Chương 7 - Cuộc Phản Đòn Bất Ngờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Từ lúc ông quyết định để Chu Minh thay thế tôi, dùng cách nhục nhã ấy để đuổi tôi ra khỏi công ty.”

“Thì trong mắt tôi, công ty của ông… đã phá sản rồi.”

Hắn sững người.

Cuối cùng cũng hiểu ra.

Thứ đánh gục hắn không phải mưu mô thủ đoạn của tôi.

Mà chính là tầm nhìn hạn hẹp, sự hà khắc và lòng dạ bạc bẽo của hắn.

Là chính tay hắn — đã đào huyệt cho đế chế thương nghiệp của mình.

Còn tôi, chẳng qua là người xúc xẻng đất cuối cùng, phủ lên nấm mồ đó.

Tôi đứng dậy, không liếc nhìn hắn lần nào nữa, xoay người rời khỏi quán trà.

Sau lưng, là tiếng hắn sụp đổ, nghẹn ngào nức nở.

Mọi ân oán — đến đây, kết thúc.

09

Nửa năm sau.

Tại lễ vinh danh thường niên của Tập đoàn Viễn Đại, tôi — với tư cách tân Phó Tổng Giám đốc — đứng dưới ánh đèn rực rỡ nhất.

Màn hình lớn sau lưng tôi đang chiếu bảng thành tích rực rỡ mà phòng kinh doanh đạt được trong năm.

Tăng trưởng 300% so với cùng kỳ năm trước.

Thị phần — đứng đầu toàn ngành.

Tôi đã cùng đội ngũ mới, chỉ trong vòng nửa năm, giành được hợp đồng lớn nhất năm, thay đổi hoàn toàn cục diện thị trường.

Tần Phong bước lên sân khấu, đích thân trao cho tôi giải thưởng “Cống hiến xuất sắc nhất năm”.

Ngay trước mặt toàn bộ hội trường, ông lớn tiếng tuyên bố:

“Sau khi được hội đồng quản trị nhất trí thông qua công ty chính thức trao cho Phó Tổng Giám đốc Cố Xuyên — 3% cổ phần ESOP!”

Bên dưới, tiếng vỗ tay như sấm rền.

Tôi nhìn về phía đội ngũ của mình.

Tiểu Trương, lão Vương, chị Lý…

Họ đều ngồi hàng ghế đầu tiên, ai nấy áo vest chỉnh tề, tinh thần rạng rỡ.

Những người từng theo tôi rời khỏi Khởi Hàng, giờ đều đã trở thành trưởng phòng có thể tự mình gánh vác một mảng lớn, lương thưởng và đãi ngộ tăng gấp bội.

Tiểu Trương bước lên sân khấu phát biểu, với tư cách là nhân viên xuất sắc tiêu biểu.

Cậu ấy cầm micro, mặt đỏ bừng vì xúc động.

“Một năm trước, tôi chỉ là một nhân viên bán hàng vô danh tiểu tốt. Là anh Xuyên, đã cho tôi cơ hội, dạy tôi thế nào là chuyên môn, thế nào là phẩm cách!”

“Anh ấy từng nói với chúng tôi: năng lực có thể bồi dưỡng, nhưng nhân phẩm thì không — hễ dính là loại ngay! Câu nói ấy, tôi sẽ ghi nhớ cả đời!”

“Người ngoài gọi chúng tôi là ‘quân đoàn phục thù của Cố Xuyên’, nhưng chúng tôi biết rõ — chúng tôi là ‘quân đoàn tái sinh’!”

“Là anh Xuyên, đã giúp chúng tôi sống lại một lần nữa!”

Dưới sân khấu, đồng đội của tôi — ánh mắt đều đang ánh lên tia sáng lấp lánh.

Đó là ánh sáng của sự được công nhận, được tôn trọng, và đầy hy vọng về tương lai.

Tần Phong bước đến, vỗ mạnh lên vai tôi, ghé tai nói nhỏ:

“Tôi biết mà, tôi đã cược đúng!”

Tôi mỉm cười, nâng ly rượu lên, cụng nhẹ với ông ấy.

“Tần Tổng, là chúng ta đã cược đúng.”

Tôi không còn là vị tướng vì người khác mà chinh chiến lập công.

Tôi đang xây dựng một vương quốc thuộc về chính mình.

Tại đây, tôi đã bảo vệ được phẩm giá của mình, chứng minh giá trị bản thân.

Và cũng trao cho tất cả những người đã theo tôi, một tương lai sáng rõ và hữu hình.

Điều đó — còn thỏa mãn hơn cả việc trả thù đơn thuần.

10

Một buổi chiều cuối tuần, tôi cùng vợ và con đi dạo trung tâm thương mại.

Khi xuống hầm xe lấy xe, tôi vô tình thấy một bóng người quen thuộc.

Ông ta mặc áo phản quang màu vàng, ngồi thụp bên lối ra của bãi xe, co ro trong gió lạnh, tay nắm chặt lấy một chiếc điện thoại.

Là Lưu Chấn Hải.

Tóc ông ta bạc trắng, lưng đã còng, gương mặt hằn đầy nếp nhăn, trông già hơn tuổi thật phải đến hai mươi năm.

Ông ta cúi đầu, chăm chú nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại — dường như đang tranh giành một đơn đặt xe làm tài xế thuê.

Một chiếc xe chậm rãi chạy tới, dừng lại ngay trước mặt ông ta.

Ông ta lập tức cúi đầu, khúm núm chạy lại, gương mặt nở nụ cười đầy vẻ nhún nhường.

Cửa xe hạ xuống, chủ xe có vẻ không hài lòng vì ông ta chậm chạp, lớn tiếng quát vài câu.

Ông ta vội vã xin lỗi rối rít, dáng vẻ thấp hèn như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện.

Tôi đứng lặng trong bóng tối không xa, âm thầm nhìn ông ta một lúc.

Ông ta không hề nhìn thấy tôi.

Trong thế giới của ông ấy, có lẽ từ lâu đã không còn tôi tồn tại.

Chỉ còn sự chật vật để sinh tồn, và một thân xác đã bị hiện thực mài mòn đến trơ trụi.

Tôi không bước tới, cũng không chào hỏi, thậm chí không hề biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.

Chỉ nhẹ nhàng xoay người, mở cửa xe, cùng gia đình rời khỏi bãi xe trong im lặng.

Tất cả hận thù và oán trách, khi thấy ông ta tiều tụy và sa sút đến vậy, đã tan biến không còn gì.

Bởi vì ông ta, đã phải trả cái giá nặng nề nhất cho những gì mình từng làm.

Không phải phá sản, không phải nợ nần.

Mà là đánh mất thứ ông ta từng xem trọng nhất — lòng tự tôn cao ngạo.

Đối với tôi, đó chính là kết cục viên mãn nhất.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)