Chương 7 - Con Dâu Mẹ Chồng Không Phải Là Tôi
“Cho tôi một ly Americano, cảm ơn.”
Anh gật đầu, xoay người thao tác, động tác gọn gàng, không phát ra tiếng thừa.
Tôi để ý bên trong cổ tay phải của anh có một vết sẹo trắng mờ, giống như một đoạn quá khứ được thời gian xoa dịu.
Lúc chờ đợi, tôi đến ngồi gần cửa sổ.
Bên ngoài người qua lại vội vàng.
“Cà phê của cô.”
Anh ấy mang đến, đặt ly xuống bàn rất nhẹ.
Bên hông ly cà phê dán một mảnh giấy nhỏ, trên đó viết:
“Thức uống thử hôm nay: Latte caramel muối biển.
Dữ Quang.”
Chữ viết cứng cáp, nét cuối lại có một nét cong nhỏ gần như đáng yêu.
Tôi ngẩng đầu, thấy tai anh hơi ửng đỏ, nhưng giọng vẫn cố giữ sự chuyên nghiệp.
“Hương vị mới pha thử. Nếu cô không quen, tôi sẽ làm lại ly Americano.”
Tôi bất giác bật cười.
Là cái cảm giác thú vị, nhỏ bé và quen thuộc nào đó, lặng lẽ bung ra từ một góc sâu trong lòng.
“Được thôi, để tôi thử.”
Mắt anh ấy sáng lên, rồi lại mím môi, gật đầu nhẹ, lui về sau quầy.
Tôi uống một ngụm.
Như thể có một nơi lạnh lẽo trong cơ thể, được phủ lên một lớp chăn lông mềm mại.
Lúc đó điện thoại rung.
Tôi nhìn, là biên tập viên gửi bản mẫu bìa cho cuốn sách mới.
Bìa là một mảng xanh đậm dần sáng lên: 《Vượt》.
“Tốt, dùng bản này.”
Tôi tắt điện thoại, quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời là một màu xanh bình yên, mênh mông.
Khi uống gần hết ly cà phê, tôi đứng dậy đi thanh toán.
Anh ấy xua tay.
“Đồ thử, không tính tiền.”
“Vậy… lần sau tôi trả gấp đôi nhé.”
Anh đang lau ly, ngẩng đầu khi nghe vậy.
“Được.” – giọng anh nhẹ nhưng rõ ràng.
“Tôi đợi cô quay lại.”
Tôi đẩy cửa ra, chuông gió lại reo một tràng thanh thanh.
Gió chiều thổi tới, mang theo chút lạnh.
Tôi siết chặt chiếc cốc giấy vẫn còn ấm trong tay, chưa vội vứt.
Dọc theo con phố, tôi bước chầm chậm.
Đi ngang qua tiệm hoa quen thuộc.
Lý Vũ đang tỉa một bó hướng dương, thấy tôi, cô ấy vẫy tay từ sau tấm kính, nụ cười sáng bừng.
Tôi cũng mỉm cười lại, không dừng lại.
Tôi biết, mình sẽ không thường xuyên đến nơi này, có khi rất lâu sau mới quay lại.
Tôi cũng không chắc, liệu mình có thật sự yêu thích một hương vị cà phê nào đó.
Nhưng tôi biết, ngay khoảnh khắc vừa rồi, có một công tắc nào đó đã nhẹ nhàng bật lên.
Không phải kỳ vọng.
Không phải rung động.
Thậm chí không phải thiện cảm.
Mà là một ý nguyện.
Nguyện ý để hương vị xa lạ len vào cơ thể.
Nguyện ý đón nhận một thiện ý vụng về.
Nguyện ý tin rằng thế giới này, ngoài cái lạnh thấu xương,
vẫn còn giữ lại một chút ngọt ngào rất đỗi bất ngờ.
Thế là đủ.
HẾT