Chương 3 - Đêm Tối Và Những Bí Mật Kín Đáo

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

5

Trời vừa sẩm tối, ba tôi và đạo trưởng từ bên mộ trở về, đạo trưởng còn vẽ đầy bùa chú lên cửa ra vào và cửa sổ.

Tôi hỏi đạo trưởng mấy lần vì sao mọi chuyện lại phát triển nhanh đến vậy, vì sao mới có mấy tiếng đã hóa thành d/âm th/i diễm cốt, nhưng ông ta đều lảng tránh không trả lời.

Đến khi Huyền Hạo mang theo một thân hơi nước từ giếng trở về, mọi người ăn uống qua loa cho đỡ đói, rồi làm theo lời đạo trưởng, cùng tôi ra mộ canh đêm.

Núi mộ ban đêm vốn đã âm u đáng sợ, huống chi còn có một th/i th/ể bất cứ lúc nào cũng có thể bò ra khỏi mộ.

Để tự trấn an, tôi cố tình mang theo máy tính bảng để chơi.

Dù sao cũng chỉ là canh mộ, nó ra thì lại cõng về, chuyện này tôi đã quen, lại có Huyền Hạo bên cạnh, nên cũng không quá sợ.

Huyền Hạo ngồi bên cạnh xem tôi chơi máy, thứ gì cũng thấy mới lạ.

Tôi mở trang cá nhân của chú út, cho anh ta xem mấy đoạn video quay trong linh đường, nhất là đoạn nhảy múa gợi cảm.

Tiếc là sau bữa cơm canh đêm thì không quay nữa, nếu không có lẽ còn tìm được chút manh mối về cái ch/ết của cô vũ nữ.

Chơi đến nửa đêm, máy tính bảng hết pin.

Huyền Hạo bèn giẫm đổ đám cỏ tranh bên cạnh, nằm xuống đó nhắm mắt ngủ.

Tôi thì không gan lớn như anh ta, trong lòng vẫn hơi sợ, thỉnh thoảng lại liếc về phía ngôi mộ nằm trong vòng gỗ đào.

Trong đầu cứ nghĩ nếu th/i th/ể kia bò ra, tôi phải cõng thế nào.

Nếu cô ta không chịu thì sao.

“Cô cũng nằm nghỉ chút đi.” Huyền Hạo đè dẹp đám cỏ bên cạnh mình, ra hiệu cho tôi sang nằm.

Đây là lần đầu tiên anh ta chủ động nói chuyện này.

Ngồi cả nửa đêm quả thật mỏi mệt, tôi liền nằm xuống, nhìn bầu trời đầy sao, kể cho anh ta nghe chuyện cõng th/i th/ể trước đó.

Vừa nghe tôi nói đến chuyện buộc dây đỏ lên th/i th/ể rồi hà hơi, Huyền Hạo lập tức mở mắt.

Tim tôi thót lên, vội nói thêm rằng lúc cõng, th/i th/ể lại ấm mềm như bông, không hề nặng.

Khi đó tôi cũng cảm thấy không ổn, nhưng cái ch/ết của chú út, cộng thêm lời đạo trưởng nói người tiếp theo sẽ là ba mẹ tôi, nỗi sợ đã cuốn trôi mọi nghi ngờ.

Ánh mắt Huyền Hạo lóe lên, anh ta kéo tôi đứng dậy.

“Người ta vẫn nói ch/ết là nặng, th/i th/ể sao có thể ấm mềm nhẹ như bông.”

“Th/i th/ể không được dính sinh khí, càng không thể hà hơi vào.”

“Về nhà ngay.”

“Đạo trưởng kia có vấn đề.”

“Ba mẹ cô gặp nguy rồi.”

Nghe vậy tim tôi đập mạnh.

Đạo trưởng nói mục tiêu tiếp theo của cô vũ nữ là ba mẹ tôi, nên tối nay ông ta ở lại nhà tôi để trông coi.

Nếu ông ta có vấn đề, ba mẹ tôi thật sự rất nguy hiểm.

Huyền Hạo không thèm đi bộ nữa, nắm lấy tay tôi, vòng tay ôm eo tôi, xoay người một cái đã đứng ngay trước cửa nhà tôi.

Quả nhiên vừa đến nơi, cửa lớn nhà tôi mở toang.

Một hàng dấu chân bùn kiễng gót giống hệt nhà chú út, kéo dài từ cửa lên thẳng lầu trên.

Tim tôi như bị bóp chặt, trong nháy mắt không thở nổi.

Tôi kéo Huyền Hạo, men theo dấu chân bùn chạy lên.

Vừa tới cầu thang đã nghe trên lầu vang xuống những âm thanh không thể mô tả, còn dữ dội hơn phim nóng.

Nghĩ đến cảnh chú út ch/ết thảm, tôi chẳng còn để ý gì đến xấu hổ hay kiêng kỵ, kéo Huyền Hạo chạy vội lên trên.

Vừa lên tầng hai, tôi đã thấy ba mẹ tôi trần truồng, lăn lộn giữa phòng khách.

Tứ chi hai người quấn chặt vào nhau như rắn, thân thể dính sát như đôi ếch giao phối.

Tư thế ấy giống hệt cảnh cô vũ nữ quấn lấy ông nội và chú út lúc ch/ết.

Ngay cả tiếng bước chân tôi chạy lên gấp gáp như vậy, họ cũng không hề nghe thấy.

Quỷ dị hơn là trên cổ tay mẹ tôi, đang buộc một sợi dây đỏ tươi.

“Cô vũ nữ đã bám lên người mẹ cô rồi.” sắc mặt Huyền Hạo trầm xuống, kéo tôi ra sau lưng.

“Đứng sau tôi.”

Anh ta bấm quyết, sải bước tiến về phía ba mẹ tôi.

Có lẽ cảm nhận được nguy hiểm, mẹ tôi buông ba tôi ra, hai tay vòng chặt cổ ông, ngẩng cằm, mặt đỏ bừng, ánh mắt mê ly, đối diện Huyền Hạo khẽ rên rỉ.

Ba tôi thì hoàn toàn vô thức, vẫn làm theo bản năng.

Huyền Hạo hừ lạnh một tiếng, phất tay, một cột nước bắn thẳng vào trán mẹ tôi.

Mẹ tôi hét lên một tiếng.

Ngay sau đó, những sợi tóc đen ướt sũng như rắn, quấn trên mặt và vai bà, đồng loạt dựng lên, lao thẳng về phía tôi.

Đám tóc ấy vừa tới trước mặt tôi liền bung ra, tơ tơ sợi sợi, như một tấm lưới.

Ngay lúc sắp quấn lấy tôi, trên người tôi bỗng lóe lên ánh đỏ.

Từng đạo phù quang bắn ra.

Những sợi tóc vừa chạm vào ánh đỏ liền hóa thành tro.

Cột nước Huyền Hạo phóng ra rơi lên trán mẹ tôi, rồi xoay một vòng, tạt cả lên người ba tôi.

Hai người như bị tạt nước lạnh giữa mùa đông, hét lên một tiếng rồi tỉnh lại.

Ba tôi ôm chặt lấy mẹ tôi.

Tôi liếc nhìn cổ tay mẹ, sợi dây đỏ đã biến mất.

Nhưng rõ ràng tôi và Huyền Hạo vẫn luôn canh mộ, th/i th/ể kia chưa hề bò ra, vậy mẹ tôi sao lại bị bám?

Huyền Hạo lịch sự quay lưng đi, kéo tôi xuống lầu.

“Hai người mau mặc quần áo.”

“Chúng tôi đợi ở dưới.”

Ba mẹ tôi xấu hổ vô cùng, nhưng biết chuyện nghiêm trọng, vội gật đầu.

Huyền Hạo kéo tôi ra giếng cổ trong làng, múc một thùng nước mang về.

Đợi ba mẹ tôi xuống lầu, anh ta bảo tôi trộn nước giếng với r/ượu mạnh, dùng lá ngải chà mạnh lên lưng mẹ tôi.

Chẳng mấy chốc, từng sợi dẫn hồn ti mảnh như tóc, còn động đậy, bị chà ra.

Hỏi ba tôi vì sao lại mở cửa, ông cũng thấy khó hiểu.

Ông nói sau khi chúng tôi đi, hai người đã đóng cửa chuẩn bị ngủ sớm.

Ngủ mơ mơ màng màng thì nhận được điện thoại của đạo trưởng.

Đạo trưởng nói không yên tâm, đi quanh nhà bày thêm trận, nhưng cửa lại khóa mất, bảo ba tôi mở cửa giúp.

Ba tôi ra phòng khách nhìn thì không thấy đạo trưởng.

Ông còn đứng ngoài ban công nhìn xuống, thấy rõ đạo trưởng đeo túi vải, cầm điện thoại đứng trước cửa, còn vẫy tay gọi.

Ba tôi liền xuống mở cửa.

Sau đó thì không nhớ gì nữa.

Giờ đạo trưởng cũng không biết đã đi đâu.

Nghe xong, Huyền Hạo cau mày.

“Ba cô và chú út đều là tự mình mở cửa.”

“Nếu đều là đạo trưởng…”

Nhưng hiện tại chúng tôi không thể xác định, là cô vũ nữ biến thành hình dạng đạo trưởng lừa họ mở cửa, hay toàn bộ là âm mưu của chính đạo trưởng.

Khi tôi đã chà sạch dẫn hồn ti trên lưng mẹ, mẹ tôi bắt đầu sốt, cả người run lẩy bẩy.

Ba tôi cũng không khá hơn, mắt thâm quầng, tay chân bủn rủn, nói chuyện lắp bắp.

Đây đều là dấu hiệu thoát dương.

Cô vũ nữ mượn dẫn hồn ti bám lên người mẹ tôi, hút dương khí của ba tôi.

Huyền Hạo bảo ba tôi nấu một nồi cháo nếp, để hai người cùng ăn.

Trong lúc chờ cháo, dùng lá ngải thấm r/ượu, liên tục lau người cho mẹ tôi, tuyệt đối không được ngừng.

Anh ta còn lấy ra hai miếng màu đen xám trong suốt như nhựa mỏng, trực tiếp ấn lên ngực ba mẹ tôi, nói thứ này sẽ bảo vệ họ.

Sau đó quay sang tôi.

“Ra đào mộ.”

“Xem thứ cô cõng vào mộ rốt cuộc là cái gì.”

Trở lại mộ, cọc gỗ đào và dây mực vẫn còn nguyên, không có dấu chân nào ra ngoài.

Huyền Hạo không phá trận, kéo tôi một cái đã đứng ngay bên mộ.

Vì là chuyện nhà mình, tôi đào rất hăng.

Không biết vì sao, Huyền Hạo cầm xẻng cười khẽ một tiếng, rồi cùng đào.

Chẳng mấy chốc đã đào tới quan tài.

Nắp vừa mở, bên trong không thấy ông nội.

Chỉ có cô vũ nữ nằm một mình trong quan tài.

Sợi dây đỏ trên cổ tay cô ta đã biến mất.

Tóc và móng tay dài ra rất nhiều.

Đặc biệt là tóc, như rong nước, lan khắp xung quanh, phủ kín cả quan tài.

Ngay cả th/i th/ể ông nội đã khô quắt và tấm chăn phủ th/i cũng bị che lấp hoàn toàn.

Đôi mắt cô ta vẫn hé hờ, khóe miệng cong lên nụ cười thỏa mãn mà quỷ dị.

Huyền Hạo liếc nhìn, hừ lạnh một tiếng.

Anh ta bước một bước dài, mỗi chân đứng một bên quan tài, rồi không biết lấy từ đâu ra một lưỡi dao đá mài, vung tay rạch thẳng về phía mặt th/i th/ể cô vũ nữ.

Tôi không ngờ anh ta lại ra tay hung hãn như vậy, nhất thời quên cả quay đầu.

Nhưng lưỡi dao đá chưa chạm vào mặt, chỉ vừa rạch trong không khí, đã nghe “xoẹt” một tiếng, như rạch qua từng lớp cao su.

Lớp da diễm lệ bị xé toạc.

Bên trong không có m/áu, không có thịt, chỉ toàn những sợi tóc đen đặc như mực đang cuồn cuộn.

Vết rạch vừa mở, đám tóc lập tức trào ra ngoài.

Gương mặt non nớt của Huyền Hạo lập tức căng lại.

Anh ta phất tay, từng dòng nước quấn chặt lấy th/i th/ể kia.

Rồi kéo mạnh ra ngoài, quăng lên đống đất bên cạnh.

Lại phất tay lần nữa, một đốm lửa rơi xuống đám tóc đang cố chui ra khỏi dòng nước, trong nháy mắt bùng cháy.

Ngay lập tức vang lên tiếng kêu the thé, dồn dập.

Không phải tiếng gào thét đau đớn.

Mà là loại âm thanh…

Khó nói…

Giống như âm thanh nam nữ đạt đến cực điểm.

Th/i th/ể đó không bị đốt hết ngay.

Những tiếng kêu cao vút, dồn dập ấy kéo dài rất lâu.

Tôi và Huyền Hạo đứng bên nghe mà vừa xấu hổ, vừa sợ hãi từ tận đáy lòng.

Những âm thanh kia, cuối cùng mới dần trầm xuống, rồi biến mất.

Tôi lau mồ hôi, thầm may mắn đây là núi mộ, không có ai nghe thấy, nếu không chỉ có tôi và Huyền Hạo ở đây, chẳng biết người ta sẽ nghĩ thế nào.

Khi mọi thứ yên tĩnh lại, để phá tan bầu không khí ngượng ngùng, tôi hỏi:

“Đây chính là d/âm th/i diễm cốt sao?”

“Không có m/áu thịt xương cốt, chỉ toàn là tóc?”

Nhìn chẳng khác nào một con búp bê cao su nhồi bằng tóc.

“Đây không phải th/i th/ể.”

“Đây là th/i xác.”

Sắc mặt Huyền Hạo lạnh lẽo.

Anh ta trầm giọng nói:

“Đạo gia nói thân người có tam th/i.”

“Thượng th/i ham trang sức.”

“Trung th/i ham ăn uống.”

“Hạ th/i ham dục vọng.”

“Bản thể là ba loại trùng, còn gọi là tam th/i trùng.”

“Ba th/i, mỗi th/i có ba trùng, gọi là tam th/i cửu trùng.”

“Thứ vừa đốt, là một th/i xác do một trùng trong hạ th/i hóa thành.”

“Nó ham dục, nên mới hút tinh khí.”

“Khi đốt mới phát ra âm thanh d/âm loạn.”

Giọng anh ta trầm xuống.

“E rằng có kẻ mượn th/i th/ể cô vũ nữ để luyện trảm tam th/i, mưu đồ phi thăng.”

Trảm tam th/i?

Phi thăng?

Mấy thứ này quá cao xa, tôi không hiểu rõ.

Nhưng tôi chỉ nắm được một điểm.

Tam th/i cửu trùng là cách nói của đạo gia.

Người lừa tôi cõng th/i.

Người lừa ba mẹ tôi mở cửa.

Khiến ba mẹ tôi suýt ch/ết thảm như chú út.

Giờ lại xuất hiện tam th/i cửu trùng.

Chỉ có thể là hắn.

Nhưng nếu là hắn, tại sao lại bảo tôi đi tìm Huyền Hạo?

Quá mâu thuẫn.

“Trảm th/i thành tiên, đâu dễ vậy.”

“Chưa chắc là hắn, nhưng chắc chắn có liên quan.”

Huyền Hạo liếc nhìn th/i th/ể ông nội trong quan tài.

“Th/i th/ể ông nội cô cũng phải đốt.”

Anh ta không nói lý do.

Nhưng ông nội đã bị hút đến khô quắt, lại nằm chung với th/i xác dục vọng cả đêm, không đốt thì cũng sợ dính thứ gì.

Người ch/ết như đèn tắt, coi như cho ông hỏa táng.

Tôi gật đầu.

Huyền Hạo lập tức ra tay, một ngọn lửa thiêu rụi cả quan tài.

Chờ chúng tôi lấp mộ xong xuôi, trời đã sáng.

Tôi cả người đầy bùn đất, vác hai cái xẻng, cùng Huyền Hạo quay về.

Anh ta còn khá chu đáo, nhận lấy xẻng từ vai tôi, giúp tôi mang.

Trên đường tôi thầm tính, tối qua Huyền Hạo kịp thời quay về cứu ba mẹ tôi, coi như bình an qua được một đêm.

Đạo trưởng nói trước đầu thất, d/âm th/i diễm cốt phải hút tinh khí.

Qua được một đêm, xem như an toàn thêm một đêm.

Nhưng vừa đến cửa nhà, tôi đã thấy ba mẹ tôi, cùng chú hai và thím hai đứng ngoài cửa, lo lắng đi tới đi lui.

Thấy tôi và Huyền Hạo về, ba tôi vội chạy tới.

Ông đêm qua suýt bị hút cạn, chạy mấy bước đã mềm chân, suýt ngã, phải nhờ chú hai kéo lại.

Chỉ mấy bước thôi mà ông đã thở không ra hơi.

Chú hai nhìn tôi, nói một câu:

“Cô út gặp chuyện rồi.”

Tôi sững người.

Chú hai bảo thím hai ở nhà chăm sóc ba mẹ tôi, rồi dẫn chúng tôi đi.

Nhìn dáng vẻ chú, rõ ràng ba tôi đã nói hết mọi chuyện cho ông.

Cô út được phát hiện trong nhà lão độc thân nổi tiếng nhất làng.

Chính là kẻ đã lao lên sân khấu, đè cô vũ nữ làm những hành động ghê tởm hôm đó.

Khi tìm thấy, cô út trần truồng nằm sấp trên giường lão độc thân.

Tứ chi hai người quấn chặt lấy nhau.

Giống hệt cảnh cô vũ nữ ch/ết, nằm sấp trong quan tài ông nội.

Trên mặt cô út, là nụ cười thỏa mãn và quỷ dị, giống hệt nụ cười của th/i xác khi nằm dưới thân chú út.

Và trên cổ tay cô, đang buộc sợi dây đỏ mà tôi từng buộc lên th/i xác khi cõng th/i.

Nghĩ đến lúc mẹ tôi bị bám, cổ tay cũng mang sợi dây này.

Tôi mơ hồ nhận ra, sợi dây đỏ từng được tôi hà hơi vào, có lẽ là mấu chốt.

Ánh mắt tôi vô thức liếc về phía Huyền Hạo.

Quả nhiên anh ta cũng đang nhìn chằm chằm sợi dây đỏ.

Ánh mắt trầm xuống.

Sắc mặt vô cùng nặng nề.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)