Chương 2 - Chị Dâu và Những Bí Mật Đằng Sau
Một thời gian, mẹ tôi bị người ta nói ra nói vào, không dám ngẩng mặt lên. Thêm vào đó là cả đám người khuyên can, cuối cùng bà mới phải nhượng bộ, cho cưới – nhưng với điều kiện hai vợ chồng phải dọn ra ngoài ở.
Mẹ tôi từng bảo tôi, chị dâu không phải người tốt. Bụng dạ đầy mưu mô, ánh mắt gian xảo, anh tôi quay về làm ầm chính là do chị ta xúi giục.
Chưa cưới mà chị dâu đã bám theo anh tôi đến nhà tôi suốt, tự coi mình là nữ chủ nhân, nhìn quanh nhà bằng ánh mắt ghen tị và tính toán. Rõ ràng là đã nhắm sẵn từng món đồ, chuẩn bị chiếm đoạt cả căn nhà.
Sau hơn một năm yêu nhau, chị dâu lại nhìn trúng chiếc vòng ngọc trên tay mẹ tôi.
Thật ra trước đó đã thèm thuồng từ lâu, chỉ là chưa tiện mở lời.
Chiếc vòng đó mẹ tôi đeo hơn mười năm, lúc mua đã hơn 200 ngàn, giờ chắc phải lên tới ba, bốn trăm ngàn. Chưa kể, ngọc phỉ thúy những năm gần đây càng ngày càng có giá.
Mẹ tôi lúc ấy sắc mặt biến đổi liên tục. Bà biết chị dâu tham tiền, nhưng không ngờ đến cả trên người bà mà cũng muốn đụng tay vào.
Ngay lập tức, mẹ tôi dứt khoát nói rõ: chiếc vòng đó tuyệt đối không thể đưa cho chị ta. Đồng thời, bà gọi anh tôi lại, nói thẳng:
“Mọi người đều biết tôi vốn phản đối cuộc hôn nhân này. Nếu không phải bị ép, tôi tuyệt đối không chấp nhận.”
“Chưa cưới mà đã đòi cái này cái kia, cưới rồi chẳng lẽ định lột da tôi ra bán nội tạng à?”
Mẹ trừng mắt nhìn chị dâu, cảnh cáo hai người từ nay hạn chế xuất hiện trước mặt bà – không thì đừng cưới nữa.
【Chương 4】
Chị dâu nhìn mẹ tôi, hậm hực nói tại sao lại như vậy – rõ ràng là chị ta sinh cháu nội cho bà, chứ đâu phải tôi.
Mẹ tôi ngắt lời ngay lập tức:
“Cô làm rõ đi, đứa con là của cô, không phải sinh cho tôi. Dù sau này hai người không có con, cũng chẳng liên quan gì đến tôi.”
“Cháu nội đâu có nuôi tôi lúc già, muốn tiền thì để chồng cô ra ngoài kiếm.”
“Còn nữa, đừng có mơ tưởng đến tài sản của tôi. Nếu hai người sống tốt, tôi chia đều. Còn sống không ra gì, tôi để hết cho con gái tôi.”
Mẹ tức điên, chắp tay sau lưng quay người bước lên lầu.
Chị dâu thấy không lay chuyển được mẹ thì quay sang định nói chuyện với ba tôi.
“Trong nhà này bà ấy giữ tài chính, tôi không quản được. Tôi cũng lên lầu luôn đây.”
Tôi cười lạnh, liếc anh tôi một cái, hỏi anh có phải đã biết trước chuyện này không.
Anh tôi im lặng một lúc, bị chị dâu đấm cho một cái thì cũng chẳng buồn giả vờ nữa.
“Biết rồi, tiền trong nhà đương nhiên là của tôi, liên quan gì đến cô.”
“Nhà ai mà chẳng để tài sản lại cho con trai. Nếu sớm biết cô sinh ra để tranh giành gia sản với tôi, tôi nên bóp chết cô từ nhỏ rồi.”
Tôi không biết mấy năm nay anh tôi bị ai nhồi nhét cái tư tưởng gì, nhưng lúc anh ta nói mấy lời đó, tôi thực sự thấy rùng mình.
Chị dâu thấy ba mẹ tôi đã lên lầu, liền không kiềm chế nữa, cầm ly rượu trên bàn đập thẳng xuống đất.
“Tôi nói cho cô biết, Lộc Chỉ, chỉ cần tôi còn ở trong cái nhà này, tài sản chỉ có thể do anh cô thừa kế. Cô tưởng tôi không có người chống lưng nên ai cũng có thể bắt nạt tôi phải không?”
Đập xong một cái ly vẫn chưa hả giận, chị ta càng nổi điên hơn. Hai tay hất mạnh, hất tung mọi thứ trên bàn xuống đất, vỡ tan tành.
Anh tôi nhìn chị dâu, hỏi: “Cô điên rồi à?”
“Cô biết đống này bao nhiêu tiền không? Muốn phát điên thì về nhà cô mà phát, đừng có nổi điên trong nhà tôi!”
“Tôi còn chưa được chia tài sản đâu, lấy đâu ra tiền cho cô phá!”
Chị dâu nghe bị chồng mắng, nước mắt lập tức lưng tròng, bắt đầu khóc tức tưởi.
“Tôi một thân một mình gả vào nhà anh, bị gia đình anh bắt nạt thì thôi đi, giờ ngay cả anh cũng bắt nạt tôi.”
“Thôi khỏi giữ đứa con này nữa! Tôi sẽ đến bệnh viện phá thai, rồi sau đó đến Cục Dân chính ly hôn!”
Vừa khóc, chị ta vừa chạy lên lầu lấy đồ.
Anh tôi thấy vậy liền vội kéo tay chị ta lại, không muốn để chị đi.
“Đừng giận mà, là anh sai, chỉ là anh hơi tiếc tiền thôi.”
Chị dâu không nghe, vẫn kiên quyết muốn rời đi. Anh tôi vì dỗ vợ mà quay sang chỉ thẳng ra cửa, quát tôi cút đi.
Vừa quát vừa đẩy, đẩy tôi ngã nhào xuống sàn.
Chị dâu thấy anh tôi làm vậy thì khẽ nhếch môi cười thỏa mãn.
Chồng tôi định xông lên giúp, tôi lắc đầu, rồi lập tức hét toáng lên.
“Ái da! Xương cụt của tôi! Hình như bị gãy rồi! Đau quá đi, mẹ ơi mau xuống đây coi nè Anh tôi vì chị dâu mà muốn giết tôi luôn rồi!”
Mẹ tôi nghe là biết tôi đang diễn, nhưng vẫn phối hợp bước xuống lầu quát lớn một tiếng.
“Tất cả im lặng cho tôi! Còn ai làm loạn nữa thì sau này khỏi cần về nhà! Gia sản trong nhà tôi sẽ đem đi làm từ thiện hết!”
Tôi thì chẳng quan tâm, có mất chỗ tiền đó cũng không sao. Nhưng chị dâu thì sợ thật sự, chỉ là tay chân im re, miệng vẫn chưa chịu yên.
Chị ta nói hôm nay vốn không định nổi giận, nếu không phải vì tôi về nhà thì chị ta cũng đâu tức đến vậy.
“Tôi đã nói rồi mà, con gái lấy chồng thì không nên quay về nhà mẹ đẻ. Nhỡ vía xấu của cô làm động thai của tôi thì sao?”
【Chương 5】
“Người không được về nhà là chị đấy, ai bảo chị là nước đổ đi rồi? Còn tôi thì không, ba mẹ tôi chỉ mong tôi về càng nhiều càng tốt.”
Chị dâu bị tôi đâm trúng chỗ đau, mắt đỏ hoe trông vô cùng đáng thương.
Lại bắt đầu giở trò giả bộ thanh thuần yếu đuối, tôi lười chấp, quay người đi đến phòng giặt đồ lấy lại bộ quần áo đã giặt mà tôi cũng quên mất.
Vừa lấy ra, tôi sững sờ.
Bộ đồ của tôi rõ ràng đã bị cắt tan tành, chẳng khác gì áo quần của kẻ ăn xin.