Chương 2 - Cuộc Chiến Vì Tình Yêu Của Anh Trai
3
Câu nói này như một tiếng sét giữa trời quang, suýt chút nữa làm tôi sợ đến ngất đi.
Tôi cứng đờ người xoay lại, Tô Bách Chu với gương mặt lạnh nhạt nhìn tôi và anh trai tôi.
” Hai người đang làm gì? ”
Anh ta lại lặp lại một lần nữa, lúc này tôi mới phản ứng kịp, vội vàng thu tay lại.
“Tôi vừa nãy đang đánh anh ấy đó, thưa tổng tài, ai bảo anh ấy bất kính với anh, tôi vô cùng tức giận.”
Anh trai tôi vội vàng gật đầu, ánh mắt Tô Bách Chu di chuyển qua lại giữa tôi và anh ấy.
Anh ta dường như nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt càng lúc càng lạnh.
“Lâm Chi, lại đây cho tôi.”
Lần đầu tiên tôi cảm thấy may mắn vì anh trai tôi và tôi lần lượt theo họ mẹ và họ ba.
Lủi thủi đi qua đó, anh trai tôi còn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy oán trách.
Tôi bị Tô Bách Chu kéo đi, thỉnh thoảng còn ngoái đầu lại ra hiệu bằng mắt cho anh trai, mấp máy khẩu hình.
“Yên tâm, tôi không sao!”
Lực kéo tay của Tô Bách Chu càng lúc càng mạnh, đau đến mức tôi kêu lên.
Tô Bách Chu kéo tôi tới một góc nhỏ vắng người, mùi rượu trên người anh ta không quá nặng.
Nhưng mặt anh ta rất đỏ.
Ánh mắt nhìn tôi cũng cực kỳ đáng sợ, tôi không dám nói gì.
Nếu anh ta biết quan hệ giữa tôi và anh trai tôi, vậy phải làm sao đây?
“Lâm Chi, cô thích anh ta?”
Tôi mặt đầy chấn động ngẩng đầu lên.
Tên này đang nói cái gì vậy?
Thấy tôi không nói, Tô Bách Chu càng thêm chắc chắn với suy nghĩ trong lòng mình.
“Cô đừng thích anh ta, anh ta thích em gái tôi, hai người không có khả năng đâu.”
Tôi không có loại đam mê loạn luân này đâu.
Tôi vội vàng lắc đầu: “Tôi không thích anh ấy.”
Sắc mặt Tô Bách Chu dịu đi đôi chút: “Thật sao? Nhưng vừa nãy tôi thấy cô và anh ta có vẻ rất thân, hai người thân nhau từ lúc nào vậy?”
“Thật mà, thưa tổng tài, tôi chẳng qua nghe nói anh ấy thích đại tiểu thư, nên mới tốn bao tâm tư tiếp cận anh ấy, muốn anh ấy từ bỏ ý định này thôi.”
“Vậy thì tốt, vốn dĩ tôi còn định gọi em gái tôi quay về, đã vậy thì…”
“Khoan đã! Thật ra tôi thích anh ấy.”
Tôi cười đến mức muốn khóc, vì hạnh phúc của anh trai tôi, tôi liều rồi.
Sắc mặt Tô Bách Chu lại trầm xuống: Lâm Chi, cô đang đùa giỡn tôi sao?”
Tôi giả khóc: “Thật ra thì, tôi đã thích anh ấy rất lâu rồi, nhưng tôi biết anh ấy thích em gái anh, nên tôi mới tiếp cận anh.”
Tô Bách Chu nhìn chằm chằm tôi không nói lời nào.
Tôi lại tiếp tục bịa: “Anh có thể nói cho tôi biết địa chỉ của em gái anh không, tôi lén đi nhìn cô ấy một chút, muốn xem rốt cuộc là một cô gái ưu tú thế nào mới có thể chiếm được tình cảm của anh ấy.”
Anh ta vẫn không nói gì, tôi khóc càng thảm hơn.
Cuối cùng Tô Bách Chu thở dài một tiếng.
“Biết rồi, vậy cô nhìn xong thì không được thích anh ta nữa, nghe rõ chưa?”
Biểu cảm của anh ta rất nghiêm túc, tôi gật đầu.
“Anh yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không thích anh ấy.”
Bởi vì vốn dĩ tôi đã không thích anh ấy rồi.
Tô Bách Chu tin.
4
Sau khi thành công lấy được địa chỉ của Tô Văn Ngọc, tôi bước lên hành trình cùng anh trai tôi đi tìm tình yêu đích thực.
Anh trai tôi sắp được gặp người mà anh ấy ngày đêm mong nhớ, Tô Văn Ngọc.
Tâm trạng vô cùng kích động.
Anh ấy hỏi tôi: “Em thấy lát nữa anh trực tiếp tỏ tình lại với cô ấy có ổn không?”
Tôi gật đầu: “Em thấy mùa đông tỏ tình là một lựa chọn không tệ, dù sao trời lạnh thế này, mũi anh bị đông đến đỏ ửng, trông như một tên hề, như vậy bị từ chối xong anh vẫn có thể cười nói với bản thân rằng, không sao, ít nhất tôi vẫn còn một linh hồn thú vị.”
Anh trai tôi không tin: “Văn Ngọc thích anh, em không hiểu đâu!”
Được thôi, tôi thật sự không hiểu.
Anh trai tôi vui là được.
Xuyên qua lớp kính của phòng đàn piano, nụ cười của anh trai tôi cứng đờ trên mặt.
Tô Văn Ngọc đang cùng một nam sinh chơi đàn bốn tay.
Lại đúng là người mà anh trai tôi ghét nhất.
Trước kia hai người họ từng đánh nhau một trận, chuyện này truyền khắp cả khối.
Thiệu Tòng đắc ý dương dương: “Ồ, Hứa Chi Tùng, không ngờ đi, chúng ta lại gặp nhau ở đây.”
Anh trai tôi như bị sét đánh.
Anh ấy không dám tin xông vào: “Tô Văn Ngọc, sao cô có thể đối xử với tôi như vậy?”
Tô Văn Ngọc cắn môi nhìn anh ấy: “Tôi chưa từng thích anh, anh cần gì phải đuổi theo tới đây?”
Cơn giận trong tôi lập tức bốc lên phừng phừng.
Tôi trực tiếp lao lên, bôm bốp tát Thiệu Tòng hai cái.
Bởi vì tôi không đánh phụ nữ.
Thiệu Tòng ôm mặt: “Cô bị bệnh à, Lâm Chi, tôi có mắng cô đâu, sao cô lại đánh tôi?”
Tôi: “Đánh anh thì đánh anh, còn cần chọn ngày à?”
Trong mắt Tô Văn Ngọc ngấn lệ.
“Hứa Chi Tùng, anh rõ ràng không thích tôi, vậy mà còn theo đuổi tôi suốt bốn năm, anh đang sỉ nhục tôi sao?”
Anh trai tôi không thể hiểu được: “Tôi không thích cô? Cô dùng con mắt nào nhìn ra tôi không thích cô?”
“Tôi dùng cả hai mắt đều nhìn thấy.”
……
Tôi cảm giác như mình đang nhìn thấy hai đứa gà tiểu học mổ nhau.
Cuối cùng kết cục cãi vã kết thúc bằng việc Tô Văn Ngọc sập cửa bỏ đi.
Anh trai tôi hồn bay phách lạc: “Sao cô ấy lại nghĩ rằng anh không thích cô ấy.”
Nhìn anh trai tôi đau lòng đến mức này.
Tôi cũng không nhịn được nữa.
Ngay tại chỗ nộp đơn xin nghỉ việc ở Tập đoàn Tô thị.
Giây tiếp theo điện thoại vang lên vô số cuộc gọi từ Tô Bách Chu.
Tôi một cuộc cũng không nghe.
“Đi! Tối nay chúng ta không say không về!”
Tôi kéo anh trai tôi tới quán bar nổi tiếng nhất địa phương.
Kết quả là tôi vừa uống liền đứt đoạn ký ức.
Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, tôi phát hiện toàn thân mình đều bị trói.
Căn phòng trống trải, không có một ai.
Chẳng lẽ là kẻ thù theo dõi tôi và anh trai tôi?
Nhưng đối thủ công ty đã bị tôi làm phá sản rồi, lấy đâu ra tiền xuất ngoại.
Tôi cau mày động cổ, thử giãy giụa, nhưng vô ích.
Cách trói này… tổ tiên có cao nhân a.
Tôi quyết định trước tiên bảo tồn thể lực.
Sau khi quan sát một vòng, tôi xác định mình đã trở về trong nước, dù sao cũng không có căn nhà nước ngoài nào còn bày cả Thổ Địa Công.
Tôi hít sâu một hơi.
“…Xong rồi.”
Nếu là bắt cóc bình thường, tôi còn có thể hiểu là cướp tiền không cướp sắc.
Nhưng hoàn cảnh hiện tại rõ ràng không phải nhắm vào tiền.
Tôi vừa định nhấc chân, mới phát hiện chân cũng bị trói.
Im lặng một lúc, cuối cùng tôi không nhịn được mở miệng: “A lô? Có ai không?”
Không có ai đáp lại.
Tôi lại thử giãy một cái, dây thừng không nhúc nhích, ngược lại đệm mềm ở đầu giường phát ra tiếng động.
Tôi càng thêm cạn lời.
Thời buổi này bắt cóc còn khá văn minh, sợ tôi bị thương còn lót cho tôi cái đệm.
Đang nghĩ ngợi thì bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân.
Cửa bị đẩy ra.
“Đừng giãy giụa nữa, tôi sẽ không thả cô đi đâu.”
Tô Văn Ngọc nhìn tôi, biểu cảm của cô ấy có chút buồn bã.
“Cô trói tôi mà cô còn khóc cái gì?”
Tôi thử thương lượng với cô ấy: “Hay là cô thả tôi ra trước đi? Có chuyện gì chúng ta nói chuyện đàng hoàng không được sao?”
Tô Văn Ngọc kiên quyết lắc đầu: “Anh tôi nói rồi, cô giống như cáo già, chỉ cần lơ là một chút là cô chạy mất.”
Tôi cười khẽ một tiếng: “Anh trai cô đánh giá tôi cũng cao thật.”
Tôi và cô ấy lại rơi vào trầm mặc.
Một lúc sau cô ấy lau lau mũi.
“Cô không hỏi tôi vì sao lại trói cô sao?”
“Cô không muốn anh trai tôi quấn lấy cô, nên muốn tôi giúp cô?”
Không ngờ Tô Văn Ngọc lại lắc đầu.
“Anh trai cô căn bản không yêu tôi, người anh ấy yêu là chị họ tôi, nhưng chị họ tôi đã kết hôn rồi, anh trai cô liền coi tôi như thế thân!”
Tôi kinh hãi: “Sao có thể chứ?”
Tô Văn Ngọc nghiến răng nghiến lợi: “Là thật, tôi tận mắt nhìn thấy anh ấy cầm hoa hồng đứng cùng chị họ tôi, chuyện này còn giả được sao?”
5
Từ miệng Tô Văn Ngọc, tôi biết được chân tướng việc cô ấy quen anh trai tôi.
Trước khi anh trai tôi gặp Tô Văn Ngọc, anh ấy còn chưa thích khóc.
Ở công ty anh ấy thuộc kiểu hô phong hoán vũ, hoàn toàn khác xa so với bây giờ.
Người thầm yêu lại chính là Tô Văn Ngọc.
Cô ấy nhỏ hơn anh trai tôi hai tuổi, thời cấp ba không biết ăn mặc, so với lúc lên đại học thì gần như không thể nhận ra là cùng một người.
Cho nên bản chất anh trai tôi vẫn là một kẻ cuồng nhan sắc, vừa thấy Tô Văn Ngọc thời đại học đã yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Một ngày nọ anh trai tôi ra ngoài, tình cờ gặp Tô Văn Ngọc khi còn là học sinh cấp ba bị cướp giật ví.
Lúc đó Tô Văn Ngọc đeo khẩu trang, tóc xõa, chỉ có đôi mắt là sáng long lanh.
Cô ấy liếc nhìn anh trai tôi một cái, anh ấy liền không do dự lao lên.
Kết quả là giúp người không thành còn tự rước họa, bị tên trộm đấm mấy cú.
Bị đánh đến mặt mũi bầm dập, nhưng anh ấy vẫn cười an ủi Tô Văn Ngọc.
Tô Văn Ngọc nói nụ cười đó rất xấu, nhưng cô ấy vô cùng biết ơn anh trai tôi.
Tôi quyết định không nói chuyện này cho anh trai tôi biết, nếu không anh ấy lại oa oa khóc nữa.
Cuối cùng mọi người cùng nhau bắt được tên trộm.
Anh trai tôi cảm thấy mất mặt, về nhà liền nói với tôi là không cẩn thận bị ngã.
Mặt bị thương, ngay cả đi làm cũng phải đeo khẩu trang, nhưng một tiếng đau cũng không kêu.
Tô Văn Ngọc vì chuyện này mà đem lòng yêu mến anh trai tôi.
Tan học cấp ba là thường xuyên lảng vảng gần công ty anh ấy.
Kết quả lại nhìn thấy anh trai tôi đi cùng chị họ của cô ấy.
Trong tay anh trai tôi còn cầm một bó hoa hồng.
Vì thế Tô Văn Ngọc đã khóc một trận lớn, quay về trường quyết tâm phấn đấu học tập.
Trực tiếp nhảy liền hai cấp, cùng anh trai tôi thi đỗ vào đại học.
Tôi: “Nói vậy thì cô còn nhỏ hơn tôi à?”
Đây chính là thế giới của thiên tài sao?
“Đừng ngắt lời, tóm lại anh trai cô chính là đồ đàn ông cặn bã!”
Tôi không hiểu: “Không đúng mà, theo lời cô nói, sao anh trai tôi lại theo đuổi cô? Chị họ cô vì sao lại kết hôn với người khác?”
Thần sắc Tô Văn Ngọc ảm đạm: “Đó là vì chị họ tôi yêu anh em của anh trai cô, rồi hai người họ cắm sừng anh trai cô, tôi và chị họ tôi trông khá giống nhau, cho nên anh trai cô mới theo đuổi tôi.”
Tôi chấn động dữ dội, không ngờ còn có loại chuyện bát quái này.
Khó trách anh trai tôi chưa từng kể cho tôi nghe về chuyện tình cảm trước kia của anh ấy.
“Nhưng mà……”
“Không phải! Không phải như vậy!”
Cánh cửa bị đẩy mạnh ra, nhưng tôi lại không thấy bóng người.
“Tôi ở đây.”
Tôi cúi xuống nhìn, hóa ra là anh trai tôi, anh ấy đang nằm sấp trên sàn, dùng đầu húc cửa mở ra.
Đúng là thiết đầu công rồi.
“Rõ ràng là cô thích kẻ thù không đội trời chung của tôi, sao cô lại vu khống tôi nói tôi thích chị họ cô, sao cô có thể bắt nạt tôi như vậy, Tô Văn Ngọc, cô không thể ỷ vào việc tôi thích cô mà đối xử với tôi như thế.”
Anh trai tôi sắp khóc đến nơi, trên người đã bị thay thành bộ đồ đàn ông phóng đãng nhất.
Trên mặt và cổ còn có dấu răng.
Xem ra trong lúc tôi không biết, hai người họ đã cãi nhau kịch liệt lắm.
Tô Văn Ngọc thẹn quá hóa giận đứng dậy, kéo anh ấy lên, nhưng không cởi trói cho anh ấy: “Vậy anh nói đi, hôm đó anh ở cùng chị họ tôi, sao lại cầm hoa hồng?”
“Giàu có nha, còn bế hoa hồng nữa.”
Anh trai tôi trừng tôi một cái, tôi không nói nữa.
“Đó là vì chị họ cô thích anh em của tôi, tôi giúp cô ấy theo đuổi người ta! Anh em tôi thích chị họ cô thì liên quan gì tới tôi, Hứa Chi Tùng?”
“Hả?”
Lời đến miệng của Tô Văn Ngọc nghẹn lại, anh trai tôi thừa thắng xông lên, vẻ mặt uất ức.
“Người tôi thích từ trước đến nay chỉ có cô! Chưa từng có ai khác, tôi có thể đưa báo cáo khám sức khỏe, hệ vi khuẩn của tôi chỉ có mình cô…… ưm.”
Miệng anh trai tôi bị Tô Văn Ngọc dùng tay bịt lại.
Cô ấy đỏ bừng mặt: “Đừng nói bậy trước mặt em gái anh.”
Tô Văn Ngọc cởi trói cho cả tôi và anh trai tôi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm: “Chị dâu, vậy giờ tôi có thể về nhà rồi chứ?”
Anh trai tôi lại chắn trước mặt cô ấy.
“Hình như cô vẫn chưa giải thích rõ, sao cô lại cùng Thiệu Tòng đàn piano?”
Nhắc tới chuyện này, Tô Văn Ngọc chột dạ sờ sờ mũi.
Thiệu Tòng là người anh trai tôi ghét nhất, không có ngoại lệ.
Năm nhất vừa nhập học, quan hệ của anh ấy với Thiệu Tòng còn khá ổn.
Thiệu Tòng nghe nói anh trai tôi có em gái, liền thề sẽ ở rể vào nhà tôi.
Anh trai tôi tò mò hỏi sính lễ bao nhiêu tiền.
Thiệu Tòng mở miệng là một mục tiêu nhỏ.
Bị anh trai tôi đánh cho nửa sống nửa chết.
“Cậu nằm mơ à, tôi ở rể cho Văn Ngọc còn không lấy một xu, cậu mà cũng đòi tiền?”
Thiệu Tòng tủi thân che mặt: “Đó là tôn nghiêm của tôi!”
Anh trai tôi lại đấm cho cậu ta một cú.
“Tôn nghiêm cái rắm, em gái tôi sớm muộn gì cũng có ngày có người ở rể không cần tiền.”
“Đồ rẻ mạt với tự dâng đến cửa đều không phải hàng tốt!”
Anh trai tôi bị đâm trúng tim, dù sao trước kia anh ấy từng nói với Tô Văn Ngọc rằng anh ấy có thể mang tiền ở rể.
Thiệu Tòng bị đánh vào bệnh viện.
Từ đó về sau hai người họ trở thành tử địch, kiểu anh trai tôi gặp một lần đánh một lần.
Cho nên khi anh trai tôi nhìn thấy cậu ta ở cùng Tô Văn Ngọc mới tức giận như vậy.
“Anh ta chạy ra nước ngoài nói muốn ở rể nhà chúng tôi, lúc đó tôi đã từ chối rồi, nhưng cuộc thi piano cần một bạn diễn, tôi tạm thời không tìm được ai khác nên đành đàn cùng anh ta.”
Anh trai tôi lại khóc: “Tô Văn Ngọc cô không có tim, hu hu hu, cô chặn tôi lâu như vậy mà không đến tìm tôi, cô biết tôi buồn thế nào không?”
Tô Văn Ngọc ôm anh trai tôi dỗ dành: “Mặc dù là anh chặn tôi trước, nhưng vẫn xin lỗi nhé bảo bối, là lỗi của tôi, tôi đảm bảo không có lần sau.”
“Vậy cô phải hứa với tôi, lần sau từ chối người khác nhất định phải nhanh hơn.”
Anh trai tôi chu môi.
Nhìn gương mặt rất giống tôi mà bày ra biểu cảm này.
Tôi thét lên: “Đàn ông có nhân tính sẽ không làm ra cái biểu cảm này!”
Anh trai tôi làm ngơ, ôm Tô Văn Ngọc làm nũng.
“Cô cứ tiếp tục tỏa mị lực dẫn dắt tôi đi! Tôi không buồn chút nào, không đau lòng chút nào, lần này tôi sẽ không mắc lừa nữa!”
“Thật sao?”
Tô Văn Ngọc bóp má anh ấy, anh trai tôi thẹn thùng vùi vào lòng cô ấy.
Thế là hai người sờ soạng một hồi liền lên giường.
Tôi lặng lẽ đi ra ngoài, tiện tay đóng cửa giúp họ.