Chương 1 - Cô Gái Nhập Vai Thiên Kim

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sau khi tôi được nhận lại về nhà, vị hôn phu định hôn từ thuở còn nằm nôi… đã cùng với giả thiên kim lên kế hoạch xong xuôi cho đám cưới.

Ba mẹ đứng chắn trước mặt cô ta, bảo vệ:

“Nhà chúng ta là danh môn vọng tộc, còn Vãn Vãn là thiên kim tiểu thư do chính tay chúng ta dạy dỗ nên người!

Còn con? Hai mươi mấy năm sống như ăn mày, chẳng ra gì, tự mình biết thân biết phận đi.”

Vị hôn phu cũng ôm lấy giả thiên kim trong lòng, lạnh lùng nói:

“Nhà họ Cố không cần loại nhà quê chẳng biết gì. Tôi cũng không thể nào yêu một người chỉ biết ham giàu trèo cao như cô.”

Giả thiên kim thì quỳ thẳng xuống dưới chân tôi, nước mắt lưng tròng:

“Em biết, tất cả vốn nên thuộc về chị… nhưng em và A Hành là chân ái! Cầu xin chị hãy tác thành cho bọn em!”

Không đúng.

Tôi là đàn ông, cần quái gì vị hôn phu chứ!

Đám người này nhận tôi về mà không thèm nhìn hồ sơ à?

Nhưng mà…

Tôi liếc nhìn Lâm Thư Vãn.

Cô giả thiên kim này… nhìn cũng khiến người ta thương tiếc đó chứ…

1

Nhìn Lâm Thư Vãn khóc như hoa lê dưới mưa, lại thêm ánh mắt đầy cảnh giác của ba mẹ và cái tên “vị hôn phu”, tôi vội vàng xua tay:

“Ấy, mặc dù tôi để tóc dài, nhưng thuần túy là vì nghệ thuật, còn về giới tính của tôi…”

“Tóc dài thì sao? Dù tóc dài hay ngắn, cô cũng không có tư cách bước vào cửa nhà họ Cố.”

Cố Tri Hành cắt ngang lời tôi.

“Không, ý tôi là, tôi tuy tóc dài nhưng…”

“Đủ rồi!”

Ba mẹ lập tức lấy ra một bản thoả thuận:

“Chúng ta không có thời gian nghe con ngụy biện. Kẻ nghèo đột nhiên phất lên, chuyện đầu tiên làm là tranh giành của người khác.

Bản quy tắc này con cầm về học thuộc, tám giờ tối nay chúng ta sẽ kiểm tra.”

Tập văn bản dày hơn cả sách giáo khoa bị ném thẳng vào lòng tôi.

Tôi lật thử vài trang.

Ông Lâm cà phê sáng ba phần đường, nhiệt độ 45 độ.

Bà Lâm sandwich phải cắt viền, không sốt mayonnaise.

Lâm Thư Vãn mỗi sáng phải tập múa, quần áo luyện tập và khăn phải gấp thành hình chữ nhật, đặt song song trên bục.

Bảo mẫu Vương trước khi nấu phải rửa và cắt rau trong vòng nửa tiếng, không được trì hoãn công việc sau đó.

Tôi giơ bản thoả thuận lên lắc lắc:

“Ngay cả việc của dì Vương cũng bắt tôi làm à?”

“Con mới về, hơn hai mươi năm sống bên ngoài đã trở nên hoang dã, vào nhà phải học quy củ trước.

Nhà họ Lâm là danh môn vọng tộc, không thể vì con là con gái ruột mà để con muốn làm gì thì làm.”

“Không học được quy củ, thì không xứng gọi chúng ta là ba mẹ.”

Tôi chỉ vào Lâm Thư Vãn:

“Vậy sao cô ta không phải học?”

“Lâm Niệm An!”

Cố Tri Hành cau mày chắn trước mặt Lâm Thư Vãn, nghiến răng:

“Cô muốn vị hôn thê của tôi làm người hầu sao?”

Tôi tức quá hoá cười: “Thì ra các người cũng biết thứ này là để người hầu học đấy!”

Tôi tiện tay hất đống tài liệu lên.

Giấy tờ bay tung toé giữa không trung.

“Không muốn nhận thì cứ nói thẳng, bày lắm quy củ ra để làm gì? Nhà họ Lâm này, tôi không nhận!”

Nói xong tôi quay người bỏ đi.

Ba mẹ thoáng hoảng loạn.

Đặt quy củ là một chuyện,

Mới nhận con về đã đuổi đi, mất mặt là họ.

“An An! Con quay lại! Ba mẹ chỉ đùa thôi mà!”

“Không bắt con học quy củ nữa! Mau quay lại!”

Tôi vừa định đứng lại, tay bất ngờ bị ai đó kéo chặt.

Quay đầu lại, chỉ thấy Lâm Thư Vãn nước mắt ròng ròng.

Tôi cúi nhìn bàn tay cô ấy nắm chặt tay tôi, tim như bỏ một nhịp.

“Chị ơi… Nếu phải đi, thì để em đi. Em biết chị vẫn trách em.

Không sao, em hiểu. Em biết mọi thứ hôm nay là do em cướp đi của chị, em sẽ đi!”

“Khoan khoan khoan đã,”

Tôi xua tay lia lịa: “Đừng gọi tôi là chị, tôi…”

“Em hiểu…”

Cô ta cắt lời tôi: “Chị giận em, không chấp nhận em là em gái cũng đúng. Nhưng chị yên tâm, em sẽ không tranh giành ba mẹ và A Hành với chị đâu…”

Nói rồi thật sự ôm mặt chạy ra ngoài.

Tôi còn chưa kịp ngăn,

vai đã bị ai đó tông mạnh.

Suýt nữa trán tôi va vào góc bàn.

Cố Tri Hành kéo Lâm Thư Vãn lại, vừa dỗ vừa ôm, ba mẹ cũng đỏ mắt, nhẹ giọng khuyên nhủ.

“Đừng ngăn con bé! Để nó đi, hu hu…”

Lâm Thư Vãn dù đang giãy giụa,

nhưng mỗi lần đều cố tình nghiêng vào lòng Cố Tri Hành thêm chút.

Cuối cùng mấy người họ ôm nhau khóc một hồi.

“Tất cả là tại con bé đó! Nếu không có nó quay về, Vãn Vãn sao có thể phải chịu uất ức!”

Nghe tiếng mẹ khóc,

Tôi xoa đầu gối vừa bị đập đau.

Một nhà điên thật sự!

Nhưng mà…

Tôi nheo mắt —

Cứ thế bỏ đi, chẳng phải quá lợi cho họ sao?

Danh môn vọng tộc à?

Vậy thì, gia sản nhà này… tôi nhất định phải lấy cho bằng được!

2

Hôm sau, nhà họ Lâm thông báo với tôi một chuyện.

Có thể nhận tôi.

“Nhưng với bên ngoài, Vãn Vãn vẫn là thiên kim thật, còn con, là con nuôi của chúng ta.”

“Con quay về rồi, Vãn Vãn vẫn luôn chịu thiệt. Đây xem như là cách con bù đắp cho con bé.”

Tôi không so đo.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)