Chương 7 - Cuộc Hôn Nhân Liên Kết Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi trả lời lạnh lùng.

Chu Thì An biết điều buông tay, gương mặt đầy tổn thương.

Chuyện ầm ĩ đến mức tác phong cá nhân của Chu Thì An đã ảnh hưởng đến hình ảnh cả công ty.

Ông cụ nhà họ Chu cũng âm thầm gây áp lực cho anh ta.

Khác với Chu Thì An của bốn năm trước, bây giờ anh ta đã đủ năng lực tự mình chống đỡ, không cần dựa vào hôn nhân liên minh nữa.

Đây cũng là một trong những lý do khiến anh ta kiên quyết muốn ly hôn với tôi.

Thời buổi này, người muốn kết hôn vốn chẳng còn nhiều, nên đi làm thủ tục cũng chẳng cần xếp hàng.

Sau khi thuận lợi vào trong, nhân viên vừa dứt lời, tôi đã nhíu mày, chống tay lên bàn đứng dậy.

“Gì cơ? Còn phải chờ ba mươi ngày?”

Tôi quay đầu nhìn Chu Thì An.

Chu Thì An mặt mũi vô tội, thậm chí còn mang theo chút cảm giác may mắn như vừa thoát nạn.

Tên khốn này.

Nhân viên đẩy hồ sơ trở lại, giọng đều đều như máy móc:

“Thời gian chờ ly hôn là 30 ngày kể từ ngày nộp đơn. Trong thời gian này, bất kỳ bên nào cũng có quyền đơn phương rút đơn. Hết thời hạn, mời hai bên quay lại hoàn tất, nếu không hồ sơ sẽ bị hủy.”

Tại sao kết hôn lại dễ dàng thế, còn ly hôn thì phải “bình tĩnh suy nghĩ”?

Vào dễ ra khó, đúng là cái tờ giấy này chẳng phải thứ tốt đẹp gì.

15.

Nắng trưa gay gắt khiến người ta cảm thấy bực bội.

“Tôi có xe, em định đi đâu? Tôi đưa em.”

Trong vòng ba mươi ngày này, tôi thực sự không muốn xảy ra thêm chuyện gì.

Tôi vẫy tay từ chối:

“Không cần, mai nhớ gửi hành lý của tôi đến nhé.”

Tôi lấy điện thoại ra chuẩn bị đặt xe, thì từ xa vang lên tiếng động cơ gầm rú mỗi lúc một gần.

Lục Hành Giản mặc một chiếc áo da lòe loẹt, cưỡi chiếc mô tô kiểu cách nổi bật, dừng lại ngay trước mặt chúng tôi.

Anh ta tháo mũ bảo hiểm ra, phẩy tay một cái rồi nháy mắt đưa tình với tôi.

Tôi không hề do dự, nhận lấy mũ bảo hiểm từ tay anh ta, thoắt cái đã ngồi lên yên xe phía sau.

Chu Thì An siết chặt nắm đấm, tôi còn thấy gân xanh nổi lên ở thái dương anh ta.

“Lục Hành Giản, mẹ nó, cậu dám đào góc tường của tôi à?”

Lục Hành Giản giơ tay ra hiệu:

“Ê này, cơm có thể ăn bậy, nhưng lời thì đừng nói bậy nhé. Hai người…”

Anh ta làm một động tác cắt đứt, rồi nói:

“Ly hôn rồi.”

Lục Hành Giản chở tôi rời đi trong làn gió, để lại cho Chu Thì An một làn khói xăng mù mịt.

“Cô làm anh ta tức đến phát điên rồi.”

Lục Hành Giản cười bất cần.

“Tôi còn khiến anh ta tức thiếu điều lên tăng xông bao nhiêu lần rồi. Thêm một lần nữa thì sao?”

So với tôi, hai người họ mới đúng là thanh mai trúc mã.

Chính là cái thể loại “oan gia ngõ hẹp” mà ai cũng biết.

Cả hai đều không ưa nhau,

Nhưng nếu thật sự thiếu đi người kia, lại thấy trống vắng đến kỳ lạ.

Tôi ôm lưng anh ta, cười khúc khích.

Lục Hành Giản cảm nhận được người tôi rung lên sau lưng mình.

“Cười gì đấy? Kể tôi nghe với.”

“Tôi thấy hai người cũng dễ thành một đôi đấy!”

Gió quá lớn, tôi phải hét to mới nghe được, giọng còn bị méo đi.

Không ngờ Lục Hành Giản lại nghe nhầm thật.

Anh ta nghiêng đầu, khó hiểu hỏi:

“Cô không sao mà lại đi thích bà ngoại tôi làm gì?”

“…”

16.

Trong 30 ngày “chờ ly hôn”, Chu Thì An như biến thành người khác, mấy hôm liền cứ lượn lờ trước cửa nhà tôi.

Tối nào tôi ra ngoài uống rượu cũng dễ chạm mặt anh ta.

Khi thì viện cớ mời tôi ăn tối, khi thì ôm cả bó hoa to cùng trang sức đấu giá, cố nhét vào tay tôi bằng được.

Tôi thật sự không thể chịu nổi nữa, nhìn thẳng vào “kẻ chắn đường” trước mặt.

“Rốt cuộc anh muốn gì?”

“Lần này là chuyện công việc. Dự án Hằng Thiên tôi biết em vẫn đang theo sát, tối nay Thôi Thiệu Nguyên sẽ ăn tối ở khách sạn tôi.”

“Em có hứng thú không?”

Tôi vội vàng nhắn tin cho Hứa Diêu và mấy người trong nhóm.

Nguồn tài nguyên đưa đến tận cửa, không lấy thì đúng là ngốc.

Dự án ở Giang Bắc vốn là miếng bánh mà hai nhà Chu – Thẩm đã sớm nắm chắc trong tay. Nhưng sau tin đồn ly hôn, Thôi Thiệu Nguyên bắt đầu do dự.

Tôi và Chu Thì An hiện giờ là đối thủ cạnh tranh, vậy mà anh ta lại sẵn sàng nhường miếng ngon này cho tôi?

Chu Thì An như thể đọc được suy nghĩ của tôi, nhìn ra vẻ nghi hoặc trong mắt tôi.

“Đừng hiểu lầm. Đây không phải là chiêu níu kéo em. Trước khi gặp em, tôi đã thương lượng sơ bộ với anh ta rồi. Lần này tôi chỉ làm cầu nối, còn có gặm được miếng xương này hay không, thì phải xem bản kế hoạch của em.”

“Cho nên… chúng ta cạnh tranh công bằng.”

Tôi lấy kính râm trong túi ra, dựa vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

Nếu Chu Thì An đã nghĩ như vậy, thì quá tốt rồi.

Anh ta biết rõ tình cảnh của tôi trong nhà — hai anh trai luôn dòm ngó, chực chờ.

Tôi là con gái, ông già Thẩm lại là người cổ hủ, mang nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ.

Anh đoán xem ông ta dạy tôi từ nhỏ thế nào?

Ông ta nói, con gái thì việc quan trọng nhất chính là học làm vợ hiền, mẹ tốt.

Trong mắt ông ta, giá trị lớn nhất của tôi chính là dùng để kết hôn liên minh.

Vừa bước vào phòng bao, đã thấy Lục Hành Giản ngồi chễm chệ bên trong.

Anh ta thay đồ, nhìn vào còn ra dáng tử tế.

“Tri Ý, em đến rồi.”

Tôi nhíu mày.

“Sao anh lại ở đây?”

Anh ta đưa tay ôm eo tôi, cố tình liếc nhìn Chu Thì An đầy khiêu khích, rồi trả lời tôi:

“Anh đến để hộ tống em mà.”

Mặt Chu Thì An đen như đít nồi, nghiến răng kèn kẹt, hạ giọng chỉ để ba người nghe thấy.

“Sao chỗ nào cũng có cậu thế hả?”

Nhàm chán.

Tôi gạt tay Lục Hành Giản ra.

Hai tên điên này cắn nhau thì cắn, đừng lôi tôi vào.

17.

Bữa tối hôm đó ăn trong không khí căng thẳng như sắp đánh nhau.

Sau bữa ăn, Chu Thì An nói muốn đưa tôi về.

Lục Hành Giản không lái xe, nhưng lại cố tình kéo tôi ngồi ghế sau xe Chu Thì An.

Cứ như thể cố tình coi anh ta là tài xế vậy.

Thôi Thiệu Nguyên nhắn tin cho tôi.

Cuối cùng anh ta vẫn chọn hợp tác với Chu Thì An.

Tôi không để tâm.

Tôi ngẩng đầu nhìn, thấy Chu Thì An vừa tắt màn hình điện thoại, chắc là cũng vừa nhận được thông báo hợp tác.

Anh ta liếc tôi qua kính chiếu hậu, tay đưa ra sau, đưa cho tôi một tấm danh thiếp.

“Gần đây có một công ty mới nổi ở nước M, nghe nói ông chủ đứng sau là người gốc Hoa. Tôi biết em luôn muốn mở rộng thị trường quốc tế. Đây là danh thiếp của trợ lý ông ta.”

Tôi không khách sáo.

Nhận lấy danh thiếp, tôi lắc lắc trong tay.

“Miếng ngon thế này, anh lại chủ động nhường cho tôi à?”

Chu Thì An siết chặt vô lăng, im lặng vài giây.

“Tôi nợ em.”

Tôi không nói gì, quay đầu lại thì thấy — Lục Hành Giản cái tên chết tiệt kia đã ngủ gật lúc nào rồi.

Lục Hành Giản từ nhỏ đã nghịch ngợm, đúng chuẩn công tử nhà giàu phá phách.

Vì quá nổi loạn, mười lăm tuổi đã bị gia đình đày sang nước M.

Hôm anh ta về nước, vừa bước xuống máy bay đã xách vali một tay, tay kia ôm bó hoa hồng đến tìm tôi.

Tôi giơ tay lên, khoe chiếc nhẫn cưới.

“Lục Hành Giản, chị kết hôn rồi.”

Cậu nhóc vừa khóc vừa sụt sịt bỏ chạy.

Vừa chạy vừa hét:

“Chị yên tâm! Sớm muộn gì em cũng đánh cho Chu Thì An một trận, rồi giành chị về!”

Tôi dở khóc dở cười, cũng chẳng để tâm.

Lục Hành Giản tuy chỉ kém tôi một tuổi, nhưng trong lòng tôi, cậu ấy luôn là một đứa em trai.

Lục Hành Giản cũng không nói suông. Sau khi về nước, cậu ta quay ngoắt 180 độ, tiếp quản công ty gia đình.

Chỉ cần là thứ Chu Thì An nhắm tới, cậu ta đều cố tình chen chân vào.

Chuyên đi gây khó dễ cho anh ta.

Tôi vỗ nhẹ lên mặt Lục Hành Giản, không thấy động tĩnh gì.

“Đưa cậu ta về trước đi, cậu ta say quá rồi.”

Xe chạy vào khu biệt thự, Chu Thì An kéo cậu ta từ ghế sau xuống.

Lục Hành Giản nheo một mắt, thấy Chu Thì An liền hất anh ta ra.

Cậu ta nhào vào tôi, ép tôi dựa vào xe, ôm trọn cả người tôi lại.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)