Chương 5 - Chị Dâu và Những Bí Mật Đằng Sau
Chị dâu đứng bên kéo tay ba tôi, ngăn ông đuổi người.
“Căn nhà này cuối cùng cũng thuộc về con trai tôi. Ông không nghĩ cho tôi thì cũng nên nghĩ cho cháu nội của ông chứ?”
Ba tôi và chị dâu giằng co, một lúc sau lỡ tay đẩy mạnh làm chị ta ngã xuống sàn. Lần này thật sự chị ta đau bụng thật, ôm bụng kêu la thảm thiết.
Ba tôi thấy thế liền nhân cơ hội đuổi người ra khỏi nhà, chỉ vào chị dâu:
“Đừng có mà diễn nữa! Tao không ăn cái trò này đâu!”
Anh tôi nghe tiếng động, chạy từ trên lầu xuống. Vừa nhìn thấy máu dính trên sàn là biết lần này không phải diễn. Anh ta hoảng hốt bế chị dâu lên xe chở thẳng tới bệnh viện.
Ba tôi nhìn anh ta, lạnh giọng nói:
“Từ giờ tao xem như chưa từng sinh ra mày. Hai đứa chúng mày cút khỏi đây ngay, tao không muốn thấy mặt thêm lần nào nữa!”
Vừa nói, ông vừa ôm ngực, rồi đột ngột ngất xỉu.
【Chương 7】
Mẹ tôi hét lên gọi tên ba, rồi vội lấy điện thoại gọi bác sĩ, gọi cả xe cấp cứu.
Mẹ tôi gọi anh tôi ở phía sau, nhưng anh ta không nghe, đạp ga phóng đi từ lâu rồi.
Bà gọi video, nhắn tin cho anh, nhưng anh vẫn không bắt máy.
“Ba mày phát bệnh tim rồi.”
Anh tôi thì đang chở chị dâu đến bệnh viện, vừa lái xe vừa vượt đèn đỏ mấy lần.
Đợi xe cứu thương đến, mẹ tôi cũng lên xe đi theo. Trên đường, bà nhắn tin cho tôi, hỏi tôi phải làm sao bây giờ.
Tôi không ngờ chỉ trong một ngày, ba tôi lại bị tức đến mức nhập viện.
Nhận được điện thoại từ mẹ, tay tôi run lên, suýt nữa đánh rơi đồ đang cầm.
Chồng tôi nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng nói:
“Em phải vững vàng, bây giờ em là trụ cột của cả gia đình rồi.”
Tôi nói phải đi bệnh viện kiểm tra trước đã, tôi sẽ đến ngay.
Tôi và chồng vội vàng đến bệnh viện, bác sĩ nói ba tôi chỉ là do tức giận quá mức, thật ra không có gì nghiêm trọng.
Nghe bác sĩ nói vậy, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ tôi vừa khóc vừa liên tục cảm ơn bác sĩ.
Tôi hỏi mẹ để nắm rõ tình hình, biết được rằng ba tôi thành ra như vậy đều là do anh tôi và chị dâu chọc tức.
Tôi gọi cho anh trai, bảo anh lập tức đến phòng cấp cứu khác gặp tôi.
“Tôi không đi! Vợ tôi còn đang trong phòng cấp cứu chưa ra! Đều là lỗi của ba, nếu không phải ông ta đẩy vợ tôi thì cô ấy đã không phải vào đây!”
“Ba nhập viện rồi, anh không đến thăm lấy một lần mà còn dám nói như vậy? Mau đến đây cho tôi!”
Anh tôi bảo tôi đang bịa chuyện, rõ ràng là ba tôi đẩy ngã vợ anh.
Tôi cho anh địa chỉ bệnh viện, nói nếu không tin thì cứ đến xem tận mắt.
Chờ đến tận hai tiếng đồng hồ, anh tôi mới lò dò đến nơi.
Đứa bé trong bụng chị dâu giữ được, nhưng vẫn phải nằm viện vài ngày để theo dõi.
Anh tôi thấy mọi người đều ở đây, lúc đó mới tin lời tôi và mẹ nói, liền hỏi tình hình của ba.
Tôi nhanh chóng ngăn mẹ lại, giành nói trước:
“Ba bị hai người làm tức đến mức không chừng sẽ không tỉnh lại được nữa, anh tính sao đây?”
Anh tôi nghe xong cuống quýt nói phải chữa trị, nhưng sau đó lại gọi video cho chị dâu, hai người thì thầm bàn bạc.
Chị dâu phản đối kịch liệt, nói thẳng với anh tôi rằng không cần chữa.
“Ba anh chưa chắc đã tỉnh lại được, đổ tiền vào cũng chưa chắc có ích. Thay vì thế, chi bằng để dành tiền nuôi con chúng ta.”
“Vài hôm nữa đón ông ta về, coi số ông tới đâu thì tới đó. Khi nào mất thì chôn cất là xong.”