấy chẳng mấy chốc đã bị ém xuống.

Người người chỉ bảo: tiên đế đã chết, chết vì một trận phong hàn hung hiểm.

Nửa năm sau, thám tử từ Man tộc đưa tin:

Diêm Kỳ đã chết.

Chết vì… hậu huyệt rách toạc, sinh nhiễm trùng.

Phải rồi.

Quả thực… là một cái chết chẳng thể nói thành lời.

14

Hài tử của ta, nay an ổn ngồi trên ngôi cửu ngũ. Còn ta, cũng vững vàng nơi vị trí Thái hậu.

Tiếu Tiếu từng kể ta nghe một câu chuyện về Võ Tắc Thiên — sau khi phu quân băng hà, bà đăng cơ xưng Đế, trở thành nữ hoàng đầu tiên của Trung Hoa.

Nếu ta muốn, cũng có thể noi theo vết ấy.

Chỉ là… ta không làm vậy.

Những năm tháng bày mưu toan tính ấy, đã khiến ta mỏi mệt vô cùng.

Ta không muốn làm nữ đế.

Ta hỏi Tiếu Tiếu: “Trên đời này, có nữ nhân nào giống như ta không? Sau khi đăng vị Thái hậu… họ đều làm những gì?”

Tiếu Tiếu nghĩ ngợi một hồi, đáp: “Dĩ nhiên là buông rèm nhiếp chính, nắm giữ triều cục.”

À. Nhưng ta xưa nay không đắm say quyền lực.

Tiếu Tiếu lại bảo:

“Vậy thì tỷ có thể nạp vài mỹ nam tử làm sủng thiếp, diễn một vở ‘Phong lưu Thái hậu và các mỹ nhân hậu cung’ cũng chẳng tồi.”

Ta khẽ thở dài.

Kỳ thực, ta cũng không quá ưa thích sắc đẹp nam nhân như thế.

Tiếu Tiếu vừa gặm móng tay, vừa nhíu mày:

“Hoặc… tỷ cứ sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện nơi triều nội, rồi cải trang rời cung.

Tỷ đã chịu đủ cảnh tranh đấu trong hoàng gia hơn hai mươi năm, cũng nên được sống một kiếp khác.

Ra ngoài, sống như một dân thường, có lẽ sẽ được nếm trải một đời tự do.”

Ta nhìn ánh mắt nàng lấp lánh như sao trời, chợt hỏi:

“Nhưng… ta chưa từng sống ngoài dân gian.

Ta… sợ lắm.”

Tiếu Tiếu vung tay áo, bật cười:

“Thì có gì phải sợ?

Muội sẽ đi cùng tỷ.”

“… Ừ, được.”

Ở bên Diêm Kỳ bao năm, ta cũng học được một điều: Có những lời, tốt nhất nên để người khác nói thay mình.

Ta lập tức sắp xếp mọi sự. Giao con cho phụ thân — người đã bước vào tuổi trung niên.

Lấy cớ lên Bắc Sơn lễ Phật, ta lặng lẽ rời khỏi cung.

Ra khỏi tường son ngói đỏ, trời cao đất rộng, không còn ai trói buộc.

Khi xưa, ta là trưởng nữ của danh môn, là cháu gái Hoàng hậu, là Thái tử phi được chỉ hôn sẵn từ thuở nhỏ…

Ta có biết bao thân phận, biết bao ràng buộc.

Còn hiện tại ta chỉ là một dân nữ bình thường.

Mà dân nữ bình thường, thì có thể sống tùy tâm sở nguyện, tự tại tiêu dao.

Cái gì mà đích, cái gì mà thứ, cái gì là cao quý, cái gì là thấp hèn…

Ai còn quan tâm nữa chứ?

(Toàn văn hoàn)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)