Chương 3 - Cuộc Chiến Trong Núi
Cũng phải nói, trí tưởng tượng của cậu ta thật không tồi.
Tôi đang ở đầu kia sân, tưới nước cho vườn rau.
Nghe thấy thế, tôi đặt thùng nước xuống, chậm rãi bước đến chỗ cậu ta.
Tôi cúi đầu nhìn xuống.
Cậu ta ngồi bệt trên đất, mặt mày béo núc ních đang run rẩy vì tức giận và mệt mỏi.
“Mệt rồi à?”
Tôi hỏi.
“Tất nhiên rồi!”
Cậu ta hét.
“Mệt là đúng rồi.”
Tôi nói.
“Chứng tỏ mỡ trong người cậu đang bị đốt cháy.
Lại tiến thêm một bước gần hơn tới mục tiêu giảm ba mươi cân.
Đây là điều đáng mừng.”
Cậu ta trừng mắt nhìn tôi, nhất thời không theo kịp logic kỳ quặc ấy.
Tôi chỉ vào đống củi.
“Đây là bữa trưa hôm nay của cậu.
Cũng là bữa tối của cậu.
Nếu cậu còn muốn có bữa sáng vào ngày mai, tốt nhất nên đứng dậy ngay, tiếp tục làm.”
Nói xong, tôi quay lưng bỏ đi, tiếp tục tưới rau.
Không cho cậu ta bất kỳ cơ hội nào để mặc cả.
Phía sau lưng tôi là một khoảng lặng dài dằng dặc.
Chỉ còn tiếng thở nặng nhọc của cậu ta vang lên đều đặn.
Cùng với tiếng bụng kêu “ọc ọc” ngày một rõ ràng hơn.
Tôi tưới xong, bắt đầu nhặt rau.
Chuẩn bị bữa trưa cho mình.
Cậu ta vẫn ngồi yên tại chỗ.
Như một bức tượng đang giận dỗi.
Nhìn tôi.
Nhìn tôi rửa những cọng rau xanh non mơn mởn.
Nhìn tôi bước vào bếp, nhóm lửa.
Khói bếp dần bốc lên.
Chẳng bao lâu, mùi cơm và rau xào bắt đầu lan tỏa khắp sân.
Rất đơn giản thôi – mùi cơm trắng, mùi rau tươi chín tới.
Nhưng với một người đói đến cồn cào,
thì nó còn hấp dẫn hơn bất kỳ cao lương mỹ vị nào.
Cuối cùng, Vương Tư Viễn không chịu nổi nữa.
Cậu ta bật dậy khỏi mặt đất, lao tới trước cửa bếp.
“Tại sao cô lại được ăn cơm!”
Cậu ta bám lấy khung cửa, mắt dán chặt vào món rau đang xào trong chảo.
Nước miếng sắp nhỏ cả ra ngoài.
Tôi không ngoái đầu lại.
“Vì tôi đã làm việc.
Tôi tưới nước, nhặt rau, nhóm lửa.
Tôi hoàn thành phần việc của mình, nên tôi được ăn.
Còn cậu thì sao?”
Tôi hỏi ngược lại.
“Cậu đã chẻ nổi một khúc củi nào chưa?”
Cậu ta cứng họng, mặt đỏ như gấc chín.
Cậu ta nhìn tôi múc cơm, dọn thức ăn, đi lướt qua bên cạnh mình.
Ánh mắt như con sói đói bị cướp mất miếng mồi.
Đầy giận dữ, thèm khát và không cam lòng.
Tôi đặt mâm cơm lên bàn đá, ngồi xuống, thong thả ăn.
Tôi ăn rất chậm rãi.
Từng miếng đều được nhai kỹ nuốt chậm.
Cậu ta đứng bên cạnh nhìn.
Yết hầu trồi lên trượt xuống.
Bụng thì réo càng lúc càng lớn.
Tôi ăn xong.
Dọn bát đũa vào bếp.
Từ đầu đến cuối, tôi không nhìn cậu ta lấy một cái.
Sự phớt lờ ấy chính là đòn kết liễu cuối cùng đè sụp lòng tự tôn mong manh của cậu ta.
Cuối cùng, cậu ta cũng hiểu ra.
Ở cái sân này, phát cáu, gào thét, ném tiền… đều vô dụng.
Chỉ có một luật lệ duy nhất.
Luật của tôi.
Không lao động, không được ăn.
Cậu ta lặng lẽ quay trở lại chỗ đống củi.
Nhặt lại cây rìu trên đất.
Lần này, không còn múa loạn như trước nữa.
Cậu ta bắt chước động tác của tôi khi sáng.
Dang hai chân, đứng vững.
Nhắm vào một khúc gỗ nhỏ hơn.
Hít sâu một hơi.
Dồn hết sức lực toàn thân, bổ xuống.
“Rắc!”
Một tiếng vang lên, không quá đanh nhưng rất rõ.
Gỗ đã bắt đầu nứt.
Lưỡi rìu cắm sâu vào giữa thân gỗ.
Tuy chưa bổ hẳn ra, nhưng đó là một bước đột phá lớn.
Cậu ta đứng ngây ra nhìn, vẻ mặt như không thể tin nổi.
Rồi cậu ta rút rìu ra, bổ nhát thứ hai, thứ ba.
Cuối cùng, “bụp” một tiếng,
khúc gỗ tách làm hai nửa.
Cậu ta đã làm được.
Cậu ta nhìn khúc gỗ bị chính tay mình bổ ra, thở dốc liên hồi.
Trên mặt chẳng rõ là mồ hôi hay nước mắt.
Cậu ta ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt mang theo chút tự hào và tủi thân.
Giống như một đứa trẻ cuối cùng cũng được cô giáo khen.
Tôi gật đầu.
“Không tồi.
Chẻ thêm chín khúc nữa là được ăn cơm.”
Sắc mặt cậu ta lập tức xị xuống.
Nhưng lần này, cậu ta không oán trách.
Chỉ cắn răng, tiếp tục vung rìu.
05
Cuối cùng thì Vương Tư Viễn cũng được ăn cơm.
Sau khi chẻ xong mười khúc củi và làm phồng hai cái bọng nước trong tay.
Lúc ấy đã là ba giờ chiều.
Bữa này vừa là bữa trưa của cậu ta, cũng xem như là bữa tối dùng sớm.
Tôi là người mang cơm ra cho cậu ta.
Vẫn giống hệt phần hôm qua cậu ta đã hất đổ.
Một bát cơm gạo lứt.
Một đĩa rau xào đơn giản.
Một đĩa bí hấp.
Cậu ta nhìn mâm cơm trước mặt, môi mấp máy, dường như định nói gì đó.
Có thể là “chỉ thế thôi à” hoặc “cho heo ăn chắc”.
Nhưng cuối cùng không nói gì cả.
Cậu ta đói quá rồi.
Cậu cầm đũa, gắp một đũa cơm thật to, nhét vào miệng.
Nhưng rồi động tác lại khựng lại.
Cơm gạo lứt nhai khô và thô ráp, hoàn toàn không giống loại gạo trắng mềm mịn mà cậu ta thường ăn.
Thế nhưng nhai vài miếng, ánh mắt cậu ta chợt hiện lên chút ngạc nhiên.
Cơm… thơm thật.
Mang theo vị ngọt nguyên bản của hạt ngũ cốc.
Cậu ta gắp thêm một đũa rau.
Không gia vị cầu kỳ, chỉ có chút muối.
Vậy mà vẫn cảm nhận rõ được vị tươi giòn và ngọt mát của rau.
Cậu ta bắt đầu ăn như thể đã nhịn đói mấy ngày.
Ngấu nghiến, cuốn sạch.
Chưa đến năm phút, toàn bộ thức ăn đã bị dọn sạch không còn sót lại gì.
Ngay cả chút nước rau còn đọng trong đĩa, cậu ta cũng vét sạch bằng cơm.
Ăn xong, cậu ta đẩy bát ra, ngửa người dựa vào lưng ghế, xoa xoa bụng.
“Ợ—” một tiếng thật dài vang lên.
Khuôn mặt cậu ta hiện lên vẻ mãn nguyện chưa từng thấy.
Đây là bữa cơm đơn giản nhất từ trước đến nay trong đời cậu ta.
Có lẽ cũng là bữa ngon nhất.
Vì nó là phần thưởng do chính mồ hôi của cậu ta đổi lấy.
Cậu ta nhìn tôi.
Ánh mắt đã bớt nhiều thù địch.
“Này.”
Cậu ta gọi.
“Ngày mai… mai làm gì?”
Cậu ta đã bắt đầu nghĩ cho bữa ăn của ngày hôm sau.
Đây là dấu hiệu tốt.
“Ngày mai, gánh nước.”
Tôi đáp.
“Đổ đầy cái chum trong sân.”
Tôi chỉ vào cái chum đất to nằm ở góc sân.
Bên cạnh là một chiếc đòn gánh và hai chiếc thùng gỗ.
“Giếng ở dưới chân núi, đi một vòng tầm một cây số.”
Vương Tư Viễn nhìn theo hướng tôi chỉ, sắc mặt tái nhợt.
Chẻ củi thì còn trong sân, gánh nước thì phải xuống núi.
Một cây số, lại là đường núi.
Với cậu ta, đúng là nhiệm vụ bất khả thi.
“Có thể… làm ít lại không?”
Cậu ta bắt đầu mặc cả.
“Ví dụ như… gánh nửa chum?”
“Được.”