Chương 2 - Cuộc Chiến Tại Tiệc Cuối Năm
Khóe miệng Kỷ Thì Yến giật nhẹ, anh đứng dậy, lần đầu tiên trước mặt bao người, chủ động nắm lấy tay tôi.
Anh nhìn thẳng vào Chu Sở Sở, ánh mắt lạnh như băng:
“Chu Sở Sở, lập tức thu dọn đồ đạc, rời khỏi công ty. Còn nữa, Giang Nguyệt là vợ tôi, là phu nhân của công ty này. Mọi quyết định của cô ấy đều đại diện cho ý chí của tôi.”
Những lời này chẳng khác nào một chiếc búa tạ, đập mạnh vào tim Chu Sở Sở.
Cũng như đập vào trái tim của toàn bộ nhân viên có mặt tại hiện trường.
“Phu nhân chủ công ty”?
Cụm từ đó, mang theo quá nhiều thông tin.
Chu Sở Sở hoàn toàn choáng váng, cô ta lắc đầu không tin:
“Không… Không thể nào… Tổng giám đốc Kỷ, anh bị cô ta uy hiếp đúng không? Anh đừng sợ, em sẽ…”
“Bảo vệ.” Tôi ngán chẳng buồn đôi co, trực tiếp cầm bộ đàm lên, “Làm phiền mời vị ‘cựu’ nhân viên này ra ngoài. Nếu cô ta không chịu đi, thì giúp cô ta ra đi trong thể diện một chút.”
Hai bảo vệ lập tức xông lên, mỗi người giữ một bên, kéo Chu Sở Sở đi.
“Bỏ ra! Các người bỏ tôi ra! Kỷ Thì Yến! Đồ hèn! Vì tiền mà phản bội tình yêu của chúng ta! Rồi anh sẽ hối hận!”
Tiếng la hét chửi bới của Chu Sở Sở dần nhỏ lại, cho đến khi biến mất sau cánh cửa.
Cả hội trường, lại một lần nữa rơi vào tĩnh lặng như chết.
Tôi vỗ tay một cái, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, mỉm cười nói với mọi người:
“Được rồi, vở hài kịch kết thúc rồi, mọi người ăn tiếp đi, uống tiếp đi.”
Nhưng không ai dám động đũa.
Ánh mắt của tất cả đều tràn đầy kính sợ và hoảng hốt.
Tôi — người vợ bị họ xem thường là một “bình hoa di động”, hôm nay đã tự tay xé nát tất cả ảo tưởng của họ.
Đúng lúc ấy, một người trong “hội bạn thân” của Chu Sở Sở bỗng đứng phắt dậy, chỉ vào những bức ảnh trên màn hình lớn, lớn tiếng chất vấn:
“Vậy mấy tấm ảnh này là sao? Nếu không có quan hệ sâu sắc, ai lại cùng nhau đi trượt tuyết, cùng ngắm bình minh?”
Mọi ánh mắt lại một lần nữa đổ dồn lên màn hình.
Tôi nhìn những tấm ảnh đó, khóe môi càng cong lên.
“Hỏi hay lắm.”
03
Tôi cầm lấy điều khiển từ xa, lần lượt phóng to từng bức ảnh.
“Đầu tiên, là tấm ảnh trượt tuyết này.”
Trong ảnh, Kỷ Thì Yến mặc đồ trượt tuyết rất ngầu, Chu Sở Sở dán sát vào anh ta, nở nụ cười ngọt như mật.
“Tấm ảnh này được chụp vào buổi team building của công ty tháng trước, địa điểm là khu trượt tuyết ngoại thành. Khi đó, ngoài hai người này ra, còn có nhân viên phòng thị trường, phòng kỹ thuật, phòng hành chính… Tổng cộng… để tôi xem danh sách… tổng cộng 37 người.”
Tôi chuyển sang ảnh khác — là ảnh chụp tập thể ngày hôm đó.
“Mọi người nhìn kỹ nhé, khi đó thư ký Chu đứng cách tổng giám đốc tám người. Còn cái ảnh ‘tình tứ’ này là do cô ta cố ý đợi mọi người tan hết, rồi chạy tới xin chụp với tổng giám đốc. Lại còn chọn đúng góc chỉ chụp hai người. Tâm tư sâu thật đấy.”
Tiếng cười rúc rích vang lên khắp hội trường.
Tôi lại đổi sang bức ảnh tiếp theo.
“Tấm ảnh ngắm bình minh này, còn thú vị hơn.”
Phông nền là bãi biển. Kỷ Thì Yến khoác áo khoác, mắt nhìn xa xăm. Còn Chu Sở Sở thì lén đứng sau, tạo dáng chữ V trước ống kính.
“Bức này được chụp khi tổng giám đốc đi công tác ở thành phố lân cận tuần trước. Trùng hợp thay, tôi cũng ở đó. Vì hôm đó là kỷ niệm ba năm ngày cưới của chúng tôi.”
Tôi mỉm cười nhìn mọi người:
“Chồng tôi muốn tạo bất ngờ nên đặt trước phòng view biển để hai vợ chồng cùng ngắm bình minh. Còn thư ký Chu tại sao lại xuất hiện ở đó ư… Theo như tôi biết, cô ta viện lý do ‘nhu cầu công việc’ để ép đi theo. Tất nhiên, phòng cô ta đặt là ở căn… cách phòng chúng tôi ba phòng.”
“Phụt” — không biết ai bật cười trước, rồi cả hội trường đều cười vang.
Mấy chiêu trò nhỏ mọn của Chu Sở Sở đã bị tôi lật tẩy giữa thanh thiên bạch nhật.
Cuối cùng là tấm ảnh nhảy bungee.
Trong ảnh, Kỷ Thì Yến và Chu Sở Sở mặc đồng phục thể thao màu cam, đứng trên bục nhảy cao vút, nền trời xanh mây trắng, hiệu ứng thị giác rất mạnh, cũng rất dễ khiến người ta hiểu lầm.
“Về tấm này…” Tôi kéo dài giọng. “Tôi nhớ rõ nhất đấy.”
Tôi nhìn sang Kỷ Thì Yến, anh lập tức trao tôi ánh mắt cầu xin “làm ơn đừng nói nữa”.
Làm sao tôi có thể bỏ qua cơ hội này chứ?
“Vì lúc đó là tôi, chính tay tôi đã đẩy chồng tôi nhảy khỏi bục.”
Cả hội trường ồ lên.
“Anh ấy sợ độ cao, sống chết không dám nhảy. Tôi mới bảo, nếu nhảy xuống, năm nay tôi cho anh ấy thêm một điểm phần trăm trong tiền thưởng cuối năm. Thế là anh ấy mới nhắm mắt nhắm mũi mà lao xuống.”
Tôi tỏ ra tiếc nuối bổ sung thêm:
“Còn thư ký Chu, chắc định diễn vở ‘sinh tử cùng nhau’, cũng nhảy theo. Đáng tiếc là chồng tôi nhắm mắt suốt cả đoạn, chẳng thấy gì cả. Uổng công cô ta tốn tâm tư.”