Chương 5 - Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Sau Ly Hôn
Cô ta vừa nhắc đến “trẻ con”, tôi lập tức mất kiểm soát.
Tôi nhặt một mảnh lego dưới đất, ném về phía họ.
Nhưng lại bị Tống Dã giữ chặt cổ tay, giọng anh đầy thất vọng:
“Lâm Tri Vi, em thật vô lý. Nhìn em bây giờ, anh chỉ thấy kinh tởm.”
Ngày Tống Dã đến Cục Dân Chính ký giấy ly hôn,cũng là ngày bệnh viện ra giấy báo nguy cho ba tôi.
Xuất huyết não, cứu không kịp.
Trước khi mất, ba nắm lấy tay tôi, đôi mắt đục ngầu đầy hối hận.
“Nhãi con à, là ba sai… Cả đời này, điều ba hối tiếc nhất… là gả con cho nó.”
Ba tôi là người trọng sĩ diện.
Thế mà cuối cùng, vì tôi, ông phải hạ mình cầu xin chiến hữu cũ.
Ông để lại cho tôi một khoản tiền, đủ để tôi vào trung tâm phục hồi thính lực tốt nhất.
Vậy nên tôi nghĩ, thôi thì… sống tiếp vậy.
Ngày tôi và Tống Dã đến nhận giấy ly hôn ở Cục Dân Chính,anh nói với tôi bốn chữ:
“Chia tay trong êm đẹp.”
Hồi ức kết thúc.
Xe của Cố Hoài lao vào đường hầm, xung quanh tối đen.
Chỉ còn ánh sao giả lập lấp lánh trên trần xe.
Tiếng điện thoại rung lên trong túi áo anh.
“Alo, là bác sĩ Cố phải không? Tôi là Tống Dã.”
“Tôi nhặt được một bản hồ sơ bệnh án dưới ghế nơi Lâm Tri Vi vừa ngồi…”
Bên kia im lặng hồi lâu, chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nề.
“Trong đó ghi… phẫu thuật cắt tử cung bán phần? Cái này… có nghĩa là gì?”