Chương 3 - Chuyện Tình Trong Group Chat Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hắn nghiêng đầu cười.

Lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ.

Bộ dạng vừa ngoan hiền vừa vô hại.

Chẳng hề giống chút nào với Trần thiếu kiêu căng ngang ngược trong group.

Rõ ràng mấy phút trước còn trong group nói xấu tôi.

Nói loại con gái như tôi, xách giày cho hắn cũng không xứng.

Tôi lập tức từ chối thẻ ngân hàng.

“Đã là bạn học thì càng không thể nhận tiền của cậu, nhưng cảm ơn lòng tốt của cậu nhé, bạn nhỏ Trần.”

Nói xong.

Tôi lấy hết kỹ năng từng học từ phim truyền hình.

Nở một nụ cười còn trong sáng hơn cả bông hoa nhỏ ngây thơ.

Rồi tập tễnh, cà nhắc, đẩy xe về phía nhà.

Trần Tri Luật quả nhiên phát điên.

“WTF, cô ấy chân bị trẹo luôn mà còn không nhận tiền của tôi.”

“Có gì đó thú vị rồi đây.”

Tôi trẹo chân, tôi giả đấy.

Đi được hai bước, sau đó cố ý ngã xuống đất.

Từ chối tay hắn đưa ra đỡ.

“Không sao đâu bạn học, chỉ là vết thương nhỏ thôi, về ngủ một giấc là ổn rồi.”

“Còn chiếc xe điện này, nó đã theo tôi mười năm rồi, tôi có tình cảm với nó, tạm thời chưa muốn đổi xe mới.”

“Nếu phải chia tay, thì cũng nên tạm biệt nó một cách đàng hoàng.”

Tay Trần Tri Luật cứng đờ giữa không trung.

Cả mắt cũng đỏ lên.

Hắn ném luôn thẻ ngân hàng rồi bỏ chạy.

Còn tổn thương đến mức vào group điên cuồng spam tin nhắn.

“Hu hu hu hu, cái xe điện nát đó đã mười năm rồi mà cô ấy còn không nỡ thay mới.”

“Trên đời này sao lại có người chung thủy và sâu nặng tình cảm đến vậy chứ.”

“Tôi đúng là đồ khốn, thật sự, tôi còn bắt cô ấy đổi xe mới.”

“Biểu cảm chó nhỏ khóc nhè.jpg”

Tôi cười lạnh.

Trần Tri Luật mồ côi mẹ từ nhỏ.

Ba hắn cưới hết người này tới người khác.

Nên kiểu người chung tình, cố chấp vì tình cảm.

Hắn không chống đỡ nổi.

Buổi tối.

Tôi đến nhà Giang Tự đúng hẹn để dạy kèm.

Trước khi đi, tôi đã canh trong group để lượm được không ít tin hữu ích.

Ví dụ như, tối nay Giang Tự định chơi chiêu anh hùng cứu mỹ nhân để lấy lòng tôi.

Lại ví dụ, Giang Tự sợ bóng tối.

Sau ba tiếng học hành cường độ cao, ánh mắt của Giang Tự bắt đầu trong trẻo trở lại.

Tôi cầm thước gõ vào tay anh ta.

“Tôi giảng tới lần thứ ba rồi mà sao bài này vẫn làm sai, làm lại!”

Thấy anh ta run lên vì bị tôi đánh.

Tôi lập tức đổi sắc mặt, chớp mắt ngoan ngoãn.

“Xin lỗi nha bạn học Giang Tự, tôi quen dạy lũ nhỏ ôn bài tiểu học rồi, phải nghiêm mới nghe lời.”

Giang Tự ngơ ngác gật đầu.

“Hiểu rồi, hiểu rồi.”

Anh ta lấy cớ đi vệ sinh.

Tôi thấy anh ta đang nhắn trong group.

“Má ơi, mẹ tôi còn không dám đánh tôi, Hứa Giai mà dám đánh tôi.”

Group member 1: “Chịu được à? Dám đánh Giang thiếu, đáng lẽ ném cho chó ăn rồi chứ.”

Giang Tự: “Thật ra… không đau lắm, ngược lại, có chút… thích.”

Group member 2: “Ờ (⊙o⊙)…”

Giang Tự: “Cô ấy còn tát tôi hai cái!”

Group member 3: “Thế không phải tát lại à?”

Giang Tự: “Woa, mấy người không hiểu đâu, cái tát chưa tới mà mùi thơm từ bàn tay cô ấy đã tới trước rồi.”

“Hóa ra bị con gái đánh là cảm giác như thế này~~”

Group member 4: “Mày nói cái thứ gì vậy?”

Giang Tự: “Tôi bảo cô ấy dạy học, cô ấy thực sự dạy tôi, ai mà rảnh ngồi ba tiếng nghe học chứ.”

Group member 5: “Học cái khỉ, Giang thiếu nhà chúng ta là để về nhà kế thừa gia nghiệp, học hành gì.”

Giang Tự: “Thật ra… cô ấy giảng hay phết, mấy bài tôi không hiểu, cô ấy giảng một lần là hiểu liền.”

Group member 4: “Giang thiếu, nếu cậu bị uy hiếp thì nháy mắt đi.”

Cuối cùng anh ta tag tôi trong group.

“@Chồng Cũ, trước anh nói Hứa Giai sợ tối, thật không đấy?”

“Thật.”

Vừa gửi tin nhắn xong, toàn bộ đèn trong biệt thự tắt phụt.

“Á! Tối quá, đáng sợ quá đi mất.”

Tôi hét lên trong bóng tối.

Đúng lúc đó, tay phải tôi bị ai đó nắm lấy.

“Đừng sợ, có tôi ở đây.”

Tôi nép vào lòng anh ta, nhân cơ hội sờ thử cơ bụng.

Cứng cáp, cảm giác an toàn thật đấy.

“Chuyện gì thế này, bạn học Giang, sao lại mất điện rồi, tôi sợ quá.”

Giang Tự vỗ ngực đảm bảo.

“Không sao đâu, tôi để quản gia đi kiểm tra rồi, có tôi ở đây, đừng sợ.”

Anh ta ôm tôi rất chặt, qua lớp quần áo, tôi có thể nghe rõ tiếng tim anh ta đập thình thịch.

Không phải vì thích tôi.

Mà là vì… Giang Tự còn sợ bóng tối hơn tôi.

Dữ liệu tôi thu thập được viết rõ ràng.

Năm bảy tuổi, Giang Tự từng bị bắt cóc, bị nhốt trong hầm suốt ba ngày ba đêm.

Sau khi được cứu, anh ta rất sợ ở một mình.

Tôi ôm anh ta, vừa khóc yếu ớt vừa run rẩy.

Nhân lúc anh không để ý, tôi lén làm vỡ kính ban công phòng làm việc.

Tiếng kính vỡ vang lên trong bóng tối.

Giang Tự bắt đầu run rẩy dữ dội.

Vì năm đó, anh ta bị bắt cóc chính là lúc đang ngủ thì bọn bắt cóc trèo vào từ cửa sổ.

Cảm nhận được nỗi sợ của anh ta, tôi đưa tay ra sau vuốt lưng anh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)