Chương 10 - Cuộc Sống Mới Của Tôi
Hoặc một món đồ bỏ đi.
Chúng tôi lặng lẽ đối mặt vài giây.
Rồi tôi bình thản thu lại ánh mắt, xoay người, bước đi trên đôi giày cao gót.
Không ngoảnh đầu lại.
Tiến về phía đại sảnh rực rỡ ánh đèn và tiếng cười.
Tôi không để lại một câu nào.
Không một biểu cảm.
Bởi — không cần thiết.
Trương Minh nhìn theo bóng lưng tôi rời đi.
Bóng lưng ấy — cao quý, điềm đạm, tỏa sáng, được mọi ánh mắt ngưỡng mộ vây quanh.
Còn anh ta — đứng trong góc tối bẩn thỉu, ẩm mốc, cùng rác rưởi và nước thải làm bạn.
Anh ta chợt nhớ lại, nhiều năm trước, vào một đêm cũng yên lặng như thế.
Anh ta đã từng nhẹ tênh nói với tôi:
“Sống AA đi, anh chỉ chịu phần của anh.”
Lời nói thành nghiệp.
Giờ đây, đúng như vậy — anh ta chỉ còn lại… chính mình.
Trơ trọi.
Mất trắng.
Chỉ đến lúc này, anh ta mới thật sự, hoàn toàn hiểu ra.
“AA” của tôi, chưa bao giờ là để trả thù.
Mà là con đường sống duy nhất tôi chọn trong tận cùng tuyệt vọng.
Là cú tái sinh như phượng hoàng bước ra khỏi lửa.
Còn anh ta — chẳng qua chỉ là thứ đồ cũ, vô dụng, bị tôi tiện tay vứt lại trên con đường ấy.
12
Cuộc sống của tôi, giờ đây như một bản nhạc du dương và rực rỡ ánh sáng.
Tôi không còn bị trói buộc bởi bất kỳ ai hay điều gì trong quá khứ.
Tôi dồn hết đam mê và năng lượng vào công việc mình yêu thích, và vào hành trình đồng hành cùng con trưởng thành.
Tiểu Nặc đã đỗ vào một trường quốc tế hàng đầu với thành tích xuất sắc.
Trong buổi lễ khai giảng, nhìn con tự tin phát biểu với tư cách đại diện tân sinh trên sân khấu, khóe mắt tôi bất giác ươn ướt.
Tôi biết, tôi đã vì con — và vì chính bản thân mình — tạo ra một tương lai hoàn toàn mới, tràn ngập hy vọng.
Trong một hội nghị thương mại quốc tế, tôi gặp một người đàn ông có phong thái trầm tĩnh và trí tuệ.
Anh là CEO của một tập đoàn đa quốc gia danh tiếng — chín chắn, điềm đạm và sâu sắc.
Anh trân trọng sự độc lập và thông tuệ của tôi.
Chúng tôi trò chuyện từ công việc đến cuộc sống, phát hiện ra nhiều điểm chung về sở thích và quan điểm sống.
Anh bắt đầu theo đuổi tôi — bằng sự ôn hòa nhưng vững vàng.
Tôi không vội vã bước vào một mối quan hệ mới.
Tôi tận hưởng sự tự do và tập trung mà đời độc thân mang lại, nhưng cũng không khép lòng trước những khả năng tốt đẹp trong tương lai.
Hạnh phúc của tôi — từ lâu đã không còn phụ thuộc vào bất kỳ ai.
Nó đến từ giá trị tôi tự tay gây dựng, đến từ sự giàu có và mạnh mẽ bên trong tôi.
Còn Trương Minh — đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của tôi.
Nghe nói, sau đó anh ta còn mất luôn cả công việc trong bếp khách sạn.
Anh ta trượt dài, suy sụp, bị xã hội loại bỏ triệt để.
Anh ta từng tìm mọi cách để liên lạc với Tiểu Nặc.
Nhưng Tiểu Nặc đã lớn, và con có khả năng tự đánh giá rất rõ ràng.
Đối với người cha ấy, con chỉ có sự lịch sự — và một khoảng cách không thể vượt qua.
Có lần, khi tôi tham gia phỏng vấn với một tạp chí tài chính hàng đầu trong nước, phóng viên dè dặt hỏi tôi về đoạn quá khứ từng gây chú ý dư luận.
Tôi nhìn vào ống kính, mỉm cười, thản nhiên đáp:
“Ba chữ ‘AA chế’ từng là cơn ác mộng đen tối nhất đời tôi. Nhưng giờ nhìn lại, tôi lại biết ơn nó.”
“Chính nó khiến tôi tỉnh ngộ hoàn toàn, giúp tôi hiểu rằng: giá trị của phụ nữ chưa bao giờ nên bị giới hạn trong chiếc hộp nhỏ hẹp mang tên hôn nhân hay gia đình.”
“Giá trị đó, phải do chính chúng ta tạo nên. Tự mình định nghĩa.”
“Nó đã cho tôi cơ hội tái sinh.”
Bài phỏng vấn đó sau này được lan truyền khắp nơi.
Tôi trở thành biểu tượng, trở thành nguồn cảm hứng cho biết bao người phụ nữ đang loay hoay trong hôn nhân mù mịt và tổn thương.
Tôi tiếp thêm động lực cho họ — để dám sống là chính mình, dám sống rực rỡ.
Trong một căn phòng trọ tối tăm ẩm thấp, Trương Minh qua chiếc điện thoại cũ kỹ, nhìn thấy bài báo ấy.
Anh ta nhìn tôi — tôi trong ánh đèn sân khấu, rực rỡ, được cả thế giới tán thưởng.
Nước mắt anh ta rơi lặng lẽ, ướt đẫm màn hình.
Anh ta biết, mình đã vĩnh viễn — hoàn toàn mất tôi.
Và mãi mãi mất đi tất cả những điều tốt đẹp nhất mà anh ta từng có.
Câu chuyện cuối cùng kết thúc như thế.
Tôi đứng trước cửa tiệm tổng của “Time Café & Book” — nơi bắt đầu mọi giấc mơ.
Nắng chiều dịu dàng trải lên vai, ấm áp và dịu ngọt.
Trong tiệm, chật kín khách.
Không khí tràn ngập hương cà phê, hương sách, và tiếng cười.
Tôi nhìn dòng người qua lại bên kia đường.
Cảm nhận từng nhịp thở sống động của cuộc đời.
Tôi biết — tôi đã hoàn toàn bước ra khỏi bóng tối của quá khứ.
Tôi sống đúng như phiên bản mà tôi luôn muốn trở thành: một nữ hoàng.
Về tình yêu, về tự do, về tương lai.
Tất cả câu trả lời.
Tôi đã nắm vững — trong chính đôi tay mình.
(Hoàn)