Chương 2 - Chị Gái Tôi Là Ảnh Hậu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngoài cửa sổ kính sau lưng anh, có thể thấy màn hình LED trên tòa nhà biểu tượng của thành phố.

Trên màn hình là gương mặt tinh xảo, cao quý của Tống Ngưng, đôi mắt quyến rũ ấy đang nhìn về phía tôi.

Tôi nhìn hai người họ cùng xuất hiện trong tầm mắt mình, đẹp đôi đến nao lòng.

Bỗng dưng sống mũi cay cay, tôi chẳng muốn nói gì nữa.

“Không có gì, anh đi đường cẩn thận.”

Anh không hiểu, khẽ cười, quay lưng vẫy tay, vừa đi vừa dặn dò.

“Ngủ sớm đi, sáng nhớ ăn sáng.”

Tôi không dám nhìn anh thêm lần nào nữa, nhanh chóng quay vào nhà, đóng cửa lại, ôm lấy thân thể run rẩy.

Tôi từng muốn anh gọi tên tôi một lần.

Nhưng tôi cũng biết, chưa chắc anh đã bằng lòng.

Anh gần như chưa bao giờ gọi tên tôi.

Vì chỉ cần nói một câu “lại đây”, tôi sẽ ngoan ngoãn chạy đến bên anh, để anh sai bảo.

Căn phòng bỗng trở nên lạnh lẽo.

Tôi thật sự không quen.

Nhưng nghĩ đến việc Chu Yến Kinh có tính sạch sẽ, tôi vẫn dọn dẹp bát đũa gọn gàng.

Sau đó, tôi bắt đầu thu dọn những dấu vết còn sót lại của mình trong căn hộ này.

Chu Yến Kinh không thích căn nhà quá bừa bộn, nên suốt bao năm qua tôi chưa từng mua thêm gì.

Thực ra khi mới chuyển vào, tôi từng mua một chậu cây đặt ở ban công.

Tối hôm đó Chu Yến Kinh nhìn thấy, không nói không rằng bảo tôi ném nó xuống thùng rác dưới lầu.

Tôi hơi do dự, anh liền cáu kỉnh nói.

“Hoặc là ném cái chậu cỏ rác đó đi,”

“Hoặc là cô cuốn xéo khỏi đây.”

Năm đó tôi đặt tình yêu lên trên cả tự tôn, tủi thân ôm chậu cây vứt đi, lúc về mắt đỏ hoe.

Chu Yến Kinh thấy vậy, nhưng không nói nổi một câu dễ nghe.

Còn tôi thì tự an ủi chính mình, nghĩ rằng, ai bảo tôi yêu anh ấy.

Sau này tôi từng thấy bên cửa sổ phòng làm việc của Chu Yến Kinh có một cây đậu đỏ xanh tốt.

Thư ký cười nói, đó là quà của một người bạn ngôi sao tặng anh, Chu tổng rất thích, đến tưới nước cũng tự làm.

Tôi ngẩn người, buột miệng nói ra một cái tên.

Thư ký lập tức đáp.

“Đúng, là tiểu thư Tống Ngưng.”

“Nói thật, cô trông cũng có vài phần giống tiểu thư Tống.”

Từ sau đó, tôi không mua thêm mấy thứ như vậy nữa.

Tôi kiểm tra khắp nhà tỉ mỉ suốt nửa tiếng, chỉ tìm thấy một chiếc nhẫn bạc màu và một chiếc đồng hồ bám bụi.

Đều là quà tôi mua tặng Chu Yến Kinh, nhưng anh không thèm để ý.

Chiếc đồng hồ đó là tôi dùng toàn bộ cát-xê bộ phim đầu tay để mua, một triệu tệ.

So với những chiếc đồng hồ đắt đỏ khác của anh, nó là rẻ tiền nhất.

Nhưng tôi lớn lên trong cô nhi viện, nghèo khó, đâu biết mấy thứ này, khi tặng anh còn cẩn thận dặn.

“Khi đeo nhớ cẩn thận, mặt đồng hồ này dễ bị trầy lắm.”

Chu Yến Kinh chỉ liếc qua rồi tiện tay ném lên tủ đầu giường, vang lên một tiếng khá lớn, anh nói.

“Kiểu mùa đông năm ngoái, thiết kế chẳng có gì mới mẻ.”

“Đeo mấy thứ này ra ngoài chỉ tổ mất mặt.”

Hoàng hôn từ cửa sổ sát đất nghiêng xuống người tôi, tôi cứng đờ tại chỗ.

Anh không biết, một triệu đó là tôi quay phim suốt ba tháng trời ở Hưng An Lĩnh giữa mùa đông mới kiếm được.

Vì tôi là diễn viên mới, vừa vào đã đóng vai chính, nên cả đoàn phim đều khó chịu với tôi.

Ba tháng đó tôi sống không hề dễ chịu, từng muốn bỏ cuộc.

Chỉ vì công việc này là Chu Yến Kinh sắp xếp cho tôi, tôi mới kiên trì đến cùng.

Nói thật, tôi chẳng muốn làm diễn viên chút nào.

Chỉ là Chu Yến Kinh kiên quyết như vậy, nên tôi mới bước chân vào nghề và đóng phim suốt từng ấy năm.

Tôi thở dài, cất đồng hồ đi, rồi xoa đi xoa lại chiếc nhẫn ấy.

Đúng lúc này, điện thoại tôi đổ chuông.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia là một giọng nữ lạnh lùng.

Cô ta nói.

“Em gái.”

3

Nghe thấy cách gọi xa lạ đó, tôi có chút ngẩn người.

Mất một lúc lâu mới nhớ ra, tôi có một người chị ruột bị nhận nuôi.

Cô ấy bây giờ tên là Tống Ngưng.

Việc này Chu Yến Kinh cũng không biết.

Tống Ngưng không cho tôi nói với ai.

Lúc nhận nhau, tôi đã ở bên Chu Yến Kinh ba năm, trong lòng áy náy, nên đồng ý giữ bí mật.

Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, Tống Ngưng gọi tôi là em gái.

Giọng cô ấy vô cùng dịu dàng, thanh nhã.

“Dù gì trong giới cũng gọi em là ‘Tiểu Tống Ngưng’, bị ấm ức sao không đến tìm chị tâm sự.”

“Cũng chẳng nói với A Kinh một tiếng.”

“Làm anh ấy giận chết đi được.”

Tôi im lặng rất lâu.

Trong điện thoại có tiếng sột soạt, rồi Chu Yến Kinh lên tiếng với giọng không mấy tốt đẹp.

“Em bị sao vậy?”

“Tôi hỏi trợ lý của em rồi.”

“Em đã giải hợp đồng, còn cái quái gì mà lịch trình?”

Tôi vẫn giữ im lặng.

Chu Yến Kinh bực tức nói.

“Bọn họ ép em giải hợp đồng, em không biết liên lạc với tôi sao?”

“Em là người của tôi, bọn họ làm vậy chẳng phải tát vào mặt tôi à?”

“Ngu đến thế, còn đóng phim gì? Làm bảo mẫu còn không xứng.”

Tôi nghe thấy Tống Ngưng ở bên kia đang dịu dàng trấn an anh, liền rụt rè nói.

“Em sợ anh bận, nên không nói.”

“Hơn nữa, em cũng không muốn đóng phim nữa.”

Là thật sự không muốn, cực kỳ không muốn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)