Chương 1 - Con Đường Đen Tối
Nhà ta từ lâu đã mang tiếng “không bình thường”.
Mẫu thân thì đầu óc mơ hồ, suốt ngày cười ngây ngô, bị nhốt trong một góc chuồng heo như thứ đồ thừa.
Phụ thân thì tính khí thất thường, cứ nổi giận là lại cầm roi tre quất lên người bà không kiêng nể.
Trong cái cảnh tối tăm ấy, chỉ riêng đệ đệ ta là khác biệt. Nó thông minh đến mức chỉ nghe qua một lần đã nhớ, học một biết mười; tổ mẫu xem nó như châu báu trong lòng bàn tay.
“Cháu trai ta,” bà thường vuốt đầu nó mà nói, “mai này ắt đỗ trạng nguyên!”
Và để mở đường cho tương lai xán lạn của đứa cháu yêu, bà không hề do dự bán ta cho hoa thuyền bên bờ Tần Hoài.
Bà dặn trong lúc đặt bút bán thân, “đợi khi con gặp được quý nhân chuộc về, làm tiểu thiếp người ta, vậy là đời con coi như hưởng phúc. Đây là con đường ta đã chọn sẵn cho con.”
1.
Sau khi cầm tiền rời đi, bà chủ kỹ thuyền khẽ nhổ một bãi nước miếng về phía bóng lưng bà ta.
“Đường tốt nhất? Cũng dám mở miệng nói thế. Mụ già khốn kiếp, sinh ra thằng cháu chẳng có đầu óc!”
Sau đó, bà ta liếc nhìn ta nhạt nhẽo, cười khẩy:
“Ngươi không biết chứ gì? Bà tổ mẫu Miêu Thúy Hoa của ngươi cả đời làm cái nghề bán người, ngay cả con gái ruột cũng bán đi, chính là ta thu nhận. Nhưng chẳng bao lâu thì mắc bệnh bẩn mà chet rồi…”
Ta cụp mắt, trầm mặc rất lâu, mới nhẹ giọng hỏi:
“Ta có thể làm nhiều việc hơn không?”
“Hử?”
E là lần đầu tiên bà ta nghe thấy lời thỉnh cầu như vậy, gương mặt tô son trát phấn đầy vẻ kinh ngạc.
Ta nhìn bà một cách nghiêm túc:
“Khi còn ở nhà, ta làm nhiều việc thì tổ mẫu cho thêm một bát cơm. Ta làm nhiều hơn, sẽ chia cho mẫu thân nhiều hơn một chút.”
Nghĩ đến dáng vẻ gầy gò, khô héo của mẫu thân, ta mím môi.
“Không có ta, bà ấy sẽ chet đói mất.”
Bà chủ kỹ thuyền mắt đỏ hoe ngay tức khắc. Ta giật mình co lại, cúi đầu thấp hơn nữa.
“Xin đừng đánh ta, ta sẽ chăm chỉ làm việc. Hơn nữa đệ đệ ta biết gì ta cũng biết, ta cũng có trí nhớ không quên…”
“Đứa trẻ ngoan!”
Bà ta hít hít mũi, kéo ta vào lòng ôm chặt lấy.
“Kỹ thuyền của chúng ta mỗi ngày đều đi ngang qua làng ngươi. Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ để lại cho mẫu thân ngươi một phần cơm.”
Ta gật đầu lia lịa, dụi mặt vào lòng bà, mùi phấn son dày đặc vương đầy mặt.
“Tiện nha đầu ngoan nhất!”
Bà ta ngẩn ra, bế mặt ta ra khỏi lồng ngực mềm mại, ánh mắt tràn đầy thương yêu.
“Đừng gọi là tiện nha đầu nữa, từ nay gọi là Thanh Hoan. Ngươi phải nhớ kỹ, dù chúng ta bị người khinh rẻ, cũng không được tự khinh chính mình. Chúng ta không thấp hèn hơn ai cả.”
Từ đó, ta ở lại kỹ thuyền.
Mỗi ngày học cầm kỳ thư họa, xướng ca, diễn xướng, ép chân, hạ eo.
Đến đêm khuya, khi kỹ thuyền lướt qua ngôi làng của ta, bà chủ sẽ lặng lẽ ném một nắm cơm nguội được nắm chặt thành nắm vào chuồng heo bên bờ.
Mẫu thân ta bị nhốt trong đó.
Thuở nhỏ, mỗi lần ta làm việc không xong, tổ mẫu sẽ cầm roi tre đánh ta, đuổi vào chuồng heo.
Những lúc đó, mẫu thân luôn nhào tới ôm lấy ta, dùng tấm lưng gầy guộc của mình che chở.
Bà sẽ vỗ nhẹ lên lưng ta, líu ríu nói rằng:
“Đừng sợ! Không sao đâu…”
Lời bà luôn không rõ ràng, vì Iưỡi bà đã bị cắ/t đi một nửa, vĩnh viễn không thể nói tròn câu.
Mẫu thân luôn cười.
Dù bị xích sắt khóa trong chuồng, dù ngày ngày bị đá/nh đập.
Nhưng hễ nhìn thấy ta, bà vẫn cười.
Cho nên, dù người bà có mùi hôi thối, ta vẫn hay lén vào chuồng heo ngủ trong lòng bà.
Vì ta luôn cảm thấy, lồng ngực của bà là nơi ấm áp nhất.
2.
Một hôm, ta thật sự nhớ mẫu thân quá, liền hỏi bà chủ kỹ thuyền:
“Di Liên ơi! Khi nào ta học đến mức nào mới được về thăm mẫu thân một chút? Nếu bà không thấy ta, chắc sẽ buồn lắm…”
Kỳ thực, ta chẳng biết bà có buồn không.
Nhưng ta không được gặp bà, thật sự rất buồn.
Di Liên nhìn ta hồi lâu, khẽ cười khổ lắc đầu:
“Ngốc à, kỹ thuyền này… Di Liên không làm chủ được. Nó là của chủ nhân, cả ta và ngươi đều là người của chủ nhân. Chúng ta không thể rời thuyền nữa rồi…”
Bà nói, bà năm tuổi đã bị bán vào đây.
Lúc đó kỹ thuyền này còn mới tinh.
Giờ đã hai mươi năm trôi qua kỹ thuyền chắp vá biết bao lần, khách tới lui đã thay bao lượt.
Còn bà thì… suốt hai mươi năm không từng đặt chân lên bờ.
Nghe xong, ta cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, nhìn dòng sông ngoài thuyền, lần đầu nảy sinh ý muốn nhảy xuống.
Ta biết bơi mà…
Nhưng, chỉ có ở kỹ thuyền, ta mới kiếm được cơm cho mẫu thân.
Mà chén cơm đó, chính là các tỷ tỷ trên thuyền, nhờ Di Liên khuyên nhủ, mỗi người chắt ra một chút mới có được.
Di Liên nói, muốn rời khỏi kỹ thuyền, chỉ có hai con đường.
Một là được quý nhân chuộc thân.
Hai là mắc bệnh bẩn, rồi bị thủy thủ ném thẳng xuống nước, lập tức bị dòng xoáy cuốn đi.