Chương 5 - Cuộc Gọi Bí Ẩn Cuối Tuần
13.
Ba mẹ tôi — đã bị bắt.
Tổ chức mang thai hộ, bắt cóc, buôn bán người… Chỉ cần một trong số đó thôi đã đủ cho họ ăn cơm nhà nước nửa đời còn lại. Huống hồ là cả một chuỗi tội danh chất chồng lên nhau.
Nghĩ lại — là tôi đưa họ vào tù. Mà nói cho cùng… đó chẳng phải cũng là một hình thức “dưỡng lão” sao?
Nực cười nhất là lúc bị bắt, bọn họ vẫn chưa thấy có gì sai trái, còn gào lên:
“Đây là chuyện nhà của chúng tôi! Bọn mày có quyền gì mà can thiệp?!”
Nhưng cũng chẳng sao — đợi đến khi sống vài tháng trong trại giam, họ sẽ dần “tỉnh” lại thôi.
Chị tôi cũng được cứu ra.
Lúc đó tôi mới biết — trong bụng chị lại đang có thêm một đứa nữa. Chỉ là thai còn nhỏ, chưa kịp lộ rõ.
Sau khi được cứu, chị đột nhiên trở nên vô cùng bình tĩnh. Ký tên, khai báo, phối hợp kiểm tra sức khỏe — rồi chủ động quyết định bỏ đứa bé.
Chị nói:
“Có những sai lầm… nên kết thúc đúng lúc.”
Sau vài ngày điều trị trong bệnh viện, chị được đưa vào trại giam.
Nghe nói, thời gian đầu chị cư xử rất tốt, làm tổ trưởng, còn được xem xét giảm án.
Nhưng rồi, trong một lần được ra sân sinh hoạt, chị đã dùng đá, tự tay đập chết mẹ tôi.
Khi tôi nghe được chuyện đó, mọi thứ đã là chuyện của rất lâu sau rồi.
Lâu đến mức, chị đã bị thi hành án tử hình, và người ta chỉ gọi tôi đến để nhận lại di vật.
Vật dụng của chị chẳng có gì — chỉ là bộ quần áo lúc mới vào tù, và một lời nhắn để lại:
“Hãy sống cho tốt.”
Tôi gật đầu.
Rồi xoay người, bước ra khỏi trại giam.
Ngoài trời đang mưa lớn. Hôm nay không phải là một ngày nắng đẹp.
Nhưng lại là một ngày thích hợp để buông bỏ quá khứ, và bước tiếp với đôi tay nhẹ gánh.
(Toàn văn hoàn)