Chương 1 - Cuộc Chiến Tiền Bạc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bố mẹ tôi là hộ bị giải tỏa, được bồi thường 20 triệu tệ, còn tôi mỗi tháng chỉ được cho 200 tệ sinh hoạt phí.

“Nhà đứng tên Hạo Hạo.”

“Xe cũng đứng tên Hạo Hạo.”

“Số tiền còn lại, Hạo Hạo lấy 12 triệu, còn con thì…”

Mẹ dừng lại một chút, liếc nhìn tôi.

“Con là con gái, cần nhiều tiền như vậy làm gì?”

Tôi đứng giữa phòng khách, nhìn tờ giấy A4 đầy con số trên bàn.

20 triệu, không có lấy một xu là của tôi.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn từ phòng tài vụ công ty: 【Tổng giám đốc Giang, lợi nhuận ròng quý này là 17 triệu, cổ tức đã chuyển khoản xong.】

Tôi lật úp điện thoại lại.

“Được thôi.”

Mẹ sững người, dường như không ngờ tôi lại đồng ý một cách dễ dàng như vậy.

Em dâu Lưu Mẫn từ ghế sofa đứng bật dậy, trên mặt không giấu được nụ cười.

“Chị dâu à, chị yên tâm, sau này Hạo Hạo phát đạt rồi, nhất định sẽ không quên chị đâu.”

Tôi không nhìn cô ta.

Tôi đang nhìn bức ảnh gia đình treo trên tường.

Chụp cách đây ba năm, tôi đứng ở rìa ngoài cùng, nụ cười gượng gạo.

“Tiểu Đường, con đừng trách bố mẹ.”

Bố ngồi trên sofa, châm một điếu thuốc.

“Em con sắp cưới, phải mua nhà, phải nuôi gia đình… Con là con gái, sau này lấy chồng rồi cũng là người nhà người ta.”

Câu nói này, tôi đã nghe suốt hai mươi tám năm qua.

Lúc nhỏ, học phí của em trai là bố mẹ đóng, còn học phí của tôi là đi vay.

Sau này tôi mới biết, số tiền “vay” đó là tôi tự đi làm thêm mùa hè mà kiếm được.

“Bố, con hiểu rồi.”

Tôi cúi người, kéo vali hành lý lên.

“Con về trước đây, công ty còn việc.”

“Về?”

Mẹ đứng dậy, “Giao thừa rồi mà con còn về gì nữa? Ăn cơm xong rồi hãy đi chứ?”

“Con không đói.”

“Con bé này—”

“Mẹ.”

Tôi ngắt lời bà, giọng rất bình thản.

“Hai mươi triệu chia xong cả rồi, con còn ở lại làm gì nữa? Đợi mấy người bố thí cho con hai trăm tệ ăn Tết à?”

Phòng khách im lặng hai giây.

Lưu Mẫn bật cười thành tiếng.

“Chị dâu à, chị nói vậy nghe như bố mẹ chị đối xử tệ với chị lắm ấy. Từ nhỏ tới lớn, ăn mặc tiêu dùng của chị, có cái nào không phải bố mẹ cho?”

Tôi quay sang nhìn cô ta.

Hôm nay cô ta mặc một chiếc áo khoác lông vũ màu vàng nhạt, cổ tay áo là lông cáo thật, cổ áo lộ ra một sợi dây chuyền vàng mảnh.

Năm ngoái mới gả vào nhà, cô ta còn mặc chiếc áo bông mua ở chợ chỉ ba mươi tệ.

Tôi không nói gì, kéo vali đi ra cửa.

“Đứng lại!”

Mẹ lao tới, chặn trước cửa.

“Giang Tiểu Đường, con nói rõ cho mẹ nghe, mẹ đối xử tệ với con chỗ nào? Mỗi tháng cho con hai trăm đồng sinh hoạt, nhà người ta có đứa con gái nào được thế không? Lúc con học đại học, nhà mình bán cả nồi cả xoong để lo cho con ăn học…”

“Mẹ.”

Tôi nhìn bà.

“Bốn năm đại học, mẹ tổng cộng cho con bốn ngàn tám trăm tệ.”

“Tiền sinh hoạt, học phí, ký túc xá… con đều tự kiếm.”

Mẹ ngẩn người.

“Con… con nói bậy cái gì vậy?”

“Năm 2014 tháng 9, con vào đại học, mẹ cho con 2000.”

“Năm 2015 tháng 2, Tết, mẹ cho con 500.”

“Năm 2015 tháng 8, nghỉ hè kết thúc, mẹ cho con 800.”

“Năm 2016 tháng 2, Tết, mẹ cho con 500.”

“Nghỉ hè năm 2016, mẹ không cho đồng nào.”

“Năm 2017, mẹ cho con 1000 tệ. Nói là tiền lì xì, nhưng vốn dĩ cũng là lì xì của con.”

Giọng tôi rất bình thản, như đang đọc một bảng thống kê.

“Tổng cộng 4800. Chia cho bốn năm, mỗi năm 1200. Chia cho 12 tháng, mỗi tháng 100 tệ.”

Không ai trong phòng khách nói gì.

Em trai Giang Hạo ngẩng đầu khỏi điện thoại, nhíu mày nhìn tôi: “Chị à, chị nhớ mấy chuyện này làm gì?”

“Chị nhớ dai.”

Tôi kéo cửa ra.

“Bốn năm đó, tiền sinh hoạt của em mỗi tháng là 2000, học phí với ký túc xá tính riêng.”

“Cùng một bố mẹ, cùng một gia đình.”

“Nó mỗi tháng 2000, tôi mỗi tháng 100.”

Cửa “rầm” một tiếng khép lại.

02

Tôi kéo vali đi đến cổng khu dân cư, gọi một chiếc xe.

Điện thoại lại rung lên.

Là tin nhắn của Giám đốc vận hành công ty: 【Tổng Giám đốc Giang, hợp đồng khung năm với bên Douyin đã chốt, họ đã chuyển khoản 3 triệu, cần chị ký xác nhận.】

Tôi trả lời: 【Ngày mai tôi sẽ về công ty xử lý.】

Ngoài cửa sổ xe, con đường quê nhà lùi dần về phía sau.

Tôi quá quen thuộc với thành phố này.

Phía Đông là trường tiểu học tôi từng học, sân thể dục vẫn là đất đỏ, mưa xuống là bùn lầy khắp nơi.

Phía Tây là tiệm trà sữa đầu tiên tôi làm thêm, lương theo giờ là 8 tệ, tôi làm ở đó ba mùa hè.

Phía Bắc là trường trung học tư thục mà em trai tôi theo học, học phí mỗi năm 30.000 tệ.

Tôi chưa từng đặt chân đến ngôi trường đó.

Tôi học ở một trường công ngoài rìa thành phố, mỗi ngày đạp xe 40 phút để tới lớp.

Tài xế liếc tôi qua gương chiếu hậu: “Cô gái, Tết mà không ở nhà à?”

“Vâng.”

“Người trẻ các cháu nên dành nhiều thời gian bên bố mẹ hơn.”

Tôi không trả lời.

“Con gái tôi cũng làm việc xa nhà, cả năm chỉ về được hai, ba ngày. Mỗi lần nó đi, mẹ nó lại khóc…”

“Chú ơi, đến nơi rồi.”

Tôi trả tiền, xuống xe.

Trong ga tàu cao tốc, người đông như kiến, ai nấy đều đang hối hả trở về đón Tết.

Một đôi mẹ con đi ngang qua tôi.

Cô con gái chừng hơn hai mươi, khoác tay mẹ.

“Mẹ yên tâm đi, con đặt vé hết rồi, mùng Ba mình cùng đi Tam Á.”

“Không đắt à?”

“Không đâu, con có tiền mà.”

Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng hai mẹ con rời xa.

Trong phòng chờ, tôi tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống.

Mở điện thoại, lật lại một bản ghi chú.

Trên đó là những khoản chi được ghi chép chi tiết từng dòng một, tôi đã bắt đầu từ năm 18 tuổi đến nay.

【Tháng 9 năm 2014 — học phí 6800 tệ, mẹ cho 2000, thiếu 4800 tôi tự trả.】

【Tháng 10 năm 2014 — sinh hoạt phí, mẹ không cho, tôi đi làm thêm kiếm được 1200.】

【Tháng 12 năm 2014 — mùa đông, cần mua áo khoác lông vũ, mẹ bảo để Tết rồi tính, tôi dùng tiền làm thêm mua một chiếc hàng giảm giá, 89 tệ.】

……

Từng dòng, dày đặc.

Mười năm rồi, tôi ghi chép suốt mười năm.

Không phải vì thù hận.

Mà là vì tôi sợ mình sẽ quên.

Sợ có một ngày, tôi sẽ tin vào những lời họ nói.

— “Chúng ta không bạc đãi con.”

— “Con là con gái, cần nhiều tiền để làm gì?”

— “Em con sau này phải gánh vác cả gia đình.”

Sợ có một ngày, tôi cũng cảm thấy tất cả những điều đó là điều hiển nhiên.

Sợ có một ngày, tôi cũng trở thành người giống họ.

Tới giờ soát vé tàu.

Tôi đứng dậy, đeo ba lô, xếp hàng vào dòng người dài dằng dặc.

Điện thoại lại rung.

Là tin nhắn WeChat của mẹ: 【Tiểu Đường, con về đi, mẹ làm món thịt kho con thích nhất cho con.】

Tôi nhìn màn hình vài giây, không trả lời.

Đút điện thoại vào túi.

03

Ngày hai mươi chín tháng Chạp, tôi trở lại thành phố nơi mình làm việc.

Công ty đã nghỉ Tết, nhưng phòng tài vụ vẫn còn trực.

Tôi ghé văn phòng ký giấy tờ, rồi trở về căn hộ của mình.

Căn hộ rộng 180 mét vuông, có cửa sổ sát đất, nhìn ra được toàn cảnh đêm thành phố.

Đây là căn nhà thứ ba tôi mua.

Căn đầu tiên mua năm tôi tốt nghiệp đại học, là căn hộ nhỏ ở ngoại ô, tiền đặt cọc là tôi làm thêm mà có.

Căn thứ hai mua sau lần đầu công ty có lãi, ở trung tâm thành phố, xem như phần thưởng cho bản thân.

Căn này, là mua vào năm ngoái.

Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn ánh đèn rực rỡ ngoài kia.

Điện thoại đổ chuông.

Là cuộc gọi video — mẹ tôi.

Tôi bấm từ chối.

Vài giây sau, tin nhắn thoại gửi đến.

【Tiểu Đường, sao con không nghe máy?】

【Mẹ biết ban chiều mẹ nói hơi nặng lời, nhưng mẹ cũng chỉ vì muốn tốt cho con.】

【Con là con gái, có nhiều tiền quá cũng không tốt, dễ bị người ta nhòm ngó.】

【Em con thì khác, nó phải lo cho cả gia đình…】

Tôi ném điện thoại lên sofa, vào bếp nấu cho mình một bát mì.

Ăn xong, tắm rửa, nằm lên giường.

Trần nhà trắng toát, rất sạch.

Không ẩm mốc loang lổ như nhà cũ, không có tiếng chơi game vọng ra từ phòng em trai, không có tiếng mẹ vừa xem TV vừa lẩm bẩm “con là con gái…”

Tĩnh lặng vô cùng.

Tôi nhìn trần nhà, bỗng nhớ lại một chuyện.

Năm ngoái Tết, tôi chuyển cho mẹ 10.000 tệ, nói là để bà mua áo khoác lông vũ.

Bà nhận tiền, rồi mua ngay một chiếc áo khoác MaxMara.

Giá niêm yết: 16.800 tệ.

Phần còn thiếu là em trai bù vào.

Không đúng, là em dâu bù vào.

Khi đó cô ta mới cưới, đang ra sức thể hiện hiếu thuận.

Chiếc áo đó, đến giờ vẫn treo trong tủ mẹ, bà không nỡ mặc.

Nhưng mùa đông lạnh nhất năm ngoái, bà mặc chiếc áo bông cũ ra ga đón tôi.

“Đừng tiêu tiền hoang phí cho mẹ làm gì, cái áo kia mẹ để dành, sau này con cưới thì mặc.”

Tôi không nói gì.

Vì tôi không biết nên nói gì.

Điện thoại lại rung.

Lần này là tin nhắn của em trai.

【Chị à, bớt giận đi. Tính bố mẹ chị còn lạ gì nữa.】

【Dù sao cũng là người một nhà, có gì không thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng?】

【Giờ chị về vẫn kịp, để Mẫn Mẫn nấu cho chị bữa ngon.】

Tôi nhìn dòng tin nhắn thật lâu.

Sau đó chỉ trả lời hai chữ:

【Không cần.】

04

Đêm Giao Thừa.

Tôi ăn Tết một mình trong căn hộ.

Trong bếp có sẵn nguyên liệu tôi chuẩn bị từ trước, tôi nấu mấy món đơn giản.

Một mình ăn, một mình xem Gala Tết, một mình đợi pháo hoa lúc 12 giờ.

Không ai gắp đồ ăn cho tôi, bảo “ăn nhiều một chút”.

Không ai thúc giục “khi nào dắt bạn trai về”.

Không ai nói “con là con gái…”

Bình yên.

Chỉ là hơi lạnh một chút.

Điện thoại reo liên tục.

Đồng nghiệp trong nhóm gửi lì xì, đối tác chúc Tết, các nghệ sĩ hợp tác gửi video mừng năm mới.

Nhóm chat gia đình cũng sôi nổi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)