Chương 3 - Cuộc Chiến Ngôn Ngữ Tại Buổi Họp Lớp
Mà dành trọn ba tiếng đồng hồ, đọc đi đọc lại toàn bộ tài liệu ấy — ba lần.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Tôi không chỉ muốn trả thù.
Tôi muốn thắng — một cách đường đường chính chính, không ai có thể bắt bẻ.
Theo hồ sơ, ông Becker là kiểu quý ông Đức bảo thủ điển hình của trường phái cũ.
Nghiêm cẩn. Cứng nhắc. Coi trọng chi tiết.
Và đặc biệt, có yêu cầu gần như ám ảnh về đạo đức gia đình.
Ông từng thẳng tay sa thải một cấp dưới cực kỳ xuất sắc chỉ vì người đó ngoại tình.
Với ông, một người đàn ông không thể chịu trách nhiệm với gia đình, thì cũng không thể chịu trách nhiệm với một dự án khổng lồ.
Mà dự án lần này của Cố Trình, công nghệ cốt lõi lại đúng vào thế mạnh của Rhein Dynamics.
Chìa khóa hợp tác nằm ở sự hòa hợp văn hóa Trung – Đức, cùng khả năng giao tiếp liền mạch không sai một nhịp.
Và điểm yếu chí mạng nhất của công ty Cố Trình…
chính là ở đây.
Họ thiếu một nhân sự tiếng Đức đẳng cấp cao — người vừa hiểu văn hóa Đức, vừa tinh thông đàm phán thương mại.
Đọc xong toàn bộ tài liệu, trong đầu tôi đã hình thành một kế hoạch hoàn chỉnh.
Tôi mở một văn bản trống.
Bắt đầu soạn một email.
Người nhận — chính là Klaus Becker.
Email này, tôi không dùng tiếng Trung.
Cũng không dùng tiếng Anh.
Tôi dùng thứ tiếng Đức thương mại chuẩn mực, cổ điển và trang nhã nhất.
Ở phần mở đầu, tôi không hề nhắc đến bất kỳ ân oán cá nhân nào với Cố Trình.
Tôi tự giới thiệu mình là một chuyên gia tư vấn thương mại xuyên văn hóa Trung – Đức, bày tỏ sự kính trọng sâu sắc đối với ông Becker và Rhein Dynamics.
Tiếp đó, tôi đứng trên lập trường chuyên môn, phân tích sâu những rào cản văn hóa và điểm nghẽn giao tiếp có thể phát sinh trong quá trình hợp tác dự án lần này.
Mỗi luận điểm đều có dẫn chứng, mỗi phân tích đều đánh trúng thẳng vào cốt lõi dự án.
Những điều này — không có trong tài liệu Trần Tịnh gửi tôi.
Chỉ có thể nhìn ra nhờ nền tảng chuyên môn và kinh nghiệm tích lũy nhiều năm của chính tôi.
Đến nửa sau email, tôi mới nhẹ nhàng chuyển hướng.
Tôi “vô tình” nhắc đến việc gần đây, thông qua một số nguồn công khai, tôi được biết người sáng lập của đối tác tiềm năng tại Trung Quốc… dường như tồn tại vài vấn đề đáng lo ngại về tư cách cá nhân.
Tôi viết:
“Với tư cách là một người trân trọng văn hóa Đức và tận tâm với giao lưu thương mại Trung – Đức, tôi hiểu rõ hơn ai hết tầm quan trọng của uy tín và nhân phẩm đối với một doanh nghiệp — đặc biệt khi đứng trước một đối tác cao quý như ngài Becker.”
“Một hành vi phản bội công khai trước sự chứng kiến của hàng trăm cựu sinh viên, không chỉ gây tổn thương nghiêm trọng cho vị hôn thê của người đó, mà còn là sự chà đạp thô bạo lên uy tín thương mại.”
“Một người có thể dễ dàng phản bội mười năm tình cảm — liệu có đáng tin để tôn trọng một bản hợp đồng hợp tác kéo dài nhiều năm hay không?”
Tôi không nêu tên.
Nhưng từng câu chữ đều như lưỡi dao phẫu thuật, lạnh lùng rạch toạc lớp vỏ hào nhoáng của Cố Trình.
Cuối email, tôi đính kèm CV cá nhân.
Trên đó, hai suất trao đổi toàn phần của Đại học Munich và Đại học Heidelberg — những thứ tôi từng từ bỏ — được đặt ở vị trí nổi bật nhất.
Tôi còn gắn thêm một đường link.
Click vào, là đoạn video ngắn quay tại buổi họp lớp hôm nay.
Dù không hiểu tiếng Đức, nhưng video ghi lại trọn vẹn cảnh Cố Trình ôm Bạch Vy tuyên bố tin tức, cùng khoảnh khắc tôi dùng tám thứ tiếng để “chúc phúc” cho họ.
Đó là video do một người bạn học ẩn danh quay lại, vì thấy tình huống quá kịch tính rồi đăng lên vòng bạn bè.
Giờ đây — nó trở thành bằng chứng sắc bén nhất của tôi.
Hoàn tất mọi thứ.
Tôi rà soát lại toàn bộ câu chữ, ngữ pháp, sắc thái — đảm bảo hoàn hảo không tì vết.
Sau đó, tôi hít sâu một hơi.
Nhấn “Gửi”.
Nhìn dòng chữ “Email đã được gửi thành công” hiện lên trên màn hình.
Trên môi tôi, xuất hiện nụ cười đầu tiên của sự trả thù.
Cố Trình.
Màn sỉ nhục mà anh dành cho tôi —
tôi đã trả lại rồi.
Nhưng đó…
mới chỉ là khởi đầu.
Vở kịch thực sự —
vẫn còn ở phía sau.
5.
Khoảnh khắc email được gửi đi thành công, chút vương vấn cuối cùng trong lòng tôi cũng tan biến theo.
Thay vào đó là một sự bình thản chưa từng có — cùng quyết tâm lạnh lẽo đến tận xương.
Tôi khép laptop, bước đến trước cửa kính sát đất trong phòng khách.
Bên ngoài, thành phố về đêm lấp lánh như một dải ngân hà.
Và dường như… đây là lần đầu tiên tôi thật sự nhìn thấy nó.
Mười năm qua thế giới của tôi chỉ xoay quanh Cố Trình.
Vui buồn của anh ta chính là thời tiết trong lòng tôi.
Còn bây giờ — cuối cùng tôi cũng bước ra khỏi chiếc lồng chật hẹp ấy.
Chuông báo trên điện thoại vang lên.
Một giờ tôi cho Cố Trình — đã hết.
Đống “rác” nằm trước cửa, thứ từng tượng trưng cho mười năm thanh xuân của tôi, vẫn im lìm ở đó.
Anh ta không đến.
Tôi chẳng hề bất ngờ.
Với lòng tự tôn cao ngạo ăn vào tận xương như Cố Trình, sao có thể cúi đầu trước ranh giới tôi đã vạch ra?
Anh ta hẳn nghĩ tôi chỉ đang giận dỗi.
Nghĩ rằng giống như vô số lần cãi vã trước đây — chỉ cần anh ta lạnh nhạt mặc kệ, cuối cùng tôi vẫn sẽ ngoan ngoãn dọn đồ vào, rồi hạ mình cầu xin anh ta tha thứ.
Đáng tiếc.
Lần này — anh ta sai rồi.
Tôi lấy điện thoại, gọi cho ban quản lý tòa nhà.
“Alo, bộ phận an ninh phải không? Tôi là chủ căn hộ 1801 tòa số 1. Phiền anh cử hai nhân viên vệ sinh lên giúp tôi.”
“Trước cửa nhà tôi có vài món đồ lớn vô chủ, cần dọn đi.”
“Vâng — vứt hết giúp tôi.”
“Cảm ơn.”
Cúp máy, tôi gần như có thể tưởng tượng ra gương mặt Cố Trình khi biết những đôi sneaker bản giới hạn và bộ vest đắt tiền của mình bị quẳng vào xe rác — chắc chắn sẽ đặc sắc vô cùng.
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.
Dồn dập. Thô bạo. Ngập tràn tức giận.
Tôi nhìn qua mắt mèo.
Là Cố Trình.
Và anh ta không đến một mình.
Bên cạnh còn có Bạch Vy — cô hoa khôi từng tỏ ra yếu đuối đáng thương trong buổi tiệc.
Lúc này, cô ta đang thân mật khoác tay Cố Trình, khóe môi thấp thoáng nét đắc ý khiêu khích.
Như thể cô ta mới là nữ chủ nhân nơi đây.
Tôi bật cười lạnh, mở cửa.
Nhưng không hề có ý định mời họ vào — chỉ dựa người vào khung cửa.
“Anh Cố, anh đến muộn rồi.”
Giọng tôi nhạt như nước.
“Đống rác của anh, tôi đã gọi người đến dọn.”
Sắc mặt Cố Trình tái xanh lửa giận gần như trào khỏi đáy mắt.
“Hứa Niệm! Em quậy đủ chưa?!”
Anh ta gầm thấp, giọng đầy mất kiên nhẫn.
“Mang đồ của tôi vào! Đừng đứng đây làm trò mất mặt nữa!”
Vẫn là giọng điệu quen thuộc — ra lệnh, ban phát.
Như thể mọi hành động của tôi chỉ là màn kịch vụng về để thu hút sự chú ý của anh ta.
“Đồ của anh?”
Tôi khẽ cười, ánh mắt lướt qua Bạch Vy.
“Ý anh là đống ngoài kia à?”
“Giờ chúng là rác rồi.”
“Tôi nghĩ anh đang nhầm một chuyện.”
“Đây là nhà tôi. Mong anh đừng đứng trước cửa nhà tôi mà gào thét.”
“Còn ‘mất mặt’…”
Ánh mắt tôi dừng lại trên gương mặt hơi tái của Bạch Vy.
“E rằng chẳng ai hiểu rõ hai chữ đó hơn hai người.”