Chương 2 - Cuộc Hôn Nhân Được Sắp Đặt

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

6

Tối đó Quan Thiệu Nhiên vẫn không về.

Tâm trạng không thoải mái, tôi lại mở tủ rượu anh ra lấy một chai uống.

Nhưng không hiểu sao, giữa những chai rượu đắt tiền của anh lại có một chai rượu trái cây. Tôi uống hết một chai mà chẳng say, đầu óc còn tỉnh táo hơn.

Đêm yên tĩnh, con người ta lại càng thích nghĩ ngợi lung tung.

Tôi nhớ tới chuyện trước khi cưới, vài người thân tự xưng của bà đã lao tới đòi bán nhà.

Họ nói tôi chỉ là đứa trẻ bà nhận nuôi, không có quan hệ máu mủ, họ không chỉ muốn bán nhà mà còn ép tôi giao ra “di sản” bà để lại.

Bà bị bệnh đã tiêu tốn rất nhiều tiền, làm gì còn di sản nào.

Nhưng họ không tin, cứ hết lần này đến lần khác tới quấy rối, còn tạt sơn trước cửa để uy hiếp tôi.

Tôi không biết mình báo cảnh sát bao nhiêu lần. Vì không có camera giám sát, cũng không bắt được ai, cảnh sát chẳng giúp được gì.

Vậy nên khi Quan Thiệu Nhiên xuất hiện, ung dung thay tôi xử lý sạch sẽ mọi chuyện, tôi thật sự rất biết ơn anh.

Chúng tôi kết hôn, với Quan Thiệu Nhiên là để hoàn thành tâm nguyện của ông.

Còn với tôi, lúc đó anh chính là nơi nương tựa.

Sau khi kết hôn, tôi vốn định ngoan ngoãn làm một quý phu nhân bình hoa, đợi đến hết hạn thỏa thuận rồi ly hôn, cầm tiền rời đi.

Nhưng một người đàn ông như Quan Thiệu Nhiên… thật sự rất dễ khiến người ta sa vào lúc nào chẳng hay.

Những đêm tôi gặp ác mộng, là anh ôm tôi vào lòng, dịu dàng vỗ về sau lưng.

Những lúc tôi nhớ bà, anh lái xe mấy chục cây số chỉ để mua món ăn vặt tôi thích mang về.

Anh sẽ nói: “Yên Cẩm, ăn món ngon rồi thì đừng buồn nữa.”

Biết tôi sợ sấm sét, những đêm mưa giông anh sẽ sang phòng tôi ngủ, ôm tôi — hoàn toàn không hề mang chút dục vọng nào.

Tôi nghĩ rất nhiều, rồi mơ mơ màng màng ngủ quên ngay trên sofa.

7

Buổi sáng vẫn là chị Vương gọi tôi dậy.

Chị vừa lẩm bẩm: “Phu nhân sao lại ngủ trên sofa thế này? Ban đêm lạnh, nhỡ cảm lạnh thì làm sao,” vừa lấy áo khoác choàng lên người tôi.

Sofa làm sao thoải mái bằng giường. Nằm cả nửa đêm, người tôi đau ê ẩm. Tôi khoác áo rồi lên lầu tắm.

Vừa tắm xong thì tôi nhận được cuộc gọi của thư ký Quan Thiệu Nhiên.

Quan Thiệu Nhiên gặp tai nạn xe!

Thư ký không dám giấu, kể hết một lượt.

Hóa ra tối qua Hạ Ninh có buổi biểu diễn, Quan Thiệu Nhiên đến xem. Lúc kết thúc thì có một fan cuồng lái xe lao thẳng đến.

Khi tai nạn xảy ra, vì che chắn cho Hạ Ninh nên Quan Thiệu Nhiên bị trầy xước mấy chỗ, còn bị chấn động nhẹ.

Bệnh viện cần người nhà ký giấy, nên thư ký buộc phải gọi cho tôi.

Tôi không vội đi ngay. Dù sao thư ký cũng nói anh không sao, nên tôi ăn sáng xong mới tới.

Đến bệnh viện không thấy thư ký đâu, nhưng trong phòng bệnh lại thấy Hạ Ninh đang khóc thút thít.

“… Đều tại em hết, Thiệu Nhiên, em lúc nào cũng mang đến mấy chuyện rắc rối thế này…”

Quan Thiệu Nhiên dán băng trên trán, sắc mặt hơi nhợt nhưng vẫn đẹp trai đến mức chói mắt.

Nhìn cảnh Hạ Ninh sướt mướt trước mặt anh, trong lòng tôi nổi lửa, đứng ở cửa buông giọng lạnh: “Cô Hạ, cô vẫn nên về nhà tắm rửa thay đồ trước đi.”

Hạ Ninh mắt còn rưng rưng, nhìn tôi rồi lại nhìn Quan Thiệu Nhiên.

Quan Thiệu Nhiên mở miệng: “Em về trước đi.”

Hạ Ninh hít mũi, miễn cưỡng đứng dậy rời khỏi phòng.

Tôi cũng ra ngoài, đến chỗ bác sĩ điều trị ký giấy. Hỏi tình hình xong biết anh thật sự không sao, tôi mới quay lại phòng bệnh.

Quan Thiệu Nhiên nhìn dáng vẻ bình tĩnh của tôi, mở miệng giải thích: “Tối qua anh và Hạ Ninh…”

Tôi cắt ngang: “Anh không cần giải thích. Dù sao thỏa thuận của chúng ta sắp hết hạn rồi, anh nóng lòng tôi hiểu mà.”

“……”

Quan Thiệu Nhiên nhìn tôi, sắc mặt lạnh dần.

Tôi hít sâu, cố tỏ vẻ nhẹ nhàng: “Anh ngại nói thì để tôi nói trước.”

“Quan tổng, chúng ta kết hôn ba năm rồi. Tôi tự thấy mình cũng xem như một phu nhân biết điều, chưa từng gây phiền phức gì cho anh.”

“Vậy số ba chục triệu anh nói ba năm trước… còn hiệu lực chứ?”

“Tất nhiên còn.”

Quan Thiệu Nhiên gần như nghiến răng nói ra câu đó: “Nhưng Yên Cẩm, em thật sự nghĩ kỹ rồi muốn ly hôn với tôi à?”

Tôi gật đầu, mỉm cười: “Đó là điều chúng ta đã nói ngay từ đầu mà. Không có gì phải nghĩ cả.”

8

Quan Thiệu Nhiên đồng ý rất dứt khoát, nói ngày mai xuất viện sẽ đi cục dân chính làm thủ tục ly hôn với tôi.

Kết quả, hôm sau làm xong thủ tục xuất viện, anh lại lấy lý do “chưa soạn thảo thỏa thuận ly hôn” để trì hoãn thêm hai ngày.

Hai ngày sau, thỏa thuận ly hôn được gửi tới.

Tôi lướt một cái, thấy con số ba chục triệu biến thành năm chục triệu, không khỏi sững người.

Chẳng lẽ luật sư ghi nhầm?

Tôi gọi cho Quan Thiệu Nhiên. Bên kia phải một lúc lâu mới bắt máy, tiếng ồn rất lớn, tôi nghe cả loa phát thanh sân bay.

Tôi hỏi: “Anh đang ở sân bay à?”

“Ừ. Anh phải đi công tác đột xuất.” Quan Thiệu Nhiên nói, “Xin lỗi, chuyện ly hôn chắc phải để em đợi rồi.”

Đã là công việc, tôi cũng không tiện nói gì, đành đáp: “Vậy đợi anh về rồi tính tiếp.”

Loa ở sân bay lại vang lên, sợ làm anh lỡ chuyến bay, tôi còn chưa kịp hỏi vì sao trong thỏa thuận lại thành năm chục triệu đã vội cúp máy.

……

Cùng lúc đó, tại phòng làm việc tổng giám đốc Tập đoàn Quan thị.

Thư ký Quách cẩn thận tắt đoạn phát thanh sân bay được bật trên máy tính, đang chuẩn bị rời đi thì bị ông chủ gọi lại.

Quan Thiệu Nhiên mặt lạnh tanh hỏi: “Bảo cậu nghĩ cách khiến Yên Cẩm từ bỏ ý định ly hôn, cậu nghĩ ra chưa?”

Thư ký Quách run da đầu: “Vẫn… vẫn chưa nghĩ ra.”

Trong lòng anh ta khổ không tả được, cảm thấy cái công việc lương cao này chắc sắp đi tong rồi.

Quan Thiệu Nhiên xoay chiếc bút thép trong tay, mặt không cảm xúc: “Nghĩ tiếp. Nghĩ ra thì thưởng gấp đôi cuối năm. Không nghĩ ra thì trừ lương.”

Thư ký Quách: “……”

9

Chuyến công tác này của Quan Thiệu Nhiên kéo dài hơi lâu, một tuần rồi mà anh vẫn chưa về.

Đúng lúc tôi sắp không nhịn được muốn gọi hỏi bao giờ anh về thì Hạ Ninh đến.

Nhưng tôi không gặp. Tâm trạng vốn đã bực bội, căn bản chẳng có hứng ứng phó với cô ta.

Tôi bảo chị Vương tiễn khách giúp. Sau đó suy nghĩ một lúc, tôi lấy mấy chiếc vali ra, bắt đầu thu dọn những thứ mình tạm thời chưa cần dùng.

Đồ của tôi nhiều, ước chừng phải năm sáu chiếc vali mới chứa hết.

Từ hôm đó, tôi dự định mỗi ngày thu một vali, cứ từ từ chờ Quan Thiệu Nhiên về.

……

Mấy ngày nay Quan Thiệu Nhiên ở luôn trong căn hộ gần công ty.

Thư ký Quách vắt óc đưa ra mấy phương án, anh đều thấy không ổn, bác bỏ hết.

Đúng lúc thư ký Quách nghĩ chắc mình sắp thất nghiệp, thì chị Vương ở biệt thự gọi đến, nói hôm nay Hạ Ninh tới tìm phu nhân, nhưng phu nhân không gặp.

Thư ký Quách giật mình, vội báo cáo ngay cho sếp.

Sau khi báo cáo xong, thư ký Quách dè dặt hỏi: “Quan tổng, phu nhân nhất quyết ly hôn… có phải hiểu lầm chuyện ngài với cô Hạ không ạ?”

Dù sao không lâu trước đó, đại boss còn bị paparazzi chụp được cảnh đêm hôm cùng Hạ Ninh bước vào khách sạn.

Nhưng lần đó đúng là trùng hợp, cả hai chẳng qua cùng ở chung khách sạn.

Quan Thiệu Nhiên nhíu mày trầm ngâm.

Thư ký Quách nuốt nước bọt, đề nghị: “Quan tổng, ngài và cô Hạ đã chia tay lâu rồi. Nhưng chuyện khách sạn và mấy ngày trước vụ tai nạn, phu nhân hiểu lầm cũng dễ thôi. Hay ngài thử giải thích với phu nhân một chút?”

Quan Thiệu Nhiên: “Giải thích rồi mà cô ấy vẫn muốn ly hôn thì sao?”

“……” Thư ký Quách muốn khóc. Làm sao anh biết! Rốt cuộc là anh phải dỗ vợ hay tổng giám đốc phải dỗ vợ đây?

Nhưng vì tiền thưởng cuối năm gấp đôi, anh vẫn cố đưa ra chủ ý: “Hay là ngài tặng phu nhân món quà mà cô ấy thích?”

“Dù sao ngài cũng không thể cứ tránh mặt phu nhân mãi, đúng không?”

10

Quan Thiệu Nhiên đi công tác mười ngày, cuối cùng cũng về.

Tôi thừa biết anh đang tránh tôi, chỉ là không rõ anh né để làm gì.

Rốt cuộc là không muốn ly hôn, hay tiếc ba chục triệu?

Khi Quan Thiệu Nhiên về, hành lý của tôi gần như thu xong hết, chỉ còn ít đồ lót chưa dọn.

Trong phòng thay đồ xếp đủ loại tám cái vali.

“Em chuẩn bị nhiều vali thế làm gì?” Quan Thiệu Nhiên dựa vào cửa nhìn tôi, trên mặt hiếm hoi lộ ra chút ý cười.

Tôi đang ngồi xếp nội y, nghe vậy quay đầu lại:

“Anh về rồi à? Ngày mai anh dành hai tiếng, mình đi cục dân chính…”

“Mai là thứ Bảy, cục dân chính nghỉ.”

“……”

Anh bước vào, ngồi xổm xuống cạnh tôi, đưa ra một hộp nhung: “Quà đi công tác mang về cho em.”

Tôi liếc hộp, không nhận.

Anh tự mở hộp, bên trong là một chiếc vòng tay ngọc trai, trên hạt trai màu be còn khắc chữ “Tuế tuế bình an”.

Chiếc vòng này tôi từng thấy trong tạp chí. Giá không đắt lắm nhưng số lượng có hạn, cần đặt trước. Tôi đặt không kịp.

Quan Thiệu Nhiên lấy vòng ra: “Anh đeo cho em nhé.”

Tôi hơi ngẩn ra. Đến lúc kịp phản ứng thì anh đã đeo xong cho tôi.

“Đẹp lắm.” Anh nói.

“……”

Tối ăn xong, tôi cầm thỏa thuận ly hôn vào thư phòng, chỉ vào con số năm chục triệu hỏi anh có nhầm không.

Quan Thiệu Nhiên im lặng một lúc rồi cầm bản thỏa thuận xé đôi.

“Anh làm gì vậy!” Tôi theo bản năng chộp lấy, nhưng anh đã ném hai mảnh giấy vào thùng rác.

Anh giơ tay kéo lấy cổ tay tôi, tiếp theo đó tôi ngồi thẳng lên đùi anh.

“Tiểu Cẩm.” Một tay anh giữ cánh tay tôi, tay kia đặt lên eo, đôi mắt đen sâu hun hút nhìn tôi: “Em có từng nghĩ, nếu không ly hôn… em sẽ có được nhiều hơn.”

“Tôi không tham như vậy.”

Tôi nói: “Tiền của anh là của anh. Sau này anh cưới cô Hạ rồi thì…”

Chưa nói hết câu, Quan Thiệu Nhiên bất ngờ kéo tôi vào lòng, đôi môi lạnh dán xuống môi tôi.

Anh rất hiếm khi bá đạo như vậy. Tôi vùng vẫy không thoát, sau đó bị anh hôn đến choáng váng, rồi trong thư phòng, chúng tôi lại hỗn loạn với nhau một lần.

Không khí toàn mùi ngọt ngào. Tôi đẩy nhẹ anh, thở hổn hển:

“Nếu anh đã xé thỏa thuận rồi… vậy mai nhờ luật sư soạn cái khác.”

“……”

Quan Thiệu Nhiên nhìn tôi mà như đang lên án bằng ánh mắt.

Rồi lại ở thư phòng, đứt quãng thêm hai lần nữa. Đến lúc tôi choáng váng đầu óc, chẳng nhớ nổi chuyện ly hôn là gì nữa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)