Chương 2 - Cô Đơn Giữa Đám Đông

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Một nhân viên mới làm một năm, một kẻ ngây ngô không hiểu quy tắc, một “đứa vong ân phụ nghĩa”.

Ba tháng trước, tôi đã khóc một lần, một mình trong kho chứa đồ.

Chỉ một lần duy nhất.

Khóc xong, tôi lau nước mắt, mở máy tính, tạo một thư mục mới.

Tên thư mục: Nhật ký công việc 2024.

Từ hôm đó, tôi bắt đầu ghi lại mọi thứ.

Mọi email, mọi cuộc họp, từng chi tiết nhỏ về sự xa lánh.

Bao gồm cả những chuyện chị Vương đã làm sau đó.

Ví dụ như — chia khách hàng của tôi cho người khác.

Ví dụ như — nói với lãnh đạo rằng “tôi yếu kém, không theo kịp tiến độ”.

Ví dụ như — trong đợt bầu chọn nhân viên xuất sắc năm nay, tôi thậm chí không được đề cử.

Tôi đều ghi lại hết.

Không phải để trả thù.

Mà là để cho bản thân một lời giải thích.

Tôi muốn mọi người biết, đơn hàng năm triệu đó là ai ký được.

Chỗ ngồi trong kho đó là ai sắp xếp.

Những người cô lập tôi — rốt cuộc sợ điều gì.

Hôm nay là tiệc tất niên.

Buổi tiệc mà tôi đã chờ suốt ba tháng.

Tôi không có thiệp mời, nhưng tôi có thứ khác.

Tôi có số điện thoại của Tổng giám đốc Trương.

Tuần trước, tôi gọi cho ông ấy.

“Chào anh Trương, em muốn nhờ anh một việc.”

“Việc gì?”

“Buổi tiệc tất niên, anh có thể đến không?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Được.” Tổng giám đốc Trương nói, “Vừa hay, tôi cũng có vài lời muốn nói.”

Tôi cúp máy, mỉm cười.

Ba tháng rồi.

Cuối cùng, tôi cũng đợi được đến ngày hôm nay.

4.

5.

Bạn có thể sẽ hỏi: Tại sao tôi không nghỉ việc?

Tôi cũng từng tự hỏi mình điều đó.

Ba tháng trước, tôi suýt nữa đã rời đi.

Đó là tuần đầu tiên tôi bị dời đến ngồi trong kho chứa đồ.

Chiều thứ Sáu, tan làm, tôi thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về nhà.

Khi đi đến trước thang máy, cửa thang vừa mở ra.

Bên trong có bảy tám người — đều là đồng nghiệp phòng kinh doanh.

Họ nhìn thấy tôi, không ai nói gì.

Tôi bước vào, bấm tầng 1.

Thang máy bắt đầu đi xuống.

Tầng 12, tầng 11, tầng 10…

Không ai lên tiếng.

Tôi đứng ở góc, chăm chú nhìn những con số hiển thị trên cửa thang máy.

Tầng 9, tầng 8, tầng 7…

Ai đó bên cạnh thì thầm điều gì đó, mấy người còn lại bật cười.

Tôi không nghe rõ họ nói gì, nhưng tôi biết — họ đang cười tôi.

Tầng 6, tầng 5, tầng 4…

Tiếng Tiểu Chu vang lên bất ngờ: “Tối nay ăn ở đâu vậy?”

“Chị Vương đặt ở chỗ cũ rồi, bảo hôm nay cả nhóm đi ăn mừng.”

“Đơn hàng năm triệu, tha hồ mà kể khoác một năm trời.”

“Đúng rồi, tất cả nhờ chị Vương cả.”

Tầng 3, tầng 2 —

“Ê, nghe nói cái đơn đó ban đầu là của…” Có người hạ giọng.

“Suỵt—” Một người khác cắt ngang.

Thang máy tới tầng 1.

Cửa mở ra.

Tất cả họ nối đuôi nhau bước ra, không ai ngoái đầu nhìn lại tôi.

Tôi vẫn đứng yên trong thang máy, bất động.

Cửa thang máy khép lại.

Tôi không bấm tầng nào.

Chỉ đứng đó.

Thang máy bắt đầu đi lên.

Tầng 1, tầng 2, tầng 3…

Tôi tựa vào vách thang máy, cuối cùng không kìm được nữa.

Nước mắt từng giọt rơi xuống.

Không phải vì tủi thân.

Mà là vì hận.

Tôi hận chính mình.

Rõ ràng là tôi đã ký được đơn hàng năm triệu, sao tôi lại phải trốn vào góc tối?

Rõ ràng tôi không làm gì sai, tại sao tôi phải mang dáng vẻ của kẻ có tội?

Rõ ràng chính họ cướp công của tôi, tại sao người bị cô lập lại là tôi?

Thang máy lên tới tầng cao nhất, cửa mở.

Không ai bước vào.

Tôi đứng yên bên trong, lau nước mắt.

Rồi bấm tầng 1.

Tối hôm đó, tôi về nhà và viết một lá đơn xin nghỉ việc.

Viết xong, tôi không gửi.

Tôi để nó trong thư mục nháp, sau đó nằm trên giường, trân trối nhìn trần nhà suốt cả đêm.

Nghỉ việc?

Rồi sao nữa?

Chuyển sang công ty khác?

Chuyển công ty khác thì sẽ không còn chị Vương sao?

Sẽ không còn sếp tranh công, đồng nghiệp cô lập, hay những quy tắc bất công nơi công sở sao?

Tôi rời đi, họ sẽ nói gì?

“Thấy chưa, Tô Vãn chịu không nổi, nghỉ việc rồi.”

“Đáng đời, ai bảo không biết điều.”

“Sau này còn ai dám đắc tội với chị Vương nữa?”

Họ sẽ xem tôi là một trò cười.

Một trò cười thất bại, đáng thương, và tự chuốc lấy nhục.

Còn đơn hàng năm triệu kia, sẽ mãi mãi được xem là “công lao của chị Vương”.

Tôi không muốn thế.

Tôi không muốn rời đi mang theo cái mác đó.

Tôi muốn để tất cả mọi người biết sự thật.

Cho dù chỉ có một cơ hội, tôi cũng phải nói ra.

Sáng hôm sau, tôi xóa lá đơn nghỉ việc.

Và bắt đầu chuẩn bị.

Ba tháng, tôi chờ đúng một cơ hội.

Tiệc tất niên — chính là cơ hội ấy.

5.

6.

Tiệc tất niên là hoạt động lớn nhất trong năm của công ty.

Tất cả các phòng ban đều phải lên biểu diễn, toàn bộ nhân viên xuất sắc sẽ được vinh danh, và tất cả các lãnh đạo cấp cao đều sẽ tham dự.

Còn một tiết mục nữa — Vinh danh Dự án xuất sắc nhất năm.

Dự án Thịnh Đạt trị giá 5 triệu, chắc chắn là ngôi sao năm nay.

Còn người đại diện lên nhận giải — khỏi cần nói, chắc chắn là chị Vương.

Tôi đã nghĩ kỹ rồi.

Tôi không cần lên sân khấu nhận thưởng.

Tôi chỉ cần để sự thật được nhìn thấy.

Đầu tháng Mười Hai, tôi bắt đầu chuẩn bị tài liệu.

Tất cả tin nhắn, ảnh chụp email, bản ghi âm cuộc họp — tôi tổng hợp thành một file PDF.

Ba mươi hai trang, hình ảnh đầy đủ, bằng chứng rõ ràng.

Tiêu đề: “Toàn bộ quá trình thật sự của dự án Thịnh Đạt”.

Trang đầu tiên là bản ghi cuộc gọi đầu tiên giữa tôi và Tổng giám đốc Trương, thời gian hiển thị: ngày 12 tháng 10 năm ngoái.

Trang cuối là trang ký hợp đồng, phần ký tên đại diện bên A — chỉ có một cái tên: Tô Vãn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)