Chương 3 - Chuyến Về Quê Thay Đổi Tất Cả

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trên cửa treo một ổ khóa đồng han gỉ.

Tôi không có chìa khóa.

Tôi chưa bao giờ nghĩ, sẽ có ngày mình phải đứng như một kẻ xa lạ, bị khóa ngoài “nhà mình”.

Tôi đứng đó rất lâu.

Trong lòng trống rỗng, không biết nên làm gì.

Phá khóa? Hay quay về?

Về đâu?

Về “ngôi nhà mới” mà tôi và Chu Minh Vũ từng sống?

Căn nhà ngập mùi thuốc sát trùng và hơi thở của cái chết?

Căn nhà mà anh ta đã không chút do dự bỏ lại?

Tôi không muốn quay về.

Đúng lúc tôi sắp tuyệt vọng, cánh cửa nhà bên cạnh kêu “két” một tiếng rồi mở ra.

Một bà cụ tóc bạc trắng bưng chậu nước bước ra ngoài.

Bà nhìn thấy tôi, hơi khựng lại.

Đôi mắt mờ đục dừng lại trên mặt tôi một lúc lâu.

“Cháu là… con dâu nhà Minh Vũ?”

Tôi gật đầu: “Vâng, bà ạ.”

“Ôi trời, là Tiểu Tịnh à.”

Khuôn mặt bà rạng rỡ hẳn lên, đặt chậu nước xuống đất rồi bước tới nắm lấy tay tôi.

Tay bà thô ráp, nhưng ấm áp.

“Sao cháu về một mình thế? Minh Vũ đâu?”

“Anh ấy… đi công tác rồi ạ.” Tôi nói.

“Công tác?” Bà cau mày. “Cả Đức Hải cũng mất rồi, nó còn đi công tác gì nữa?”

Giọng bà đầy bất mãn.

Tôi cúi đầu, không đáp.

“Cháu không vào được à?” Bà chỉ vào ổ khóa.

Tôi lúng túng gật đầu.

“Cái thằng ngốc này!” Bà lầm bầm — không rõ là mắng Chu Minh Vũ, hay là mắng cả ông cụ đã khuất.

Rồi bà quay người đi vào nhà, rất nhanh đã quay ra.

Trong tay cầm theo một chùm chìa khóa.

“Trước lúc đi, bố chồng cháu đưa chìa khóa dự phòng cho bà cất.”

Bà lục tìm trong chùm chìa khóa, vừa lầm rầm vừa kể.

“Nói là nếu có chuyện gì, nhờ bà mở cửa giúp cháu.”

“Ông cụ ấy, cái gì cũng nghĩ tới, chỉ tiếc là… chẳng được hưởng bao nhiêu ngày thanh thản.”

“Cả đời vất vả…”

Bà ấn vào tay tôi một chiếc chìa cũ ánh đồng.

“Đây, là cái này.”

“Mau vào đi cháu, ngoài này gió lắm.”

Tôi nắm chặt lấy chiếc chìa khóa lạnh buốt ấy, lòng nghẹn ngào.

Bố…

Ngay cả điều này, ông cũng nghĩ giúp tôi.

Phải chăng ông đã sớm đoán được, Chu Minh Vũ sẽ bỏ rơi tôi?

Phải chăng ông đã hiểu rõ — con trai ông… là người không thể dựa vào?

“Cảm ơn bà.” Giọng tôi khàn đặc.

“Ơn nghĩa gì, là hàng xóm láng giềng với nhau cả.”

Bà cụ xua tay, rồi nhìn tôi thật lâu.

Ánh mắt ấy, đầy xót xa.

“Đứa nhỏ à… cháu cũng khổ quá rồi…”

Nói rồi, bà thở dài, bưng chậu nước quay vào trong.

Cửa lại đóng lại.

Trong hẻm, chỉ còn mình tôi.

Tôi bước đến trước cánh cửa gỗ đỏ, đưa chiếc chìa lên.

Chìa khóa rất cũ, trên thân còn khắc những họa tiết li ti.

Tôi nhét nó vào ổ khóa, nhẹ nhàng xoay.

“Cạch.”

m thanh giòn tan vang lên trong con hẻm vắng, nghe rõ đến rợn người.

Khóa đã mở.

Tôi đẩy cửa ra.

Một mùi ẩm mốc, trộn lẫn với mùi long não, bụi bặm và thời gian ập vào mặt.

Sau cánh cửa ấy — là một thế giới bị thời gian bỏ quên.

Tôi hít sâu một hơi, bước vào trong.

Tôi biết… đáp án mà bố chồng để lại, đang ở nơi này.

05 – Ký ức bị chôn vùi

Sân nhà cũ không lớn.

Nền lát gạch xanh giữa các khe gạch mọc lên những cọng cỏ dại cứng đầu.

Giữa sân là một gốc hoè già, cành lá không nhiều nhưng vẫn đủ che bóng mát cả một khoảng nhỏ.

Dưới gốc cây đặt một bàn đá và mấy chiếc ghế đá, tất cả đều phủ một lớp bụi mỏng.

Ngay từ lúc bước vào, tôi đã thấy cái hũ dưa muối màu nâu sẫm ở góc sân.

Nó lớn hơn tôi tưởng, cũng cũ kỹ hơn nhiều.

Miệng hũ được đậy bằng một tấm đá nặng, trên đó là bụi dày và lá khô phủ kín.

Chính là nó.

Tim tôi bắt đầu đập nhanh.

Nhưng tôi chưa vội bước đến.

Tôi cần một chút thời gian để ổn định lại nhịp thở và cảm xúc.

Tôi đẩy cửa gian nhà chính.

Ánh sáng trong phòng rất yếu.

Đồ đạc đều là kiểu cũ, gỗ sẫm màu, chạm trổ hoa văn tinh xảo.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)