Chương 9 - Chăm Sóc Thần Thú Hay Gì
Hôm đó, ta đang bổ củi ở hậu viện.
Thân thể này sức mạnh rất lớn, bổ một nhát là củi tách làm đôi.
Tiểu Hồng ngồi trên đống củi giám sát.
Bỗng nhiên, một con công lông sặc sỡ bay tới.
Là linh sủng của Quý phi, thường ngày rất ngạo mạn, không vừa mắt ai là mổ ngay.
Con công đáp xuống sân, thấy Tiểu Hồng đang ngồi trên đống củi.
Nó xòe đuôi, rực rỡ muôn màu, ánh mắt tràn đầy khinh miệt.
“Cục cục!”
Nó kêu hai tiếng.
Tiểu Hồng cứng đờ.
Rụt cổ lại vì tự ti, muốn chui vào trong đống củi trốn.
Con công càng đắc ý, bước tới định mổ đầu Tiểu Hồng.
“Bốp!”
Một chiếc đế giày bay tới, trúng thẳng mặt con công.
Nó choáng váng.
Ta nhảy chân sáo tới, nhặt giày mang vào, tay cầm rìu.
“Con gà hoang nào dám bắt nạt Tiểu Hồng nhà ta?”
Con công tức giận, lao tới mổ ta.
Ta vung rìu, bổ một nhát xuống đất.
Rầm!
Lưỡi rìu cắm sâu vào đất ba tấc, vừa vặn dừng lại cách móng vuốt của nó một tấc.
Con công sợ đến run rẩy, lông dựng đứng cả lên.
“Nhúc nhích thêm cái nữa, tối nay thêm món.”
Ta nói bằng giọng lạnh tanh.
Con công liếc nhìn cây rìu, lại nhìn vào ánh mắt đầy sát khí của ta.
Nó rụt cổ, cụp đuôi, cụp cánh, lặng lẽ bay đi.
Ta quay đầu nhìn Tiểu Hồng.
Nó đang ngẩn ngơ nhìn ta, thò đầu ra khỏi đống củi, mũ trùm lệch sang một bên, lộ ra nửa cái đầu trọc.
Trông có chút khôi hài.
“Nhìn cái gì.”
Ta bước tới, kéo mũ trùm lại cho ngay ngắn.
“Nhớ kỹ.”
“Ngươi là phượng hoàng.”
“Cái loại gà hoang đó, cùng lắm cũng chỉ xứng mang giày cho ngươi.”
Tiểu Hồng chớp chớp mắt, rồi đột nhiên nhảy khỏi đống củi, chạy đến góc tường, cào cào một lúc.
Nó moi lên một con sâu béo múp míp, còn đang ngọ nguậy.
Nó ngậm con sâu, chạy đến trước mặt ta, đặt con sâu lên mũi giày ta, ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt đầy chờ mong.
Ta nhìn con sâu đang quằn quại trên giày, lòng trầm xuống.
Đây là… phượng hoàng báo ân sao?
Ta hít sâu một hơi, nhịn cơn bốc đồng muốn đá nó ra ngoài.
“Cảm ơn.”
“Ta không đói.”
“Ngươi ăn đi.”
Tiểu Hồng cụp mắt thất vọng, nuốt luôn con sâu vào bụng.
Ngay sau đó, một luồng kim quang nhẹ nhàng lóe lên trên người nó, tuy yếu ớt nhưng ta nhìn thấy rõ ràng—ba sợi lông đuôi cháy sém rụng xuống, thay vào đó là một chiếc lông vũ mới dài thướt tha, lấp lánh ngũ sắc.
Ngày qua ngày.
Lông Tiểu Hồng mọc ngày một dày, thân thể cũng to lên, kho chứa củi của ta sắp không che nổi ánh sáng từ người nó nữa.
Nhất là ban đêm, nó phát sáng như cái đèn lồng.
Ta đành may cho nó một chiếc áo choàng đen dày cộp, quấn kín mít từ đầu tới chân.
“Thấp giọng lại.”
Ta ấn đầu nó đang muốn thò ra ngoài: “Ngươi muốn bị bắt đi nấu canh à?”
Tiểu Hồng u oán, nó cho rằng giờ nó đẹp rồi, muốn ra ngoài khoe sắc.
Tối hôm ấy, ngự thiện phòng đột nhiên rộn ràng.
Nghe nói Hoàng thượng muốn tổ chức Vạn Thú Yến, mời các tu sĩ khắp nơi mang linh thú đến trình diễn, còn muốn chọn ra ‘Bách Thú Chi Vương’.
Ta bị bắt ra tiền điện bưng mâm.
Trước khi đi, ta dặn đi dặn lại:
“Ở yên trong nhà, ngàn vạn lần không được ra ngoài.”
Khóa cửa lại.
Ta bưng mâm đi vào đại điện.
Đại điện nguy nga lộng lẫy, linh thú muôn hình vạn trạng làm ta hoa cả mắt.
Có sư tử phun lửa, rắn mọc cánh, còn có cả con công từng bị ta dọa chạy mất.
Nó đang đứng bên cạnh Quý phi, khoe đuôi rực rỡ, thu về một tràng tán thưởng.
Hoàng đế ngồi trên cao, ôm Quý phi trong lòng.
“Ái phi, con công này quả là không phàm, xem ra danh hiệu Bách Thú Chi Vương chắc chắn là của nó.”
Quý phi khúc khích cười: “Bệ hạ quá khen rồi.”
Đúng lúc ấy, bên ngoài điện vang lên tiếng náo động.
“Trời ơi! Cái gì thế kia?”
“Linh khí mạnh quá!”
Một đạo kim quang xé rách màn đêm, lao thẳng vào đại điện.
Thị vệ hốt hoảng:
“Hộ giá!”
Kim quang rơi xuống đất, ánh sáng tan đi, hiện ra một thần điểu toàn thân lấp lánh ánh sáng, đuôi dài thướt tha, đứng sừng sững giữa điện.
Tuy trên người vẫn mặc chiếc áo khoác đỏ kỳ quái, nhưng khí chất cao quý lạnh lùng ấy lập tức nghiền nát tất thảy linh thú tại đây.
Con công nọ sợ đến mức nằm rạp dưới đất, không dám ngẩng đầu.
Hoàng đế trợn mắt.
“Đây… đây là…”
“Phượng hoàng!”
Một tu sĩ có kiến thức thốt lên.
“Chính là vương giả của bách điểu!”
Cả hội trường xôn xao.
Tất cả mọi người đều nhìn thần điểu kia với ánh mắt tham lam.
Phượng hoàng a, ai lại không muốn sở hữu?
Ta đứng trong góc, mâm trong tay suýt rơi xuống đất.
Đồ ngốc này!
Không phải đã bảo đừng có ra ngoài sao?!
Tiểu Hồng phớt lờ tất cả ánh nhìn.
Nó xoay đầu, lướt qua đám đông tìm kiếm.
Cuối cùng, nó nhìn thấy ta.
Khoảnh khắc ấy, vẻ cao lãnh trong mắt nó tan biến, thay vào đó là gương mặt ngu ngơ quen thuộc.
“Cục cục!”
Nó vui vẻ kêu lên một tiếng, lạch bạch chạy về phía ta, chẳng thèm để tâm đến thần thú uy nghi gì nữa.
Vỗ cánh một cái, bay thẳng vào lòng ta, dùng cái đầu cao quý ấy cọ cọ vào tạp dề của ta, cọ đến mức áo ta dính đầy dầu mỡ.
Mọi ánh mắt trong đại điện đều đổ dồn về phía ta.
Sắc mặt hoàng đế trầm xuống.
“Ngươi là ai?”
“Con phượng hoàng này là của ngươi sao?”
Ta ôm Tiểu Hồng tròn vo trong lòng, trong lòng thở dài một tiếng.
Lần này… muốn khiêm tốn cũng không được rồi.
“Tâu bệ hạ.”
Ta ấn cái đầu đang loạn cọ của Tiểu Hồng xuống, ngẩng đầu bình tĩnh nói:
“Đây là con gà thả vườn mà nô tỳ nuôi.”
“Vừa nãy lồng khóa không chặt, để nó chạy ra ngoài.”
“Làm kinh động long nhan, nô tỳ sẽ lập tức mang nó về nấu canh tạ tội.”
Hoàng đế: “…”
Chư tu sĩ: “…”
Quý phi không nhịn được nữa.
“Láo xược!”
Nàng chỉ tay vào mặt ta: “Tội khi quân! Đây rõ ràng là thần thú phượng hoàng! Ngươi chắc chắn là ăn trộm bảo vật, định chiếm làm của riêng!”
“Người đâu! Mau bắt con tiện tỳ này lại!”
“Phượng hoàng phải giao cho bệ hạ!”
Vài thị vệ vung thương lao tới.
Tiểu Hồng nổi giận.
Nó vùng ra khỏi vòng tay ta, bay vút lên không trung.
“Chíu——!!”
Một tiếng phụng minh trong trẻo vang vọng.
Ngọn nến trong đại điện đột ngột bùng cháy dữ dội, hóa thành từng con hỏa long bay lượn xung quanh nó.
Mấy tên thị vệ còn chưa kịp lại gần, đã bị sóng nhiệt thổi bay.
Ngay cả Hoàng đế cũng bị ép lùi vài bước.
Tiểu Hồng từ trên cao cúi xuống nhìn Quý phi, ánh mắt tràn đầy khinh miệt.
Nó há mỏ, một luồng hỏa diễm phun ra, chính xác thiêu trụi búi tóc giả của Quý phi.
“A a a! Tóc của bản cung!”
Quý phi hét lên, ôm đầu trọc chạy loạn khắp nơi.
Lúc này, không ai dám động đậy nữa.
Tiểu Hồng hạ xuống, đậu lên vai ta, dùng đôi cánh che chở lấy ta.
Ta vuốt ve bộ lông mượt mà của nó.
“Được rồi.”
Ta ném mâm thức ăn xuống.
“Đã bị lộ thì khỏi cần giấu nữa.”
Ta ngẩng đầu nhìn Hoàng đế trên cao.
“Con gà này, là ta nuôi lớn.”
“Muốn cướp sao?”
Ta rút con dao làm bếp bên hông, vỗ lên bàn án.
“Hỏi thử con dao trong tay ta có chịu hay không.”
Hoàng đế tức đến bật cười, có lẽ cả đời chưa từng thấy ai cầm dao làm bếp dám uy hiếp hắn.
“Điên rồi.”
Hắn phất tay áo: “Giết nó. Con chim kia phải bắt sống.”
Hàng chục thị vệ rút kiếm xông tới, còn có vài tán tu muốn lập công, lặng lẽ niệm pháp quyết ở phía sau, âm hiểm bắn ra ám khí.
Ta đá đổ bàn án trước mặt.
Choang!
Chén dĩa vỡ đầy đất, heo sữa quay, cá kho tộ, viên thịt tứ hỉ bay tứ tung.
“Tiểu Hồng! Thiêu mông bọn chúng cho ta!”