Chương 1 - Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Trong Thang Máy
Gặp lại bạn trai cũ trong thang máy.
Anh ta sững người, ngẩng mắt nhìn tôi: “Con gái em à?”
Rõ ràng, bé con hồng hồng trong lòng tôi chính là phiên bản thu nhỏ của tôi.
Tôi gật đầu, cụp mắt xuống không dám nhìn anh.
Thang máy dừng lại, có rất nhiều người chen vào. Anh nghiêng người, thân hình cao lớn tạo thành một góc nhỏ, vừa đủ che chắn cho mẹ con tôi.
Tôi khẽ nói: “Cảm ơn anh.”
Ánh mắt đó cứ nhìn chằm chằm vào tôi, không rõ cảm xúc, khiến tôi cảm thấy lạnh sống lưng.
Ra khỏi thang máy, con gái chỉ tay về phía sau: “Chú kia.”
Tôi quay đầu lại, là anh. Anh theo mình làm gì? Tầng này là khoa nhi.
Anh đi thẳng tới trước mặt tôi: “Một mình chăm con à?”
Tôi chẳng hiểu gì cả, xoay người định rời đi.
“Giang Hòa.”
Giọng Cố Thừa Xuyên vang lên từ phía sau, không lớn không nhỏ, nhưng lại như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng trong lòng tôi.
Tôi khựng bước lại, Dữu Dữu trong lòng cảm nhận được sự cứng đờ của tôi, khẽ hỏi: “Mẹ ơi, mẹ sao thế?”
Tôi lắc đầu, ôm con chặt hơn một chút, nhẹ giọng dỗ dành: “Không sao đâu, bảo bối.”
Tôi không quay đầu lại, tiếp tục bước nhanh về phía trước. Tiếng giày cao gót gõ lên sàn gạch bóng loáng của bệnh viện, vang lên giòn tan mà vội vã, phơi bày sự bối rối của tôi.
“Em đăng ký khám khoa nào?” Giọng anh lại vang lên từ phía sau, mang theo một sự nghiêm nghị chuẩn mực của người làm nghề.
Tôi dừng lại trước quầy hướng dẫn, hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Khoa nhi, khám chuyên gia.”
“Chuyên gia nào?”
Câu hỏi ấy khiến tim tôi giật thót. Tôi chỉ tùy tiện chọn một bác sĩ có hồ sơ nổi bật trên mạng, căn bản không để ý tên.
Tôi cúi đầu nhìn tờ phiếu đăng ký, đầu ngón tay lập tức lạnh toát.
Dòng chữ in đậm ở mục bác sĩ điều trị chính: Cố Thừa Xuyên.
Đúng là trò cười lớn nhất thế gian.
Tôi siết chặt tờ phiếu, mép giấy gần như in vào lòng bàn tay.
“Mẹ ơi, sao chú đó cứ nhìn tụi mình vậy ạ?” Đầu nhỏ của Dữu Dữu tựa vào vai tôi, tò mò nhìn người đàn ông phía trước.
Tôi cố gượng ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Chú là bác sĩ, đang quan tâm đến các bạn nhỏ bị bệnh thôi con.”
Cố Thừa Xuyên đã bước đến bên cạnh tôi, mùi khử trùng quen thuộc xen lẫn hương gỗ nhẹ nhàng từ người anh không chút báo trước xộc vào mũi tôi.
Năm năm rồi, anh vẫn không thay đổi. Áo blouse trắng, dáng người cao ráo thẳng tắp, đường nét sắc lạnh, ánh mắt khi nhìn người luôn mang theo vẻ xa cách bẩm sinh.
“Đi theo tôi.” Anh bỏ lại ba chữ rồi xoay người đi thẳng về phía phòng khám.
Tôi không còn lựa chọn nào khác, đành ôm lấy Dữu Dữu bước theo.
Phòng khám của anh là phòng riêng, rất yên tĩnh. Anh ngồi sau bàn làm việc, cầm bút lên, giọng điệu công việc rõ ràng: “Tên bé? Mấy tuổi? Triệu chứng gì?”
“Giang Dữu Dữu, bốn tuổi rưỡi. Tối qua bắt đầu sốt, 38 độ 7.” Tôi trả lời nhanh chóng, mắt nhìn chằm chằm vào mặt bàn, không dám đối diện với ánh mắt anh.
“Bốn tuổi rưỡi…” Anh lặp lại một lần, tay cầm bút khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt sắc bén. “Cha đứa bé đâu? Có tiền sử dị ứng hoặc bệnh di truyền gì không?”
Tới rồi, câu hỏi tôi sợ nhất.
Tay tôi buông thõng bên người âm thầm siết lại, móng tay bấm vào lòng bàn tay để mượn chút đau đớn giữ vững bình tĩnh.
“Anh ấy… không có mặt. Không có tiền sử bệnh đặc biệt.”
Ánh mắt Cố Thừa Xuyên trầm xuống, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu, ghi chép vào hồ sơ.
“Há miệng nào, a—” Anh cầm que đè lưỡi, người hơi nghiêng về phía trước, nhìn Dữu Dữu. Giọng anh đột nhiên trở nên dịu dàng, là kiểu giọng tôi chưa từng nghe qua.
Dữu Dữu rất ngoan, ngoan ngoãn há miệng.
“Amidan hơi viêm.” Anh khám xong, lại cầm ống nghe đặt lên lưng Dữu Dữu. Đầu kim loại lạnh buốt khiến bé rùng mình một cái, anh lập tức dùng tay làm ấm ống nghe rồi mới đặt lại.
Chi tiết nhỏ ấy khiến tim tôi khẽ thắt lại.
Cố Thừa Xuyên mà tôi biết là con cưng của trời, thiên tài lạnh lùng xuất sắc nhất trường y, lịch sự với tất cả nhưng lại xa cách với tất cả. Tôi chưa bao giờ nghĩ anh sẽ có một mặt chu đáo đến thế.
Khám xong, anh viết đơn thuốc.
“Cần nhập viện theo dõi hai ngày, bé hơi mất nước, cần truyền dịch.”
“Nhập viện?” Tôi sững người. “Nghiêm trọng vậy sao?”
“Tôi là bác sĩ.” Anh lạnh nhạt nói, giọng điệu không cho phép nghi ngờ.
Tôi bế Dữu Dữu, cầm tờ chỉ định nhập viện anh vừa đưa, trong đầu rối như tơ vò.
Tôi chỉ muốn đưa con đi khám rồi nhanh chóng rời khỏi nơi này, tránh xa anh càng xa càng tốt. Vậy mà bây giờ, chúng tôi phải ở lại đây hai ngày, ngay dưới mí mắt anh.
2
Cố Thừa Xuyên làm việc rất nhanh, hoặc cũng có thể nói, anh đã vận dụng một chút đặc quyền.
Chúng tôi nhanh chóng hoàn tất thủ tục nhập viện và được sắp xếp vào một phòng bệnh đơn. Môi trường rất tốt, sạch sẽ và yên tĩnh.
Y tá giúp Dữu Dữu truyền nước, bé con rất dũng cảm, chỉ khẽ nhíu mày chứ không khóc.
Thuốc từ ống truyền trong suốt nhỏ từng giọt vào cơ thể bé, không lâu sau, con đã ngủ thiếp đi.
Tôi ngồi bên giường, nhìn khuôn mặt đỏ ửng vì sốt của con gái, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Năm năm qua tôi một mình nuôi Dữu Dữu, từ những ngày đầu luống cuống tay chân đến giờ có thể xoay xở thành thạo, đã trải qua bao nhiêu cay đắng, chỉ mình tôi biết. Tôi tưởng mình đã sắt đá không gì lay chuyển, vậy mà sự xuất hiện của Cố Thừa Xuyên lại dễ dàng đánh sập mọi lớp ngụy trang của tôi.
Cửa phòng bệnh khẽ mở.
Tôi quay đầu lại, thấy Cố Thừa Xuyên xách theo một chiếc bình giữ nhiệt đi vào.
“Đồ ăn ở căng tin bệnh viện, em vẫn chưa ăn tối đúng không.” Anh đặt bình lên tủ đầu giường, giọng rất nhỏ, sợ đánh thức Dữu Dữu.
Tôi nhìn anh, không nói gì.
Từ bao giờ đồ ăn căng tin lại được đựng trong bình giữ nhiệt tinh xảo thế này?
Dường như anh nhìn ra nghi ngờ trong mắt tôi, bèn giải thích thêm một câu: “Tôi nhờ căng tin nấu riêng, món thanh đạm một chút.”
“Cảm ơn, không cần đâu, tôi không thấy đói.” Tôi từ chối. Tôi không muốn có bất cứ dây dưa nào với anh nữa.
Anh cũng không ép, chỉ lặng lẽ mở nắp bình giữ nhiệt, hương cháo thanh dịu lập tức lan tỏa trong không gian.
“Em chăm con, bản thân không được gục ngã.” Vừa nói, anh vừa múc một bát cháo đưa đến trước mặt tôi.
Tôi nhìn bát cháo còn bốc hơi nóng, lại nhìn vào đôi mắt kiên định sâu thẳm của anh, lời từ chối nghẹn lại nơi cổ họng, không sao nói ra được.
Cuối cùng, tôi vẫn đón lấy.
Cháo được nấu rất khéo, hạt gạo mềm nhừ, có thêm chút hoài sơn và táo đỏ, ấm áp trôi xuống dạ dày, xua đi phần nào lạnh lẽo.
Căn phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng tôi ăn cháo lặng lẽ và nhịp thở đều đặn của Dữu Dữu.
“Những năm qua em sống ổn chứ?” Anh bất chợt mở lời.
Chiếc thìa trong tay tôi khựng lại.
“Cũng ổn.” Tôi trả lời ngắn gọn.
“Anh ta… đối xử với em tốt chứ?” Giọng anh hơi gượng cứng.
Tôi biết anh đang hỏi ai. Anh vẫn tưởng tôi rời bỏ anh năm xưa là để chạy theo một người đàn ông khác.
Cũng tốt, cứ để anh hiểu lầm như vậy đi.
“Cũng tốt.” Tôi lặp lại lần nữa, giọng đều đều không chút cảm xúc.
Anh im lặng.
Không khí trong phòng bỗng chốc nặng nề hơn. Tôi tăng tốc ăn cháo, chỉ mong nhanh chóng kết thúc sự lúng túng này.
Ăn xong một bát cháo, tôi đưa lại bát cho anh: “Cảm ơn cháo của anh, bác sĩ Cố. Trễ rồi, anh nên về nghỉ ngơi đi.”
Một tiếng “bác sĩ Cố” đủ để vạch rõ ranh giới giữa anh và tôi.
Ánh mắt anh thoáng tối lại, nhận lấy bát, khẽ gật đầu, không nói thêm gì, quay người rời khỏi phòng bệnh.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tôi như bị rút cạn sức lực, tựa người vào ghế, thở hắt ra một hơi thật dài.
Nhưng tôi hiểu rất rõ, đây chỉ là bắt đầu. Chỉ cần còn ở bệnh viện này, tôi và anh… không thể cắt đứt sạch sẽ.
Ban đêm, nhiệt độ của Dữu Dữu lại tăng cao.
Tôi dùng nước ấm lau người cho con, nhưng hiệu quả không đáng kể. Nhìn con số trên nhiệt kế cứ tăng dần, lòng tôi như lửa đốt.
Tôi bấm chuông gọi y tá đầu giường.
Không lâu sau, y tá trực ban chạy đến, xem qua tình hình rồi nói sẽ đi báo bác sĩ.
Chỉ vài phút sau, cửa phòng bệnh lại được đẩy ra, người bước vào là Cố Thừa Xuyên.
Anh vậy mà vẫn chưa về.
“Chườm mát không hiệu quả, dùng thuốc hạ sốt đi.” Vừa nói, anh vừa thành thạo chuẩn bị thuốc.
Anh rất tập trung, động tác dứt khoát, chuyên nghiệp, khiến người ta không tự chủ được mà cảm thấy yên tâm.
Sau khi cho Dữu Dữu uống thuốc xong, anh còn đứng bên giường thêm một lúc, đến khi xác nhận bé bắt đầu hạ sốt, hô hấp cũng ổn định hơn mới định rời đi.
“Cảm ơn anh.” Tôi khẽ nói.
Anh dừng bước, quay đầu nhìn tôi, trong mắt mang theo chút cảm xúc khó phân. “Tôi là bác sĩ điều trị của con bé, đây là trách nhiệm của tôi.”
Nói xong, anh quay người rời đi.
Tôi nhìn bóng lưng anh khuất dần, trong lòng có một cảm giác khó tả.
Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, phát hiện trên tủ đầu giường có đặt sẵn một phần bữa sáng, sandwich và sữa bò ấm, bên cạnh còn dán một tờ giấy ghi chú.
Nét chữ cứng cáp, là nét chữ tôi rất quen thuộc.
“Nhớ ăn sáng.”
Tim tôi bất giác lệch nhịp một nhịp.
Tôi vo tròn tờ giấy, ném vào thùng rác.
Dữu Dữu tỉnh dậy, cơn sốt đã lui, tinh thần tốt hơn nhiều. Bé nhìn thấy bữa sáng thì vỗ tay vui vẻ: “Mẹ ơi, có sandwich kìa!”
Tôi đưa sandwich cho con, còn mình thì chỉ uống sữa.
Buổi sáng, Cố Thừa Xuyên đến phòng khám bệnh, theo sau là vài bác sĩ trẻ. Anh hỏi tình trạng của Dữu Dữu như một bệnh nhân bình thường, kiểm tra tiến độ truyền dịch, suốt quá trình không có bất kỳ trao đổi riêng nào.
Thế nhưng chưa bao lâu sau khi rời đi, anh lại quay lại một mình.
Trên tay cầm theo một món… Transformer.
“Tặng cho con này.” Anh đưa món đồ chơi cho Dữu Dữu, nét mặt hơi gượng gạo.
Mắt của Dữu Dữu sáng rực lên, quay sang nhìn tôi như đang xin phép.
Tôi vốn định từ chối, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt khát khao của con gái, tim tôi lại mềm nhũn.
“Cảm ơn chú ạ.” Dữu Dữu lí nhí nói.
Khóe môi Cố Thừa Xuyên như hơi cong lên, ánh lên nụ cười rất nhẹ. Anh ngồi xuống, giúp Dữu Dữu bóc bao bì món đồ chơi, còn kiên nhẫn dạy bé cách biến hình.