Chương 4 - Cô Gia Nổi Hứng
12
Suốt cả ngày hôm sau, cô gia chỉ ngủ vùi.
Vừa tỉnh dậy, hắn liền bắt Hồng Oanh Nhi tháo mấy món trang sức hôm qua đưa cho hắn, để hắn mang đi cầm lấy tiền.
Tim ta đập loạn trong lồng ngực.
Hồng Oanh Nhi cố giữ bình tĩnh, vẫy vẫy khăn tay:
“Gia, chẳng phải ngài nói… mấy thứ đó là thưởng cho thiếp sao?”
Cô gia nổi giận, đích thân động tay đoạt lại:
“Gia cầm trước chút tiền, ăn uống no say, sau này sẽ mua cho ngươi đồ tốt hơn.”
Hồng Oanh Nhi giằng co với hắn mấy lần, rốt cuộc vẫn không thắng được, trơ mắt nhìn hắn giật lấy mấy món trang sức, đẩy cửa định bước ra ngoài.
Hồng Oanh Nhi vội vàng ôm lấy chân cô gia, vừa khóc lóc vừa lăn lộn dưới đất.
Hắn giận dữ tát cho ả mấy cái, đá thêm mấy cước, vẫn chẳng lay chuyển.
Ánh mắt ả ngập tràn hoảng loạn.
Ta cố tình làm tiểu thiếu gia khóc toáng lên.
Cô gia liếc mắt một cái, rồi thản nhiên rời đi.
Ta quỳ xuống, nghẹn ngào van xin hắn xem đứa nhỏ:
“Gia, ngài xem… thiếu gia còn nhỏ thế này…”
Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, đá ta một cú, “Ta là đàn bà chắc? Đứa nhỏ thì liên quan gì tới ta?”
Cô gia mở cửa, liền nhìn thấy một con chim chết trước thềm.
Gương mặt hắn lập tức biến sắc, chửi thề vài tiếng, rồi sập cửa quay vào nhà, lại nằm bẹp xuống giường.
Cô gia kiêng kỵ chuyện ra cửa gặp điềm xấu.
Ta bị hắn sai đi dọn dẹp.
Khi nhặt xác con chim lên, ta mới nhận ra…
Đó là con chim sẻ mập mạp, trên cánh có một vệt trắng nhỏ.
Là con chim mà Trương đại nương lén nuôi trong gian bếp.
Trương đại nương ngồi xổm trước bếp lò, lặng lẽ đốt lửa.
Ánh lửa đỏ hồng soi sáng gương mặt hiền lành chất phác của bà, khiến ta không thể phân biệt
Bà ấy rốt cuộc biết tất cả, hay chẳng biết gì cả.
Trời tối hẳn.
Hồng Oanh Nhi khẽ đẩy cửa lớn nhà họ Hạ, thân quen lần mò vào phòng lão gia.
Lão gia vừa nhìn thấy ả, mắt sáng rực như đèn, lập tức ôm chầm lấy ả đè xuống giường.
Giọng lão ta tràn ngập kích động:
“Chuẩn bị xong rồi?”
Hồng Oanh Nhi nũng nịu đáp lời, “Chuẩn bị xong rồi. Việc thành, lão gia nhất định phải đối xử tốt với thiếp nha…”
Nói xong, ả bỗng đột ngột buông lỏng người, cất giọng dâm đãng, rên rỉ đầy lẳng lơ.
Đúng lúc ấy, “Rầm” một tiếng, cánh cửa bị đá văng ra.
Cô gia tay cầm dao găm, xông thẳng lên giường, dao kề sát cổ lão gia nhà họ Hạ.
“Hay cho đôi gian phu dâm phụ các ngươi!”
Vốn dĩ, lời tiếp theo của hắn phải là “Mau giao hết vàng bạc ra đây, thì ta tha cho một mạng.”
Nhưng lão gia nhà họ Hạ nào cho hắn cơ hội nói ra câu đó, lão nhanh như chớp rút từ dưới gối ra một con dao phay sáng loáng.
Lão muốn đoạt mạng cô gia.
Hồng Oanh Nhi vội vàng lui về một góc, chỉnh lại y phục, lạnh lùng quan sát hai tên đàn ông, một già một trẻ, lao vào nhau vì tưởng đối phương đang nắm giữ khối tài sản khổng lồ.
Dưới sức cám dỗ của tiền tài, dù là lão già nghiện thuốc phiện như Hạ lão gia cũng bộc phát sức mạnh kinh người.
Hai người quấn lấy nhau, đánh đến trời đất mịt mù, nhất thời bất phân thắng bại.
Hồng Oanh Nhi khẽ nhếch môi, nở một nụ cười lạnh lùng.
Hai con thú đội lốt người, hút cạn máu thịt đàn bà, không coi đàn bà ra gì —— Đáng bị như thế!
“A ——”
Một tiếng thét thảm thiết vang vọng trong đêm tối.
13
Lão gia nhà họ Hạ dù sao cũng tuổi tác đã cao, lại thêm bao năm chìm đắm trong thuốc phiện, cơ thể đã sớm suy nhược.
Cô gia nhân lúc lão sơ hở, đâm thẳng một dao vào bụng lão.
Chưa hả giận, hắn còn liên tiếp đâm thêm mấy nhát.
Lão ngã nhào xuống vũng máu, chết không nhắm mắt, hai mắt vẫn trợn trừng đầy căm phẫn.
Chết không nhắm mắt.
Cô gia ngồi phịch xuống giường, cả người run rẩy, sắc mặt trắng bệch.
Hắn chỉ muốn mượn cớ bắt gian để ép lão Hạ đưa tiền.
Ai ngờ lão già đó lại phát điên, ra tay muốn đoạt mạng hắn!
Cô gia run rẩy đưa tay sờ thử hơi thở lão Hạ.
Chết rồi!
Đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng, còn Hồng Oanh Nhi thì đột nhiên nhếch môi, bật khóc gào thét:
“A —— Giết người rồi! Có người giết người!”
Đáng tiếc, chỉ có một tên chết.
Lão già họ Hạ… thật sự vô dụng.
14
Cô gia và Hồng Oanh Nhi đều bị đưa đến chỗ cảnh sát.
(truyện này ko hẳn là bối cảnh cổ trang hẳn, đây là kiểu gần hiện đại, bắt đầu có đồng đại dương với cảnh sát rồi. Cá dịch đến đây mới biết nên chú thích cho mn luôn)
Cô gia nghiến răng nghiến lợi, một mực khăng khăng:
“Ta chỉ là bắt gian, là lão Hạ ra tay trước muốn giết ta!”
Hồng Oanh Nhi thì khóc lóc thảm thiết, nghẹn ngào nói:
“Là cô gia ép thiếp tới quyến rũ lão Hạ, sau đó mượn cớ bắt gian để giết người cướp của.”
“Thiếp bị ép buộc, thiếp đâu dám trái lệnh gia!”
Cô gia tức giận đến mức chửi ả là đồ đê tiện, phản bội chủ nhân.
Sau đó, hắn lôi hết số châu báu lột được từ tay Hồng Oanh Nhi ra, cung kính dâng lên cảnh sát:
“Đại nhân, đây là chút lễ mọn, xin ngài niệm tình tha cho tiểu nhân…”
Ai ngờ cảnh sát trưởng vừa nhìn thấy mấy món đó, sắc mặt lập tức trầm xuống, đập bàn quát lớn:
“Dám đem đồ giả tới lừa ông đây? Đánh chết tên khốn này cho ta!”
Lính canh xông tới, lôi cô gia ra ngoài, quất thẳng tay bằng gậy gỗ.
Cô gia bị đánh thừa sống thiếu chết, nằm rũ như con chó hoang ở góc nhà giam.
Ta lặng lẽ gom góp chút bạc còn lại trong nhà, mua ít đồ ăn, lót tay cho lính gác, rồi vào gặp Hồng Oanh Nhi.
Ta đặt từng món đồ trước mặt nàng.
Cô gia trông thấy, giọng khàn khàn gọi ta:
“Thúy Nha… cho gia một ngụm nước…”
Ta rót một bát nước, đỡ hắn dậy, cẩn thận đút từng ngụm.
Hắn uống xong nửa bát, liền thở phào, vỗ nhẹ tay ta:
“Thúy Nha, ngươi là người tốt. Đợi gia ra ngoài, nhất định sẽ đối xử tốt với ngươi.”
Ta thở dài, giọng trầm xuống:
“Gia, ngài định ra ngoài thế nào đây?”
Cô gia nghiến răng, căm hận liếc nhìn Hồng Oanh Nhi đang cắm đầu ăn uống, rồi ra hiệu cho ta ghé sát tai:
“Thúy Nha, gạch lát trước cửa phòng phía đông, phiến thứ ba… phía dưới có chỗ rỗng…”
“Bên dưới giấu giấy tờ nhà đất và ruộng nương… Ngươi bán đi, gom tiền cứu gia ra ngoài…”
Ta cau mày, khẽ hỏi:
“Gia, con chỉ là một nha hoàn, làm sao có thể bán nhà của chủ nhân?”
Lúc này, cô gia mới chợt nhớ
Phụ mẫu hắn đã mất, hai người vợ trước cũng bị hắn hành hạ đến chết, con cái còn nhỏ, giờ hắn chẳng còn ai để cậy nhờ.
Chỉ còn lại ta…
“Thúy Nha, giấy bán thân của ngươi cũng ở đó. Ngươi thiêu hủy nó, lấy lại tự do.”
“Lấy giấy bút tới, gia sẽ viết hưu thư, lập ngươi làm kế thất. Sau đó ngươi sẽ là chủ nhân, có thể bán nhà, bán đất để cứu gia.”
Ngay cả lúc này, hắn vẫn nghĩ… lấy hắn là phúc phận lớn lao cho ta.
Như thể làm kế thất cho hắn là ân huệ trời ban vậy.
Ta cười ngọt ngào, dịu dàng nói với hắn:
“Được thôi, gia.”
Ta nhất định sẽ bán nhà, cứu tỷ tỷ Hồng Oanh của ta.
15
Ta cầm tờ hưu thư, đường đường chính chính trở thành kế thất tiếp theo của Trần Diệu Tông.
Về đến nhà, ta tìm thấy chiếc hộp giấu dưới phiến gạch thứ ba ngoài phòng Đông.
Bên trong là giấy tờ nhà cửa, ruộng đất, cùng với khế bán thân của ta và Trương đại nương.
Dưới cùng còn ép chặt… hai cuộn đại dương, được buộc chặt bằng giấy đỏ.
Hắn rõ ràng có tiền!
Vậy mà lại không chịu bỏ ra để cứu đại tiểu thư của ta chết vì tháng ở cữ!
Rõ ràng có hai cuộn đại dương, lại còn đem thi thể nhị tiểu thư bán đi phối âm hôn để kiếm tiền!
Ngay cả một vú nuôi cho tiểu thiếu gia cũng tiếc, chỉ sai người mỗi ngày mang tới một chai sữa dê, còn lại thì bảo Trương đại nương nấu cháo loãng cho thằng bé bú.
Tên khốn này… đúng là đáng chết!
Ta vội vàng tìm người, mang nhà cửa ruộng đất đi cầm cố, đổi lấy một hộp đại dương nặng trịch.
Ta ôm chặt hộp bạc, lao ra đường trong gió tuyết lạnh lẽo, lao thẳng tới cảnh sát sở.
Gió rét táp vào mặt như dao cắt, những bông tuyết thấm dần vào lớp áo bông mỏng manh đã sờn cũ, khiến người ta lạnh run.
Nhưng tim ta lại nóng hổi.
Sắp rồi… sắp cứu được tỷ tỷ Hồng Oanh của ta ra ngoài!
Chúng ta sẽ mang theo Trương đại nương, tiểu thiếu gia, đại tiểu thư… tìm một nơi chẳng ai quen biết, sống những ngày bình yên.
Nghe nói ở phía Nam có một nơi tên là Thượng Hải, có rất nhiều xưởng, phụ nữ cũng có thể đi làm kiếm tiền.
Chỉ cần còn tay chân lành lặn, ngày tháng ắt sẽ tốt lên thôi!
Ta cúi đầu, chăm chăm lao nhanh về phía trước, bất thình lình “Vút!”
Một chiếc roi ngựa quất xuống trước mặt ta, đầu roi lạnh như băng lướt qua má, để lại một vệt máu mảnh.
“Tránh ra! Tránh ra!”
Một tên lính vác súng quất roi loạn xạ, đuổi dân chúng dạt sang hai bên đường.
Một bà lão tốt bụng kéo ta vào mái hiên trú tạm, giọng nói lo lắng:
“Cô nương, không sao chứ?”
“Đó là Trần Đại Soái vừa chiếm được thành này, binh quyền trong tay, lợi hại lắm đấy!”
Ta không có lòng dạ nào để hóng chuyện.
Ta cúi đầu, lặng lẽ băng qua đám đông, tiếp tục chạy về phía cảnh sát sở.
Đút lót ít bạc cho lính gác, ta được phép vào gặp cảnh sát trưởng.
Vừa bước qua cửa, ta cảm thấy toàn thân như có luồng điện giật mạnh.
Cả người đông cứng tại chỗ, máu trong người như dồn hết lên não, gần như quên cả hít thở.
Trần Diệu Tông…
Hắn đang ngồi ung dung trên ghế của cảnh sát trưởng, nhàn nhã uống trà!