Chương 5 - Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thêm nữa, thi thoảng còn có thể “gặm chút tuổi già” của ba mẹ, cho họ cơ hội được tận hưởng niềm vui bồng cháu…

A, nghĩ đến cuộc sống sắp tới của tôi – Lý Chiêu Chiêu – mà thấy thật quá đã!

10

Vừa trở về nhà mình, dù chỉ mới rời đi mười mấy ngày, tôi lại hiếm khi cảm thấy do dự một giây — thân phận thay đổi rồi, có vài thứ… cũng dường như trở nên vi diệu.

Nhưng vừa bước qua cửa —

Người mẹ bao năm luôn nghiêm khắc và điềm tĩnh của tôi — cô Vương — lại nhào tới ôm chặt lấy tôi và con gái:

“Chiêu Chiêu, may quá, con ngoan, con… con về rồi…”

Nước mắt tôi lập tức rơi xuống không kìm được.

“Ba, mẹ… hai người… còn sẽ…”

“Con gái ngốc, nói gì vậy hả!” Ba tôi từ bếp ló đầu ra, trên người còn đeo tạp dề, tay cầm cái xẻng nấu ăn, đôi mắt cũng đỏ hoe, “Đây mãi mãi là nhà của con, chúng ta mãi mãi là một gia đình! Vào nhà đi, đừng đứng cửa nữa, dì Trịnh cũng vào luôn!”

Được ba mẹ vây quanh đưa vào nhà, ngồi lên chiếc ghế sofa cũ quen thuộc, ôm con gái líu ríu trong lòng, bên cạnh là ba mẹ đang tất bật pha trà dọn bánh, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt lấy tôi — trái tim tôi, vốn căng cứng trong những ngày ở nhà họ Lục, rốt cuộc cũng được buông lỏng thực sự.

Nhưng bên cạnh cảm động, một tia nghi ngờ bắt đầu len lỏi.

Ba mẹ nhà họ Lục thiên vị Lục Minh Tinh, thậm chí còn nuông chiều — tôi có thể hiểu, dù sao cũng là tình cảm ba mươi năm. Nhưng còn ba mẹ tôi thì sao? Họ biết Lục Minh Tinh mới là con gái ruột cơ mà. Với tính cách của họ — ba tôi mềm lòng, mẹ tôi dù nghiêm khắc nhưng cực kỳ tình cảm — sao có thể dứt khoát “tuyệt tình” với con gái ruột như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra?

Ba tôi dường như nhìn ra được nghi vấn trong lòng tôi:

“Lục Minh Tinh đã đến đây rồi. Chúng ta nói rõ ràng cả. Kết quả xét nghiệm, coi như chưa từng xảy ra. Chúng ta chỉ có một đứa con gái — là con.”

Không đúng.

Với tính cách của ba mẹ tôi, đến con mèo ốm bên đường còn muốn cứu, sao có thể đối xử với con gái ruột như người xa lạ?

Sau khi mọi việc đã ổn thỏa, tôi mở app camera trong nhà — thứ được lắp sau khi tôi sinh con, ba mẹ tôi đều biết, và tôi cũng chưa từng tắt nó khi rời nhà.

Tôi lục lại đoạn ghi hình và cuối cùng tìm được cảnh Lục Minh Tinh đến nhà tôi.

Cô ta không ngồi xuống, chỉ đứng giữa phòng khách, ánh mắt lộ liễu đánh giá khắp nơi — bộ ghế sofa vải đã dùng nhiều năm, những tấm giấy khen từ thời tôi đi học treo trên tường, chậu trầu bà trên bệ cửa sổ tươi tốt mượt mà.

Trong ánh mắt cô ta không có tò mò, chỉ có khinh miệt và… chán ghét.

“Cũng đoán được rồi, chắc mấy người chính là ba mẹ ruột của tôi.” Vừa nói, cô ta vừa đảo mắt nhìn khắp nhà, “Cuộc sống kiểu… bình dân này, tôi sống một ngày cũng chịu không nổi. Bị bỏ, bế con sống cực — càng không phải gu của tôi. Ở nhà họ Lục, tôi chẳng cần biết gì, cũng chẳng cần làm gì, vẫn sống giàu sang sung sướng. Chị tôi lại hào phóng, chia hẳn một công ty nhỏ cho tôi chơi. Còn mấy người thì sao?”

Ánh mắt cô ta lại trở về gương mặt ba mẹ tôi, mang theo sự chất vấn trần trụi và một tia giễu cợt.

“Mấy người định cho tôi cái gì? Đừng nói là trông chờ vào cái nhà cũ hơn trăm mét vuông này và khoản lương hưu còm cõi, để tôi biết ơn rồi về phụng dưỡng tuổi già chứ?”

Dù chỉ qua màn hình không quá rõ, tôi vẫn thấy được lồng ngực ba mẹ đang phập phồng dữ dội.

Tốt lắm, Lục Minh Tinh.

Lần này, mày thật sự chọc đến tao rồi.

11

Nửa tháng sau, chồng tôi từ Mỹ trở về sau chuyến học thuật.

Tôi dẫn anh, con gái và dì Trịnh cùng dọn vào căn hộ đối diện nhà ba mẹ tôi mà ba mẹ đã thuê sẵn.

Ban ngày dì Trịnh trông con, buổi tối tôi và chồng thay phiên, mẹ tôi hậu thuẫn phía sau, ba tôi vẫn nhận nhiệm vụ đi chợ nấu cơm, còn chồng tôi thì phụ trách rửa bát, lau nhà, dọn dẹp.

Mọi thứ đã ổn định, tôi liền đề xuất:

“Em muốn xin kết thúc nghỉ thai sản sớm một tháng để đi làm lại.”

Chồng tôi lập tức ngẩng đầu, mặt đầy thắc mắc: “Chiêu Chiêu, từ bao giờ em lại thích đi làm vậy?”

“Từ khi em phát hiện ra… em có thể nhận một phi vụ lớn.”

Một tuần sau, tôi quay lại trụ sở Cục Thuế thành phố.

“Trưởng phòng Lý, chị quay lại rồi à! Trông hồi phục tốt quá!”

Đồng nghiệp thi nhau chào hỏi.

Tôi mỉm cười đáp lễ, rồi đi thẳng đến văn phòng giám đốc:

“Thưa lãnh đạo, tôi đề nghị khởi động quy trình kiểm tra thuế với công ty TNHH Truyền thông Văn hóa Minh Tinh. Đây là tài liệu manh mối ban đầu.”

Giám đốc Lưu ngẩng đầu khỏi đống hồ sơ, đẩy kính mắt, chưa xem tài liệu mà nhìn tôi trước: “Chiêu Chiêu, mới quay lại đã xung phong ra trận à? Công ty này tôi nhớ không lớn lắm, cũng chưa từng lên danh sách rủi ro. Nguồn tin này… hơi đột ngột đấy.”

Tôi đứng thẳng lưng, giọng điềm đạm:

“Nguồn tin hợp pháp, có dấu hiệu giao dịch liên kết và khả năng trốn thuế. Tôi lấy danh nghĩa Đảng viên và lương tâm nghề nghiệp cam đoan — toàn bộ quá trình điều tra sẽ đúng pháp luật, tuyệt đối không xen yếu tố cá nhân. Chính vì mới quay lại, để tôi phụ trách kiểm tra sơ bộ sẽ càng đảm bảo tính công bằng của quy trình.”

CHƯƠNG 6:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)