Chương 1 - Công Bằng Ở Trường Học

01

Sau khi có điểm bài thi các môn, tôi đạt 706 điểm đã vinh dự xếp đầu khóa.

Nhưng thứ chờ đợi tôi không phải chúc mừng mà là ánh mắt chế nhạo của các bạn học.

Giáo viên giữ giấy báo điểm của tôi và gọi tôi đến văn phòng, đi cùng tôi còn có con gái của hiệu phó là Phương Ti Vũ.

Khi nhìn thấy tôi, nó bày ra ánh nhìn khiêu khích.
Điều hòa trong văn phòng được mở chế độ ấm, giáo viên chủ nhiệm chờ hai đứa tôi ngồi xuống rồi nói thẳng vào điểm chính: "Có danh sách tuyển thẳng rồi."

Ánh mắt của thầy đảo một vòng qua người hai bọn tôi, xong thầy cười vươn tay với Phương Ti Vũ: "Chúc mừng em."

Tôi hững hờ đợi thầy nói xong mới hỏi: "Vậy em thì sao ạ?"

Nụ cười trên mặt thầy chủ nhiệm cứng lại: "Lục Thiêm Thiêm, thầy gọi em tới là muốn làm công tác tư tưởng cho em. Thầy biết chịu khó học hành, ba năm ở trường em đã giành được không ít vinh dự, nhưng dùng sao em đã vững bước rồi, còn Phương Ti Vũ em ấy..."

Tôi tiếp lời của thầy chủ nhiệm: "Mà thành tích của Phương Ti Vũ là, ức hi..ếp bạn học, ỷ mạnh hiếp yếu."

Thầy chủ nhiệm: "..."

Phương Ti Vũ tức giận: "Lục Thiêm Thiêm, mày nói linh tinh gì thế, có phải lần trước chưa dạy dỗ đủ phải không?!"

Tôi lạnh lùng liếc nó một cái.

Cái dạy dỗ mà nó nói, chính là la lối om sòm để nhốt tôi trong nhà vệ sinh, thả đủ loại chuột, côn trùng ghê tởm vào ngăn bàn tôi, thậm chí còn trộm sách tôi rồi vứt vào thùng rác.

Những chuyện này không phải thầy chủ nhiệm không biết.

Tôi chỉ vào dáng vẻ vênh váo hung hăng của nó: "Cho dù là thế, vẫn cho nó suất tuyển thẳng ạ?"

02

Thầy chủ nhiệm hơi xấu hổ, thầy cho Phương Ti Vũ một ánh mắt rồi quay đầu an ủi tôi:

"Với thành tích của em thì em có thể tùy tiện chọn đại học trong nước, còn có thể..."

Tôi ngắt lời thầy: "Không phải đã thông báo là sẽ ưu tiên suất tuyển thẳng cho người đứng đầu kỳ thi chung ạ?"

Thầy chủ nhiệm nhíu mày: "Nói là nói thế thôi, nhưng em cũng không thiếu cái suất tuyển thẳng này mà."

Không, tôi thiếu.

Vừa lên cấp ba là tôi đã đánh cược với bố tôi, chỉ cần tôi được tuyển thẳng thì sẽ có thể không học quản lý tài chính mà học âm nhạc.

Tôi lại nhìn về phía thầy chủ nhiệm, "Ba năm ở trường, em từng vinh dự nhận được giải cấp quốc gia năm lần, giải cấp thành phố mười sáu lần, cấp trường không đếm xuể, lần nào thi cũng vững vàng ở vị trí đầu tiên. Cho dù thế thì suất tuyển thẳng vẫn để cho nó ạ?"

Thầy chủ nhiệm lập tức vã mồ hôi như tắm, môi mấp máy nhưng không biết nói gì.

Phương Ti Vũ lườm nguýt tôi rồi cất cao giọng bảo: "Mày thấy phiền không thế, đã nói rõ ràng rồi, chỉ là một suất tuyển thẳng mà thôi, nếu tao không vui, tao có thể khiến mày cả đời này không ngóc đầu lên được!"

Tôi không để ý tới nó, chỉ yên lặng nhìn thầy chủ nhiệm.

Mãi cho đến khi thầy mất kiên nhẫn nói: "Quy củ cho có thôi, biết điều mới sống được, danh sách đã được quyết không thể đổi, em cứ thi đại học được nhiều thêm mấy điểm nữa cũng chẳng có gì khác biệt cả."

Tôi gật đầu, thu ánh mắt lại rồi nhấc chân rời đi.
Đi ra khỏi văn phòng lại bị Phương Ti Vũ đuổi tới gọi giật về: "Lục Thiêm Thiêm, có vài người từ khi sinh ra đã ở vạch xuất phát, có vài người sinh ra đã định sẵn là kiếp sống trâu ngựa, muốn trách thì trách mày không có người bố giỏi đi."

03

Đi khỏi văn phòng, tôi lấy điện thoại ra gọi thẳng cho "ông bố kiếp sống trâu ngựa".

Không nghe.

Chỉ chốc lát sau, bố tôi đã gửi tin nhắn Wechat cho tôi: "Bố vừa tới đại sứ quán Mỹ, sao thế con gái cưng?"

Tôi cười ha ha: "Không sao ạ."

Chỉ là có người mắng bố con mình là trâu ngựa thôi.

Bố chuyển cho tôi 500 nghìn tệ rồi bổ sung thêm lời cổ vũ: "Học tập vất vả, con cầm chút tiền này đi ăn khao mình đi, bố phải đi họp rồi, về nước sẽ mang đặc sản cho con."

Chuông reo vào lớp vang lên.

Tôi vừa vào phòng học đã nghe thấy tiếng cười khoa trương của Phương Ti Vũ truyền đến: "Ôi chao, có suất tuyển thẳng mà thôi, cũng không giỏi lắm."

Đám bạn học vây quanh ở bên cạnh trông thấy tôi thì lập tức vênh mặt lên.

"Đương nhiên giỏi rồi, dù sao đây cũng là thứ mà một vài người suy nghĩ nát cả óc cũng không có được đâu."

"Đúng nha, thành tích tốt thì có sao chứ, cũng chẳng tranh được với chị Ti Vũ."

Tôi ngồi xuống như thể chẳng nghe thấy gì cả.
Sau khi tan học, đối mặt với tiếng gọi của thầy chủ nhiệm, tôi cũng đi vụt qua người thầy như thể không thể thấy gì hết.

Thầy níu cánh tay của tôi lại, đứng cạnh tôi nói với vẻ không vui:

"Thứ sáu tuần sau có cuộc thi Vật Lí trong thành phố, em đại diện cho trường tham gia đi nhé, dù sao cũng là cuộc tranh tài trong nội thành, dính dáng đến thể diện của trường chúng ta, tuần này em ôn tập cho tốt, có gì không hiểu thì tới chỗ giáo viên dạy Vật Lí..."

Giọng thầy không lớn, vừa đủ cho cả phòng học nghe được.

Tôi quét mắt nhìn thầy một cái rồi hờ hững rút tay về, nói với giọng lớn hơn: "Không đi."

04

Lời còn lại của thầy chủ nhiệm kẹt trong cổ họng, đôi mắt nhỏ đằng sau cặp kính trợn to, dáng vẻ như xác chec vùng dậy.

Không riêng gì ông ta mà những bạn học khác cũng sửng sốt.

"Lục Thiêm Thiêm uống lộn thuốc hả?"

"Không phải trước kia nó thích tham gia mấy cuộc tranh tài này nhất à? Chỗ nào có tiếng là có nó, lần này làm sao thế?"

"À, tao biết rồi, nó không lấy được suất tuyển thẳng nên cố ý đối nghịch với thầy đây mà."

"Thôi đi, nó tưởng nó là ai chứ, có thể uy hiếp được thầy chắc?"

Thầy chủ nhiệm lấy lại tinh thần, mày nhíu chặt hơn: "Cuộc thi này cả trường chỉ có một suất, em không đi thì ai đi?"

Tôi dựa vào tường nói: "Ai thích đi thì đi."

"Lục Thiêm Thiêm, cuộc thi này không chỉ vì chính em mà còn vì làm trường học vẻ vang hơn."

Tôi ngước mắt lên nói: "Ai quan tâm chứ?"

Thầy chủ nhiệm: "..."

Ông ta tức giận đến mức ngón tay cũng run lên, giận không kiềm chế được: "Lục Thiêm Thiêm, có cuộc thi nào mà thầy không ưu tiên tiến cử em chứ, tôi cho em nhiều cơ hội như vậy, giờ em báo đáp tôi thế này à?!"

Tôi thật sự không nhịn được phải vỗ tay cho độ mặt dày của ông ta.

Lúc này, Phương Ti Vũ vênh vang đắc ý đi đến: "Thưa thầy, nó không đi thì để em đi đi, bài thi Vật Lí lần trước em chỉ bị trừ có năm điểm, bình thường ở nhà em cũng hay làm đề, không có vấn đề gì đâu ạ."

Thầy chủ nhiệm gật đầu bảo: "Vẫn là Ti Vũ ngoan, thầy không hề nhìn lầm em."

Xong thầy lại liếc sang tôi: "Đúng là cái đồ ăn cháo đá bát."

05

Chờ thầy rời đi, Phương Ti Vũ lại lườm nguýt tôi.
Tôi thờ ơ, nhẹ nhàng nhìn lại nó.

Nó nhíu mày: "Mày có ánh mắt gì thế? Mày xem thường tao chứ gì?"

Không đợi tôi cất lời, nó đã cười lạnh bảo: "Đừng tưởng chỉ mày trâu bò, chẳng phải chỉ là cuộc thi Vật Lí nhỏ nhoi à, nhất định tao sẽ lấy được thứ hạng cao hơn mày."

Bởi vì không đi thi nên cuối tuần tôi được rảnh, hiếm khi về nhà một lần.

Trong phòng khách chỉ có chị dâu tôi đang bế cháu, trông thấy tôi, chị ấy ngạc nhiên hỏi: "Thiêm Thiêm, em chưa chuẩn bị đi thi à?"

Tôi lắc đầu, nghi ngờ nói: "Chị dâu, sao chị biết có cuộc thi ạ?"

"Ngày mai thành phố tổ chức thi Vật Lí mà, chị được mời đi giám sát trường thi." Chị dâu giải thích xong thì chợt nghĩ đến gì đó, "Nếu em về rồi thì đi cùng chị đi."

"Em đi làm gì ạ?"

"Em không muốn làm thử đề Vật Lí lần này à, nghe nói mới ra kiểu hỏi mới, khó lắm đấy."

Tôi lập tức động lòng.

Trừ âm nhạc ra thì cái tôi thích nhất là giải các loại đề khó, cảm giác xóa tan mây mù này khiến tôi mê muội.

Thế là ngày thứ hai tôi bèn đi tới trường thi với chị dâu.

Sau khi cuộc thi bắt đầu, chị ấy đã cho tôi vào văn phòng làm bài.

Tới lúc gần kết thúc, chị dâu nổi giận đùng đùng đẩy cửa ra, vứt thẳng chìa khóa lên trên bàn.

Mạch suy nghĩ của tôi bị gián đoạn, tôi ngẩng đầu hỏi: "Sao thế ạ?"

Chị dâu hất mái tóc dài: "Không phải chuyện lớn gì, chỉ là có một nữ sinh gian lận thôi."

Tôi nhíu mày: "Xử lý như nào ạ?"

"Vẫn chưa quyết đâu, tình huống đặc biệt, chị không muốn ảnh hưởng tới những học sinh khác nên ghi số báo danh của em ấy lại đã, đợi lát nữa rồi báo cáo." Chị dâu tùy ý nói rồi cầm lấy tờ giấy đã được viết kín trước mặt tôi lên: "Viết xong rồi à?"

"Cũng hòm hòm ạ."

Chị dâu thu bài làm của tôi lại: "Vậy được rồi, chốc nữa chị phải đi họp, tiện đem cái này đến tổ chấm bài luôn, nếu em chán thì bắt xe về trước đi nhé."

06

Khi tôi đi từ trường thi ra thì liền đụng độ Phương Ti Vũ và thầy chủ nhiệm đi từ đối diện tới.

Thầy chủ nhiệm rất xem trọng cuộc thi Vật Lí lần này nên đã đích thân đưa nó đi thi, mấy tay sai vặt của nó cũng đợi cùng nữa.

Mấy người cười cười nói nói ở trước cổng trường thi, gần như chặn hết cửa đi, tôi vừa đi đến cửa đã bị bọn nó trông thấy.

Bọn nó trông thấy tôi thì như chó thấy xương, đi lên vây quanh tôi.

"Lục Thiêm Thiêm, mày đến đây làm gì?"

"Tao biết rồi, ngoài miệng nói không tham gia, thật ra trong lòng hối hận chết đi được chứ gì."

"Chắc chắn là hối hận rồi, giải nhất lần này được tận 10 nghìn tệ cơ, đủ cho một nhà nghèo kiết xác như Lục Thiêm Thiêm dùng rất lâu đấy."

Thầy chủ nhiệm không ngăn bọn nó chế giễu mà trái lại còn chỉ trích tôi:

"Cho em cơ hội em không bắt lấy, giờ theo đuôi đến làm gì?"

Tôi nhíu mày: "Em theo đuôi?"

Phương Ti Vũ chất vấn: "Đúng đấy, không thì sao mày lại biết trường thi ở đây?"

Tôi: "Liên quan gì đến mày."

Phương Ti Vũ tức giận: "Cho mày mặt mũi mà mày không cần chứ gì!"

Tôi: "Cút."

Chó săn của nó vội vàng ra hoà giải: "Ti Vũ, khỏi cần so đo với nó, nó chỉ đố kị với cậu thôi."

Tôi liếc nó một cái, thản nhiên nói: "Mày cũng cút đi."

"..."

Mắt thấy sắp đánh nhau tới nơi, lúc này thầy chủ nhiệm mới lên tiếng: "Được rồi, đừng nói những chuyện này nữa, Ti Vũ, em thi thế nào?"

Vẻ mặt thịnh nộ của Phương Ti Vũ lập tức chuyển thành đắc ý: "Em thi tốt ạ, đề rất dễ, em làm nhanh lắm, hẳn cầm giải nhất là chuyện trong lòng bàn tay."

07

Lũ chó săn bày ra vẻ mặt khoa trương: "Oa, tớ biết ngay Ti Vũ cậu giỏi nhất mà."

Mày của thầy chủ nhiệm cũng sắp bay lên tới nơi, thầy kích động vỗ vai Phương Ti Vũ: "Nghe nói lần này thêm kiểu câu hỏi mới, đến cả Lục Thiêm Thiêm thầy cũng không dám cam đoan em ấy có thể giành giải nhất, em có lòng tin như thế thật sự khiến thầy vui lắm!"

Phương Ti Vũ cười xòa: "Thầy à, sao Lục Thiêm Thiêm sánh được với em cơ chứ?"

Nó dừng một chút, một giây sau chuyển sang mỉa mai tôi: "Dù sao, nó cũng là bại tướng dưới tay em mà."

Tôi thở dài, quay người muốn đi.

Tiếng đùa cợt của Phương Ti Vũ to hơn: "Lục Thiêm Thiêm, sao trốn nhanh thế? Không phải vừa nãy kiên cường lắm à?"

Tôi "òa" một tiếng, mặt nhơn nhơn, nói: "Không cố trèo, không so sánh, không để súc vật làm mình tức giận."

Phương Ti Vũ: "..."

Cũng không biết nó về nhà nói cái gì với ông bố hiệu phó mà vào lễ chào cờ thứ hai, hiệu phó đã cầm micro, dõng dạc tuyên dương Phương Ti Vũ: "Bạn Phương Ti Vũ lớp một khối 12 đã lấy được thành tích ưu việt trong cuộc thi Vật Lí cấp thành phố lần này, chúng ta cùng chúc mừng sớm cho em ấy!"

Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay như sấm, bố nó tiện thể kéo tôi ra bêu rếu: "Ngoài ra, thầy muốn phê bình một bạn học tự cho là đúng, nghĩ mình thanh cao, đặt cảm xúc của bản thân lên vinh quang của trường học, không hề để ý đến..."

Còn chưa nói hết câu thì khoảng sân bên ngoài cổng trường đã có một chiếc xe đen đỗ lại, ba người đàn ông mặc vest đi vào sân trường.