Chương 3 - Cuộc Chiến Mẹ Chồng Nàng Dâu
“Thằng Hai à, con cái học giỏi thì tốt đấy, nhưng cũng phải để ý hình tượng, nhìn cái chân to kìa, đàn ông nào mà thèm.”
Hồi học cấp ba, mỗi ngày tôi phải dậy lúc 5 giờ sáng, ngủ tận 12 giờ đêm, áp lực thi cử khiến tôi lấy việc ăn uống làm cách giải toả.
Riêng năm lớp 12, tôi đã tăng hẳn 15kg.
Mặc dù sau kỳ thi đại học tôi bắt đầu giảm cân ngay, nhưng do thời gian ngắn và mục tiêu cao, tôi chỉ mới giảm được chưa tới 5kg.
Trông tuy hơi tròn trịa nhưng tuyệt đối không xấu xí.
Vậy mà câu nói của bác cả chẳng khác nào ném mặt tôi xuống đất mà giẫm đạp.
Mẹ tôi không nhịn nổi nữa, “rầm” một tiếng đặt mạnh ly nước xuống bàn, liếc bác cả một cái:
“Anh à, thời nay tiêu chuẩn cho nam nữ đều cao, nếu rảnh quá thì lo mà dạy dỗ thằng Quang Diệu nhà anh đi.”
“Nhìn cái bụng nó kìa, không nhìn mặt thì tôi chẳng phân biệt được đâu là bụng, đâu là mông.”
“Tôi nghe nói thằng bé còn chẳng thi đỗ nổi trường cấp ba phổ thông, sau này tìm việc chắc chỉ có nước đi bán thịt heo, dù sao dáng người đó chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ làm quảng cáo thực tế rồi, chẳng cần dùng não làm gì.”
bác cả tức đến đỏ cả mắt, quay sang nhìn ba tôi:
“Thằng Hai, mày quản nhà kiểu gì đấy, để vợ mày nói năng như tát nước vào mặt anh cả thế này?”
Ba tôi xoa xoa mũi, tưởng chừng như định xin lỗi, nhưng lời vừa thốt ra lại khiến lửa cháy đổ thêm dầu:
“Anh à, vợ em là người Đông Bắc, tính thẳng như ruột ngựa, anh đừng để bụng. Nhưng mà… lời vợ em nói cũng chẳng sai.”
“Giờ xã hội này hoặc là dựa vào năng lực, hoặc là dựa vào ngoại hình, Quang Diệu nhà anh chẳng có cái nào, sau này đừng nói lấy được vợ, tới bán mông cũng không ai thèm.”
Nghe tới đó tôi bật cười khúc khích.
Thời gian này tôi đang nghiên cứu làm tự truyền thông để kiếm tiền tiêu vặt.
Một lần vô tình thấy ba tôi mặc vest chỉn chu, đánh guitar cho mẹ nghe, tay trắng muốt lại dài đẹp, thế là tôi quay video đăng lên mạng.
Không ngờ lại hơi bị hot, bình luận toàn bị cư dân mạng công chiếm.
Chi tiết thì không nói thêm, sợ nói nhiều quá lại làm ba tôi bị “bắt đi”.
Tóm lại, sau khi ba tôi “nghiên cứu kỹ” phần bình luận, cùng với việc cày kha khá tiểu thuyết và manga BL, giờ cũng hiểu biết sơ sơ rồi.
Không ngờ ông lại mang cả những thứ đó ra dùng ở đây.
Lúc đầu bác cả còn chưa hiểu chuyện, tưởng ba tôi đang hạ mình xin lỗi, nhưng nhìn vẻ mặt tôi là ông bắt đầu nghi ngờ.
“Mày… mày… thằng Hai… mày…”
Mặt ông đỏ bừng lên, chẳng biết vì giận hay vì xấu hổ.
Trông cứ như một hơi thở nữa thôi là ngất xỉu luôn.
May mà lúc ấy bà nội và mấy người phụ nữ trong nhà bưng cơm ra.
Không thì tôi còn thật sự mong đợi ba tôi “xổ ra thêm vài câu chất lượng cao” nữa.
07
Tôi và mẹ vừa định ngồi xuống ăn cơm, bà nội bỗng dưng kéo ghế đi, đặt trước mặt em họ tôi để nó kê chân.
“Nhà mình có truyền thống, đàn bà con gái ngồi bàn ăn là không may, con dẫn con bé vô bếp ngồi xổm ăn đi, thằng Dẫn cũng đang ăn trong bếp đấy.”
Cái gì?
Tôi dụi tai, tưởng mình nghe nhầm.
Đây là thứ tư tưởng thối nát truyền từ tổ tiên nào bị băng gạc bó chặt não vậy?
bác cả thì ôm lấy em họ tôi, nheo mắt phụ hoạ:
“Em dâu à, phụ nữ không ngồi bàn là truyền thống, làm tốt bổn phận con dâu đi, đừng ép tụi anh ngày Tết phải ra tay.”
Người phản ứng dữ dội hơn cả tôi lại chính là mẹ tôi.
Bà đá lật ghế bác cả cái “rầm”, khiến ông ngã dập mông xuống đất.
“Nhà thằng Hai, bà điên rồi à?”
bác cả xoa mông kêu đau, còn mẹ tôi thì chẳng thèm ngó ngàng.
“Tại sao tôi và con gái tôi phải vô bếp ăn? Vợ con anh, con gái anh cũng là đàn bà, sao họ không vô cùng ăn luôn đi?”
Bà nội và vợ bác cả xót chồng nên vội vã chạy tới đỡ, quay lại thì trợn mắt nhìn mẹ tôi:
“Con gái tôi sinh được con trai, chị dâu cả sinh được độc đinh nhà họ Trương, còn cô – con gà mái không đẻ trứng, lại đòi ngồi bàn ăn như người ta?”
“Muốn trách thì trách cái bụng cô không tranh đua nổi đi.”
Tôi sững sờ.
Bà nội này bị lú thật rồi sao?
Lại dám mở miệng nói với mẹ tôi như thế?
08
Quả nhiên giây tiếp theo.
Mẹ tôi bật cười lạnh một tiếng, đá lật cả bàn ăn, rồi tát cho bác cả một phát úp mặt vô nồi canh:
“Truyền thống cái con khỉ, năm xưa nhà Thanh diệt vong sao không lôi cả ông theo đi? Dám bắt con gái tôi ngồi xổm ăn cơm?”
“Tôi khiến các người phải bò dưới đất mà liếm cơm ăn.”
Tất cả mọi người trong nhà đều sững sờ.
Em họ và anh họ tôi hét lên rồi chạy tán loạn vào trong nhà.
Tôi lặng lẽ giơ chân ra.
Một giây sau, cả hai cũng té sõng soài giống hệt bác cả.
Đàn bà không được ngồi bàn ăn à?
Vậy thì đàn ông quỳ xuống mà ăn nhé.
Chơi công bằng thôi mà.
Bà nội và vợ bác cả muốn tới kéo người dậy, nhưng mẹ tôi giơ nắm đấm lên đe doạ:
“Sao? Hai người cũng muốn bò ra đất mà ăn luôn không?”
Hai người kia cứng đờ, liền lập tức quay sang chỉ trích ba tôi:
“Mày là cái đồ bất hiếu, thấy mẹ và anh cả bị vợ con bắt nạt mà không làm gì, mày còn có phải là con tao không?”
Ba tôi lại lập tức đập vỡ cái ly trong tay, ánh mắt lạnh băng nhìn bà nội, bàn tay bản năng siết chặt lấy tay mẹ tôi:
“Mấy cái quy củ không cho phụ nữ ngồi bàn ăn, sống từng này năm tôi chưa từng nghe thấy. Mẹ, mẹ khiến con quá thất vọng rồi.”
“Chính mẹ nói Trân Trân đỗ đại học danh giá, muốn tổ chức ăn mừng, nhưng từ lúc bước chân vào cửa, mẹ với anh cả chỉ biết khó dễ hai mẹ con họ.”
“Đừng lấy lý do trọng nam khinh nữ ra biện hộ.”