Chương 2 - Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Giữa Tôi Và Công Tử
6
Sau đó, Tạ Niên đi đâu cũng có thể dẫn theo tôi.
Ba mẹ tôi yên tâm vô cùng.
“Nước ấm, khăn ướt, thuốc, trái cây, ô che nắng…”
Những thứ đó đều là đồ tôi cần dùng.
Mỗi lần ra ngoài, Tạ Niên đều xách túi, không chán không mệt kiểm tra hết lần này đến lần khác.
Còn tôi thì ngoan ngoãn ngồi trên sofa, ăn dâu tây anh đã rửa sạch.
Nhờ có Tạ Niên, tôi – người quanh năm chỉ ở trong phòng – mới có cơ hội nhìn thấy nhiều hơn thế giới bên ngoài khung cửa sổ.
Rõ ràng trước kia tôi rất sợ anh.
Nhưng dần dần, trước mặt anh tôi lại bắt đầu có chút tính trẻ con.
Vì thuốc đắng, tôi mím môi không chịu uống.
Tạ Niên dỗ dành tôi rất lâu, tôi mới chịu mở miệng, chỉ là mày bị đắng đến mức nhíu chặt lại.
Anh hơi khom người xuống, có chút buồn cười nhìn tôi, giọng điệu lêu lổng: “Đắng vậy sao?”
Tôi dùng sức gật đầu: “Đương nhiên rồi!”
Tạ Niên không nhịn được cong mắt cười, lòng bàn tay mở ra, bên trên là một viên kẹo rất xinh.
“Thuốc đắng như vậy mà chị cũng uống được, giỏi thật, tôi thưởng cho chị một viên kẹo.”
Giọng Tạ Niên lười biếng, rõ ràng anh gọi là chị, nhưng không hiểu sao tôi lại nghe ra ý trêu chọc.
Anh bóc kẹo đưa cho tôi, tôi không khách khí nhận lấy.
Mùa hè ở Cảnh Thành, nắng luôn rất gắt, Tạ Niên đưa tay ấn nhẹ vành mũ của tôi, xác nhận tôi sẽ không bị nắng chiếu.
Tôi là người rất sợ nóng, anh nhận ra chóp mũi tôi đã lấm tấm mồ hôi.
Nhưng ngay giây sau, lon nước ngọt mát lạnh đã áp lên má tôi.
“Cảm thấy đủ mát rồi thì nói với tôi.”
Tôi ngồi trên ghế dài trong công viên, Tạ Niên ngồi xổm trước mặt tôi.
Đôi tay anh rất đẹp.
Bàn tay với các đốt xương rõ ràng cứ thế cầm lon nước lạnh giúp tôi xua đi hơi nóng.
Không biết có phải do bị nóng đến choáng đầu hay không, đôi mắt đen mang chút lạnh lẽo ấy, tôi lại thấy đẹp đến mức quá đáng.
Bàn tay cầm lon nước ở rất gần, gần đến mức đầu ngón tay chạm vào má tôi.
Nhưng Tạ Niên dường như không hề nhận ra, ngón tay khẽ móc nhẹ, cảm giác ngứa ngáy lập tức lan thẳng vào tim tôi.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch…
Hết nhịp này đến nhịp khác.
Rõ ràng hơn cả tiếng ve kêu, là tiếng tim tôi đập.
Ngày 5 tháng 4 năm 2018.
Tôi 18 tuổi, xác định mình thích Tạ Niên.
7
Trong giới bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều lời đồn về tôi.
Mọi người đều nói tôi số tốt, sinh ra trong nhà họ Hạ, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng như vàng ngọc.
Ngay cả Tạ Niên ngỗ nghịch, nổi loạn như vậy cũng đối với tôi cẩn thận thiên vị.
Ban đầu, tôi cũng nghĩ như thế.
Nhưng tôi quên mất, người như Tạ Niên, từ trước đến nay chưa bao giờ thiếu người thích.
Anh nổi bật như vậy, tính tình phô trương, dù không chịu quản thúc, thành tích lại luôn nằm trong top mười toàn khối.
Thiên chi kiêu tử như thế, đi đến đâu cũng rực rỡ chói mắt.
Còn tôi, chỉ là trong số những cô gái thích anh, người phiền phức nhất, tính tình nhàm chán nhất.
Suốt ngày ở trong phòng, chỉ cần nhìn thấy ánh nắng là đã vui vẻ, một cô gái ngoan ngoãn.
Hình như ngoài học tập ra, tôi chẳng biết làm gì cả, lại luôn cần người bên cạnh chăm sóc.
Tôi chỉ là một gánh nặng mà thôi.
Lần đầu tiên tôi nghe thấy cái tên Diệp Khê, là từ miệng bạn của Tạ Niên.
Cô ấy là học sinh chuyển trường mới đến lớp của Tạ Niên.
Tính cách phản nghịch lại phô trương, nghe nói đúng kiểu Tạ Niên thích, rất hợp với anh.
Chỉ mới đến hai tháng, đã hòa nhập với nhóm Tạ Niên bọn họ.
Thế là cái tên Diệp Khê xuất hiện bên tai tôi ngày càng nhiều.
Bạn của Tạ Niên gọi điện rủ rê: “Anh Niên, đang làm gì đấy? Ra đánh bóng rổ đi! Tôi, chị Diệp, mập với mấy người nữa đều ở đây.
Đến không? Bọn tôi sắp bị chị Diệp hành cho thảm rồi! Anh Niên anh phải đến báo thù cho bọn tôi đấy! Đây là trận chiến vì danh dự của chúng ta đó!”
Tạ Niên ngồi bên cạnh tôi xoay rubik, giọng điệu bình thản: “Không rảnh, không đi.”
Nhưng tôi ở bên cạnh, không hiểu vì lý do gì, khi nghe thấy cái tên Diệp Khê, tôi lại quỷ thần xui khiến kéo nhẹ vạt áo Tạ Niên.
“Tạ Niên, tôi muốn đi.”
8
Trên sân bóng rổ, Diệp Khê buộc gọn mái tóc dài một cách tùy ý.
Cô ấy dẫn bóng chạy, gió thổi tung những sợi tóc bên tai.
Liên tục đột phá qua mấy lớp phòng thủ, cuối cùng Diệp Khê đứng vững ném bóng, vào rổ.
Có người không nhịn được kêu lên: “Đệt, đỉnh thật!”
Diệp Khê nghe vậy nhướng mày, ngẩng mặt lên, cười rực rỡ và nóng bỏng.
Tôi ngồi ở chỗ râm mát xa xa, được trang bị kín mít, ngơ ngác nhìn.
Đẹp quá, đây chính là Diệp Khê sao?
Thật sự rất đẹp.
Cho dù tôi thầm thích Tạ Niên, tôi vẫn cảm thấy cô ấy đẹp.
Diệp Khê ném bóng sang một bên, lau mồ hôi trên mặt, trêu chọc Tạ Niên: “Anh Niên, hôm nay không vào trạng thái à?”
Tạ Niên uống một ngụm nước, đôi mắt đen liếc về phía tôi một cái, quan sát tình trạng của tôi.
Thần sắc anh nhàn nhạt mệt mỏi, giọng nói có chút thờ ơ: “Nhường mấy người thôi.”
Ánh mắt Diệp Khê cũng rơi vào người tôi, như nghĩ đến điều gì đó, khóe môi cong lên: “Ồ, chẳng trách hôm nay tôi ném vào được, thì ra tâm trí không ở đây?”
Cô ấy hất cằm về phía tôi: “Đó là chị bệnh mỹ nhân mà anh nâng niu trong truyền thuyết à? Trông ngoan ghê.”
Lại sờ sờ cằm mình, như đang suy nghĩ: “Cô ấy trắng thật đấy, không biết có chịu nổi với tôi cái này…”
Tạ Niên lạnh lùng ngước mắt, cắt ngang cô ấy: “Đừng có nảy sinh ý đồ xấu.”
Diệp Khê nhún vai: “Hung dữ thế? Yên tâm, lúc nãy có khi còn dám, bây giờ thì tuyệt đối không dám nữa.”
9
Tôi ngồi xa xa không biết bọn họ đã nói gì, cũng không nghe thấy được.
Tôi chỉ biết, Diệp Khê chân dài eo thon, ngũ quan lạnh lùng xinh đẹp, đứng bên cạnh Tạ Niên nói chuyện với anh, trông vô cùng xứng đôi.
Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ ràng như vậy, rằng tôi và Tạ Niên từ trước đến nay chưa từng thuộc về cùng một thế giới, Diệp Khê mới là người cùng thế giới với anh.
Tôi dùng ánh mắt thưởng thức nhìn họ, đột nhiên thoải mái mà mỉm cười.
Cũng đúng thôi, mối đơn phương của tôi vốn dĩ không thể có kết quả.
Chỉ là không hiểu vì sao, nhìn mãi nhìn mãi, mắt lại bỗng trở nên cay xè.
Trong lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi tên.
Tôi đã phụ thuộc vào Tạ Niên đến mức này rồi sao?
Nhưng những người kia nói không sai, Tạ Niên và Diệp Khê trông như sinh ra là một đôi.
Tôi nghĩ, người tốt như Tạ Niên, ưu tú như vậy, bên cạnh anh vốn nên là một cô gái như Diệp Khê.
Cô ấy phô trương rực rỡ như mặt trời.
Còn gánh nặng như tôi, không nên ỷ vào việc Tạ Niên chăm sóc mà chiếm lấy vị trí bên cạnh anh nữa.
Tạ Niên vẫn gọi tôi là chị, nhưng tôi chẳng có chút dáng vẻ nào của một người chị.
Nhưng tình cảm của thiếu nữ thật sự khó mà khống chế, nó mãnh liệt lại chua xót.
Người tốt như Tạ Niên, tôi sao có thể quấy rầy anh lâu đến vậy?
Có giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay, tôi lập tức lau đi.
Lại rơi, lại lau!
Ghét nhất là bản thân mình vô dụng như thế.
Có gì ghê gớm đâu, chẳng qua là Tạ Niên có người mình thích mà thôi.
Nước mắt lại rơi xuống lần nữa, không cẩn thận ăn phải.
Phì, mặn thật.
10
Mối đơn phương của tôi còn chưa kịp kéo dài bao lâu đã kết thúc rồi.
Ngày đó, vì quá buồn, tôi vô tình hát ra bài hát trong lòng.
“Tự tôn thường kéo con người ta đi, khiến tình yêu vòng vèo khúc khuỷu~”
Vừa hát, tôi vừa nhanh tay thu dọn đồ đạc, gọi tài xế trong nhà đến đón.
Nhân lúc bọn họ không chú ý, tôi trực tiếp về nhà.
Đây là lần đầu tiên tôi không đợi Tạ Niên.
Có lẽ cũng được xem là giận rất lớn rồi nhỉ?
Chẳng lẽ đây chính là thứ gọi là yêu sinh hận trong truyền thuyết sao?
Vậy thì tôi đúng là một người độc ác.
Không thể làm người yêu, cũng không thể tiếp tục làm bạn.
Nhưng không sao, tôi giỏi nhất chính là trốn tránh.
Trong gần ba năm Tạ Niên ở bên cạnh tôi, cơ thể tôi ngày càng tốt lên, ngay cả bác sĩ cũng không giải thích được nguyên nhân.
Có lẽ là do Tạ Niên thường xuyên đưa tôi đi phơi nắng, hít thở không khí trong lành chăng.
Tâm trạng tôi càng tốt, cơ thể tôi càng khỏe.
Bây giờ cơ thể tôi đã không khác gì người bình thường.
Gia đình vốn dĩ đã định để tôi về hộ khẩu địa phương ở thành phố Doanh Thành thi đại học, may mà cũng không còn bao lâu nữa là đến kỳ thi, tôi có thể đến chỗ bà nội ôn tập chuẩn bị thi.
Thế là ngày hôm sau, ba mẹ mua vé, cùng tôi trở về chỗ bà nội.
Đi ngang qua thùng rác, trước khoảnh khắc ném điện thoại đi, tôi do dự rất lâu, gõ gõ xóa xóa hồi lâu, cuối cùng vẫn nhấn gửi.
Đây là tin nhắn cuối cùng tôi gửi cho Tạ Niên: Tạ Niên, cảm ơn anh. Tôi quyết định không thích anh nữa, chúc anh mọi điều tốt đẹp.
Máy bay rời khỏi mặt đất, tôi không từ mà biệt.