Chương 4 - Cuộc Chiến Tiền Bạc
“Mẹ, nếu muốn tiền thì cứ nói thẳng, đừng bày trò.”
Đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng.
Rất lâu sau, giọng mẹ lại vang lên, mang theo tiếng khóc:
“Tiểu Đường, sao con lại trở thành thế này? Trước đây con đâu có như vậy…”
“Đúng vậy, trước đây con không thế này.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.
“Trước đây mỗi tháng con nhận 200 tệ sinh hoạt, phải tằn tiện, dành dụm từng đồng gửi về cho mẹ.”
“Mỗi lần về nhà, con mua bao nhiêu đồ, bản thân không dám ăn, không dám mặc.”
“Trước đây, mẹ nói ‘con là con gái’, con thật sự tin điều đó.”
“Nhưng mẹ à, đó là chuyện trước đây.”
Giọng tôi rất bình thản.
“Còn bây giờ, con không muốn nhẫn nhịn nữa.”
Tôi cúp máy.
Cửa soát vé mở ra.
Tôi kéo vali, xếp hàng.
Phía sau, điện thoại vẫn đổ chuông liên tục, tôi không nghe.
Lên tàu, tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Khung cảnh ngoài cửa sổ lùi dần thật nhanh.
Tôi nhắm mắt lại.
Trong đầu hiện lên vô số ký ức.
Hồi nhỏ, sinh nhật em trai có bánh kem hai tầng, nến màu lung linh.
Sinh nhật tôi, mẹ nấu cho bát mì, nói “mì tượng trưng trường thọ”.
Lên cấp hai, em trai học lớp thêm, bố bỏ tám ngàn đăng ký học kèm một kèm một.
Tôi học đứng đầu khối, bố nói: “Con gái học nhiều làm gì, sau cũng gả đi thôi.”
Năm tôi thi đại học, đậu vào trường top đầu của tỉnh.
Em trai chỉ đậu đại học hạng ba trong tỉnh.
Bố nói: “Tiểu Đường, con là chị, nhường cho em con đi, đưa giấy báo nhập học cho nó.”
Đó là câu nói hoang đường nhất đời tôi từng nghe.
Tôi không nhường.
Tôi đi học đại học.
Và từ đó về sau, nhà không gửi cho tôi một xu nào nữa.
“Không phải con giỏi lắm à? Giỏi thì tự nuôi bản thân đi.”
Tôi mở mắt.
Bầu trời ngoài kia, đã tối rồi.
08
Mùng Tám Tết, tôi quay trở lại công ty.
Mọi thứ vẫn như thường lệ.
Họp hành, ký giấy tờ, gặp gỡ khách hàng, bàn chuyện hợp tác.
Tôi cài toàn bộ tin nhắn từ gia đình vào chế độ Không làm phiền.
Mùng Mười, khi tôi đang họp video với đối tác, trợ lý gõ cửa bước vào.
“Giám đốc Giang, bên ngoài có người tìm chị.”
“Ai vậy?”
“Là… một cặp vợ chồng lớn tuổi.”
Tôi khựng lại một chút.
“Bảo họ chờ ở phòng khách.”
Mười phút sau, tôi đẩy cửa bước vào phòng tiếp khách.
Bố mẹ tôi đang ngồi trên ghế sofa, đưa mắt nhìn quanh.
Thấy tôi vào, mẹ lập tức đứng bật dậy.
“Tiểu Đường—”
Bà nghẹn lời.
Vì bà đã nhìn thấy tôi bây giờ.
Hôm nay tôi mặc một bộ vest đen kiểu công sở, của Chanel — quà từ nhãn hàng gửi tặng tháng trước.
Chân đi đôi giày cao gót mảnh, tai đeo khuyên ngọc trai.
Hoàn toàn khác với những bộ đồ chợ rẻ tiền mà tôi từng mặc khi về quê.
“Mẹ, bố, sao hai người lại đến đây?”
Giọng tôi điềm tĩnh.
“Mời ngồi.”
Tôi ngồi xuống đối diện họ.
Mẹ há miệng, mãi không nói nên lời.
Ánh mắt bố lướt qua người tôi, rồi nhìn quanh phòng khách.
Cửa kính sát đất, sofa da thật, tường treo đầy ảnh chụp — là tôi chụp cùng những người nổi tiếng và doanh nhân.
“Tiểu Đường…”
Giọng bố có chút khô khốc.
“Con… đây là…”
“Đây là công ty của con.”
Tôi nói nhẹ nhàng.
“Con là chủ.”
09
Phòng khách lặng như tờ.
Lặng đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường tích tắc từng nhịp.
Mẹ há hốc miệng, vẫn chưa khép lại được.