Chương 9 - Cuộc Sống Ẩn Giấu Giữa Loạn Lạc
Nữ chính nghi ngờ nhướng mày.
“Chẳng lẽ chàng thấy nàng ta xinh đẹp nên mềm lòng rồi?”
“Vớ vẩn gì thế.”
Nam chính véo má nàng.
Bọn họ quá tự nhiên,
Hoặc tin rằng ta là người của họ,
Nên trước mặt ta cũng chẳng hề kiêng dè thân mật.
Nam chính thậm chí còn lật lại chuyện cũ.
“Ta chỉ nói giúp tiểu đạo trưởng hai câu thôi.”
“Nàng mới là người suốt ngày liếc mắt đưa tình với Mạnh Tu Trúc.”
“Ta suýt quên mất, chùa Phật Ninh còn là nơi định tình của hai người.”
Nữ chính lập tức đổi sang vẻ dỗ dành.
“Ta đã giải thích bao lần rồi.”
“Giữa ta và hắn đều là giả, chẳng có gì cả.”
“Ta làm tất cả vì chàng, vì binh phù trong tay Mạnh Tu Trúc.”
“Nếu không sao ta có thể diễn kịch với một thái giám chứ?”
Ta đột nhiên xen vào.
“Trong lòng nương nương, Mạnh Tu Trúc chỉ là một thái giám có giá trị lợi dụng thôi sao?”
“Chứ còn gì nữa?”
Nữ chính lạnh nhạt liếc ta một cái.
“Nếu hắn thật lòng yêu mộ nương nương thì sao?”
Ta hỏi.
Nữ chính cười lạnh.
“Kẻ thật lòng với ta nhiều lắm.”
“Ta chẳng cần cảm động vì tình cảm của một thái giám.”
“Mấy màn diễn với hắn chỉ khiến ta buồn nôn.”
Ta cũng cười nhẹ.
“Vậy khi hắn không còn giá trị lợi dụng nữa.”
Nữ chính tiếp lời ta.
“Thì cho hắn chết cho thể diện.”
Lời nàng vừa dứt,
Trên trời vang lên một tiếng sấm trầm.
Gió thổi cửa kêu rầm rầm.
Cửa bật tung ra.
Một bóng người xuất hiện trong tầm mắt chúng ta.
Là ca ca.
Ta mừng rỡ trong lòng.
May quá, huynh đã đọc thư ta.
Huynh đến rồi.
40
Vì đã biết kế hoạch của nam nữ chính,
Nên hôm qua ta đã viết thư cho ca ca trước.
Ta cược niềm tin huynh dành cho ta lớn hơn nữ chính.
Bảo huynh trưa nay lên núi.
Nhờ vậy huynh không bỏ lỡ vở kịch này.
Khoảnh khắc ca ca xuất hiện,
Nam chính vẫn đang ôm eo nữ chính.
Nụ cười ác ý trên mặt nàng cứng đờ lại.
“Mạnh Tu Trúc.”
Ta theo phản xạ chạy về phía ca ca.
“Ca ca——”
Nhưng động tác của nam chính nhanh hơn.
Hắn một tay kéo ta lại.
“Ngươi là muội muội của Mạnh Tu Trúc?”
Nữ chính cũng lập tức phản ứng.
Nàng quay đầu, ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm ta.
“Ngươi là muội muội của Mạnh Tu Trúc?”
“Sao ngươi biết nhiều như vậy?”
Một con dao găm lạnh trắng đột nhiên xuất hiện trong tay nàng.
Nam nữ chính không nói nhiều lời thừa.
Ta chỉ thấy một tia sáng lóe lên.
Ngay sau đó ngực lạnh buốt.
Máu ồ ạt trào ra.
Ta sững sờ cúi đầu,
Thấy trước ngực mình lập tức nhuộm đỏ.
“Tôn Vân Sơ! Ta giết ngươi!”
Tiếng gào khàn khàn của ca ca vang lên bên tai ta.
Nữ chính kéo ta chắn trước ngực nàng làm lá chắn.
Đồng thời lạnh lùng ra lệnh.
“Bắn tên!”
Nàng nói với ca ca.
“Đến đúng lúc lắm.”
“Vậy thì ngươi chết cùng muội muội ngươi đi.”
Máu chảy quá nhanh.
Trong tiếng tên xé gió, ý thức ta dần tan biến.
Khi mũi tên xuyên mạnh qua cánh tay ta,
Ta thậm chí không còn sức để đau.
Chỉ mơ hồ nghĩ.
Thật tệ rồi.
Hình như ta lại làm hỏng chuyện nữa rồi.
41
Ta rơi vào một giấc mộng tối tăm và nặng nề.
Trong mộng có tiếng khóc của tỷ tỷ.
Có giọng Phó Thời Hứa lạnh lẽo, cứng ngắc gọi tên ta run rẩy.
Và có cả tiếng tát tai vang lên.
Sau tiếng tát là tiếng gào khản đặc của tỷ tỷ:
“Mạnh Tu Trúc, ngươi yêu ai, có tình cảm cấm kỵ với ai thì ta mặc kệ! Nhưng đừng hại muội muội của ta!”
Trong mộng ta sốt ruột vô cùng.
Ta muốn ngăn ca ca và tỷ tỷ đừng cãi nhau nữa.
Muốn tỷ tỷ đừng khóc nữa.
Cũng muốn lên tiếng gọi lấy một tiếng Phó Thời Hứa.