Tôi đón cháu gái bên nhà mẹ lên thành phố nuôi suốt mười năm.
Để con bé có thể học ở đây, tôi đã vắt óc tìm mọi cách, chạy vạy khắp nơi mới chuyển được hộ khẩu của nó sang tên mình.
Tối ba mươi Tết, trong làng truyền tin khu đất bên đó sắp bị thu hồi, tiền đền bù chia theo từng hộ, mỗi hộ được hẳn hai triệu tệ.
Tôi còn chưa kịp vui mừng thì cháu gái đã đập mạnh đôi đũa xuống bàn.
“Cô à, số tiền này là nhờ hộ khẩu của cháu mới có, cô phải đưa hết hai triệu đó cho cháu làm của hồi môn!”
Tôi sững người: “Cái hộ khẩu đó năm xưa là cô chạy ngược chạy xuôi, quỳ lạy khắp nơi mới làm được. Hơn nữa, mảnh đất đó là tổ sản đứng tên cô, sao lại thành của cháu?”
Nó cười lạnh một tiếng, rồi hất tung cả mâm cơm tất niên.
“Nếu cô không đưa, cháu sẽ đi tố cáo cô ngày xưa làm hộ khẩu bằng đường sau, để xem lúc đó cô có bị đi tù không!”
Tôi quay sang nhìn vợ chồng anh trai đang chỉ chăm chăm gắp thịt ăn, không buồn lên tiếng, tim tôi lạnh ngắt.
Bình luận