Chương 5 - Đại Nha Hoàn Phản Bội

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ả và Lộ Xuân Nhi bị nhốt cùng một chỗ, ả tức giận vì Lộ Xuân Nhi đã phản bội mình, vẫn cứ ngỡ mình là vị ngoại thất đắc thế như xưa mà mắng Lộ Xuân Nhi là tiện tì.

Lộ Xuân Nhi lúc này cũng vừa hối hận vừa căm hận, nghĩ rằng nếu không phải vì nhận tiền mua chuộc của ả thì lúc này mình vẫn còn là đại nha hoàn đắc lực bên cạnh ta, sao có thể rơi vào cảnh tù tội thế này.

Ả xông lên túm tóc Tô Thanh Diên, cưỡi lên người ả mà đánh một trận tơi bời.

【Cái con nha hoàn này cũng đáng đời lắm, nữ phụ tuy lấy tiền mua chuộc ả, nhưng chẳng phải chính ả cũng có những ý nghĩ không nên có, mơ tưởng một ngày nào đó cũng được thăng lên làm di nương sao.】

【Tôi đã bảo rồi mà, nữ chính đối đãi với người bên cạnh xưa nay rất rộng rãi, con nha hoàn này sao lại phản bội nàng, hóa ra cũng là nhắm vào nam chính cả.】

Thực ra chẳng cần dòng chữ nói nhiều ta cũng đã sớm đoán ra bí mật trong đó.

Trước đây ta cũng từng nhắc đến trước mặt Lộ Xuân Nhi rằng muốn tìm cho ả một mối lương duyên tốt, để ả lấy chồng làm chính thê.

Nhưng lần nào ả cũng lấy cớ không nỡ xa ta mà từ chối, lúc đó ta cũng chỉ nghĩ ả thực lòng vì ta, nghĩ ả tuổi còn nhỏ nên đợi thêm một hai năm cũng chẳng sao.

Thế mà chưa bao giờ ta nghĩ ả lại có tâm tư muốn làm thiếp của Ôn Húc Bạch.

Có điều giờ đây những chuyện đó chẳng còn quan trọng nữa, khi nộp bằng chứng lên quan phủ ta cũng đồng thời nộp đơn kiện đòi hòa ly với Ôn Húc Bạch.

Luật pháp triều ta quy định, nếu nhà chồng cấu kết với ngoại thất làm hại tính mạng chính thê, chính thê có quyền đề nghị hòa ly.

Và con cái do chính thê sinh ra đều thuộc về nàng, nhà chồng không những không được ngăn cản mà còn phải bồi thường sản nghiệp làm vật đền bù.

Vì thân phận của ta và Ôn Húc Bạch đặc thù nên chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành.

Những vị võ tướng có giao tình với cha mẹ ta đồng loạt dâng sớ thỉnh cầu Hoàng thượng chủ trì công đạo, không thể để cha mẹ ta bên ngoài dốc sức bảo vệ giang sơn mà ta ở trong hoàng thành lại bị người ta ức hiếp đến mức suýt mất mạng.

Chuyện này truyền ra chẳng phải sẽ làm nguội lạnh trái tim của tất cả các võ tướng sao?

Hoàng thượng nghe xong nổi trận lôi đình, trước mặt văn võ bá quan đã quở trách sự hoang đường vô sỉ của Ôn Húc Bạch.

Ngài tại chỗ hạ chỉ chuẩn cho ta hòa ly, đồng thời phong ta làm Bình Ninh Quận chúa, cho phép ta lập môn hộ riêng.

Hơn một nửa sản nghiệp của Ôn gia cũng bị Hoàng thượng hạ chỉ cắt sang tên ta, coi như là khoản bồi thường của Ôn Húc Bạch dành cho ta và đứa trẻ.

Hoàng hậu nương nương lại đích thân triệu ta vào cung an ủi, ban tặng rất nhiều trang sức châu báu.

Qua lời bà nói ta có thể cảm nhận được bà thực sự xót xa cho ta khi mang bụng bầu mà lại chịu sự phản bội như vậy, bà đích thân sắp xếp bà đỡ có kinh nghiệm nhất trong cung đến ở tại Tướng quân phủ chờ ngày ta lâm bồn.

10

Trước khi ta sinh, biên quan cũng truyền về tin vui cha mẹ đại thắng trở về.

Ngày họ khải hoàn hồi triều cũng đúng lúc ta hạ sinh một bé trai trong phủ. Ta thỉnh chỉ Hoàng thượng cho đứa trẻ mang họ Chu của ta, Hoàng thượng không những chuẩn y mà còn đích thân ban tên là Chu Duệ Ân.

Mẹ chồng vốn còn tưởng rằng dù ta hòa ly thì đứa trẻ vẫn là hương hỏa của Ôn gia, huống hồ nhà bọn họ còn bồi thường cho ta bao nhiêu sản nghiệp.

Bà ta vội vàng chạy đến Tướng quân phủ định lý luận với ta. Nhưng đúng lúc gặp cha mẹ ta dẫn quân trở về kinh thành, họ đã sớm nắm rõ mọi chuyện xảy ra trong kinh.

Trước mặt bàn dân thiên hạ trên phố, họ chẳng nể nang gì mà mắng mẹ chồng một trận tối mặt tối mũi.

Mẹ chồng vừa giận vừa oán nhưng cũng không chịu kém cạnh mà nói đứa trẻ họ Chu cũng chẳng có gì to tát, Ôn gia bọn họ vẫn còn một đứa cháu trai nữa, sau này mọi thứ của Ôn gia đều để cho nó thừa kế.

Chúng ta có hối hận cũng không còn đường lui nữa rồi.

【Bà ta rốt cuộc bao giờ mới biết đứa trẻ đó hoàn toàn không phải của con trai bà ta nhỉ.】

【Thực sự rất mong chờ xem vẻ mặt của bà già này và con trai bà ta khi biết sự thật sẽ thế nào.】

Dòng chữ lại cho ta biết mẹ chồng vì muốn cứu vãn thể diện nên sau khi về đã bắt đầu chuẩn bị tiệc đầy tháng cho cháu trai bà ta. Thề sẽ tổ chức thật linh đình cho cả thành đều biết.

【Nữ chính vạn lần đừng nghĩ hòa ly rồi là xong chuyện, tuy nam chính lúc này sa cơ lỡ vận nhưng đứa trẻ này không phải hạng vừa đâu.】

【Trong cốt truyện ban đầu, cha mẹ nữ chính không biết sự thật nên vẫn luôn bồi dưỡng nó như cháu ngoại ruột, đứa trẻ này lớn lên không những không biết ơn mà còn dưới sự xúi giục của nữ phụ mà thiết kế hãm hại cha mẹ nữ chính tội thông địch.】

【Tuy giờ đây cốt truyện đã thay đổi, nữ phụ đã đi tù, nhưng nhìn sự thù hận của nam chính và mẹ hắn dành cho nữ chính thì đứa trẻ này tương lai nhất định vẫn sẽ coi cả nhà nữ chính như cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt.】

Dòng chữ nói đúng, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.

Ngay từ trước khi sinh ta đã sai Cố Tây Châu đi tìm mấy bà tử từng hầu hạ Tô Thanh Diên để hỏi chuyện từng người một.

Quả nhiên trong đó có người biết chuyện Tô Thanh Diên và Tô Kỳ Văn thông gian, ta sai người quản thúc bà ta lại, rồi lại sắp xếp người vào ngục tìm Tô Kỳ Văn bắt viết tờ tự thú.

Tô Kỳ Văn có lẽ không chịu, hắn vẫn mong chờ đứa trẻ này có thể bình an lớn lên ở Ôn gia. Sau này có lẽ sẽ có cơ hội cứu hắn ra khỏi vũng bùn.

Chính Cố Tây Châu đã dùng cha mẹ hắn ở quê nhà để uy hiếp, hắn mới chịu khai ra sự thật.

Sau đó, ta lại sắp xếp Cố Tây Châu đi thuê một cặp vợ chồng già đóng giả cha mẹ của Tô Kỳ Văn.

Ngày Ôn gia tổ chức tiệc đầy tháng, tân khách tấp nập, trong bữa tiệc có người nhìn diện mạo đứa bé rồi bắt đầu nhỏ to bàn tán rằng đứa trẻ chẳng hề giống Ôn Húc Bạch chút nào.

Mẹ chồng nghe thấy sắc mặt thay đổi liên tục, đang định nổi giận thì thấy một cặp vợ chồng già xông vào khóc lóc om sòm đòi bọn họ trả lại cháu nội.

Phía sau cặp vợ chồng đó còn có một bà tử theo cùng, chính là người mà Ôn Húc Bạch đã thuê hầu hạ Tô Thanh Diên trước kia.

Khi cặp vợ chồng đó nói ra đứa trẻ không phải của Ôn gia mà là cháu ruột của họ, mẹ chồng suýt nữa thì đứng không vững mà ngất xỉu tại chỗ.

Ôn Húc Bạch vốn đã nảy sinh nghi ngờ khi nghe người ta bàn tán, nhưng vì thể diện nên cứ cố gượng gạo. Lúc này không những có chứng cứ mà còn có lời tự thuật của bà tử kia.

Thậm chí cả thời gian Tô Thanh Diên và tình nhân gặp gỡ lúc nào cũng nói rõ mồn một, bao gồm cả ngày Tô Thanh Diên mang thai.

Thời gian đó Ôn Húc Bạch được phái đi công tác xa kinh thành, đưa ta đi suốt hai tháng trời, dù thế nào đứa trẻ cũng không thể là của hắn được.

Thấy Ôn Húc Bạch vẫn không chịu chấp nhận sự thật, cặp vợ chồng đó lại đề nghị trích máu nghiệm thân.

Ôn Húc Bạch thẹn quá hóa giận, đuổi hết tân khách đi, nói chuyện hệ trọng, Ôn gia bọn họ dù có trích máu cũng không thể để người ngoài có mặt.

Cặp vợ chồng đó đồng ý để hắn và mẹ chồng bế đứa trẻ vào từ đường kiểm chứng. Kết quả họ vào từ đường chưa đầy nửa khắc đồng hồ đã truyền ra hung tin đứa trẻ đột ngột phát bệnh mà chết.

11

Bọn họ nghi ngờ Ôn Húc Bạch và mẹ chồng đã ra tay sát hại đứa trẻ, nhưng hạ nhân và nhũ mẫu nhà họ Ôn đều ra mặt làm chứng, nói đứa trẻ này sinh non yếu ớt, trong tháng lúc nào cũng khóc lóc không ngủ được.

Ôn gia cách một ngày lại phải mời đại phu đến một lần, đại phu cũng từng nói đứa trẻ này tiên thiên bất túc bị mắc chứng bệnh về tim, không biết chừng lúc nào sẽ phát bệnh mà chết.

“Cha mẹ” của Tô Kỳ Văn vốn là giả, vờ khóc lóc xông lên định bế đứa trẻ. Sau khi xác nhận đứa trẻ đã chết, bọn họ ngay cả xác cũng chẳng thèm lấy, chỉ tống tiền Ôn gia vài trăm lượng ngân phiếu rồi biến mất không dấu vết.

Kể từ đó Ôn gia hoàn toàn trở thành trò cười cho cả kinh thành.

Tiên sinh kể chuyện ở trà lâu đã biên thành đoạn kịch, kể về việc Ôn Húc Bạch bị ngoại thất tính kế làm mất đi gốc rễ, lại còn bị cắm sừng một cách sinh động.

Ôn gia lúc này đã thất thế, hoàn toàn không có khả năng ngăn chặn tin đồn, chỉ đành đóng cửa mặc cho người đời giễu cợt.

Ôn Húc Bạch tức giận phát hỏa trong phủ. Hắn hất đổ bình sứ trên bàn để trút giận, nhưng không may bị ngã rồi nằm sấp lên đống mảnh vỡ.

Máu dưới thân chảy ra ngày càng nhiều, đến khi hạ nhân hốt hoảng gọi đại phu tới thì đôi chân hắn đã sớm mất đi tri giác. Ôn Húc Bạch hoàn toàn trở thành một phế nhân, suốt ngày chỉ có thể nằm liệt trên giường qua ngày.

Mẹ chồng mấy lần giận đến chết đi sống lại nhưng vẫn phải cố gượng dậy để chăm sóc hắn.

Cha mẹ ta vốn dĩ trong lòng vẫn còn cục tức, định đến tìm hắn để trút giận, nghe được những tin này thì cũng chẳng buồn ra tay nữa.

Mặt khác, Tô Thanh Diên và Lộ Xuân Nhi cùng những người khác cũng bị phán tội lưu đày.

Theo dòng chữ cho biết, trên đường lưu đày Tô Thanh Diên nghe tin con mình chết đã cùng Tô Kỳ Văn phản mục thành thù, hai người đánh nhau kịch liệt, Tô Thanh Diên cuối cùng vì bị thương quá nặng không trụ nổi đến nơi lưu đày mà chết.

Hai kẻ còn lại thì chịu đủ mọi hành hạ, khổ không thốt nên lời.

Sau khi Duệ Ân đầy trăm ngày, cha mẹ ta lại khởi hành đi biên quan.

Lần này ta và đứa trẻ sẽ cùng đi theo, sản nghiệp dưới tên ta cũng sớm được sắp xếp người chuyên trách quản lý, chuyển dịch tới các thành trấn khác.

Ngày xe ngựa ra khỏi thành, Ôn Húc Bạch chẳng biết từ đâu có được tin tức mà đuổi theo. Thấy không ngăn được ta, hắn vội vàng bò ra khỏi xe ngựa, ngã nhào xuống đất đầy bùn đất lấm lem.

Dù thảm hại như vậy, hắn vẫn mặc kệ tất cả mà gào lên với ta: “Hồng Ngọc, nàng cho ta nhìn con một cái thôi, ta cầu xin nàng.”

Ta đưa tay nhẹ nhàng che tai con lại cho đến khi tiếng của hắn hoàn toàn biến mất.

Sau khi rời khỏi kinh thành, ta bắt đầu theo mẹ học tập đạo trị quân. Khi Duệ Ân một tuổi làm lễ thôi nôi, con đã bắt trúng một cây hồng anh thương do cha ta đích thân chạm khắc.

Cha lúc đó vui sướng bế con lên, hứa rằng sau này nhất định sẽ dốc hết sức dạy dỗ, nuôi dưỡng con trở thành một vị đại tướng quân khiến người người kính nể.

Lần đầu tiên ta dẫn quân ra trận là năm Duệ Ân sáu tuổi.

Những dòng chữ lơ lửng vẫn luôn đi theo ta, bao nhiêu năm qua chúng dường như đã trở thành người dẫn đường cho ta, giúp ta hiến kế cải tiến vũ khí tác chiến, nhìn thấu âm mưu quỷ kế của quân địch.

Họ thậm chí còn bắt đầu dạy ta cách chế tạo đại bác để tấn công đối phương, có điều những vũ khí này chế tạo vô cùng gian nan.

Nhưng ta tin rằng, chỉ cần tất cả chúng ta đồng tâm hiệp lực, tương lai mọi việc đều có thể thành hiện thực.

[HẾT]

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)