Chương 1 - Câu Chuyện Của Cái Cây Bị Cắt Tỉa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mẹ tôi thường nói:

“Trẻ con giống như cành cây non, không cắt tỉa thì sẽ mọc lệch.”

Tôi chính là cái cây bị cắt tỉa đến mức chỉ còn trơ lại thân.

Từ năm năm tuổi, vui cũng không được cười — đó là đắc ý quên hình. Bị bắt nạt cũng không được khóc — vì ruồi không đậu trứng không nứt.

Thi được 98 điểm, bố mẹ chỉ lạnh lùng hỏi: “Còn 2 điểm kia đâu? Lại bay bổng rồi đúng không?”

Họ hàng khen tôi ngoan, bố mẹ lập tức ngắt lời ngay trước mặt mọi người: “Giả đấy, ở nhà lười như heo, đừng để nó lừa.”

Dần dần, tôi học cách chôn vùi mọi cảm xúc, trở thành một “tác phẩm” khiến họ hài lòng.

Năm mười chín tuổi, dì cả lén nhét cho tôi một vạn tiền mừng tuổi.

“Lớn rồi, phải học cách tự quản tiền.”

Lần đầu tiên trong đời, tôi không nộp lại tiền mừng tuổi.

Tối hôm đó, bố cầm tua vít, ngay trước mặt tôi cạy tung ổ khóa tủ.

Ông giật lấy phong bao lì xì, trong mắt là sự đắc ý như đã đoán trước: “Biết ngay là có vấn đề, học hư rồi.”

Mẹ tôi chụp số tiền đó, gửi thẳng vào nhóm họ hàng:

“Tiểu Ninh không biết điều, giấu tiền của người lớn. Tiền này không sạch, nhà tôi không chứa nổi. Hôm nay chia cho mọi người, coi như nó tạ lỗi.”

Trong màn hình đầy những lời “cảm ơn” và “đúng là biết dạy con” vang lên không ngớt, tôi nhìn vào điện thoại và bật cười.

Không ngờ, đó lại là lần cuối cùng tôi cười trong căn nhà này.

“Cười à? Còn mặt mũi nào mà cười?”

Cái tát của bố quật xuống mang theo tiếng gió rít bên tai.

Tôi chưa kịp cảm thấy đau, chỉ nghe thấy trong tai ong ong như vỡ tung màng nhĩ.

Tôi nhìn trân trân vào chiếc điện thoại trên bàn trà.

Tin nhắn trong nhóm họ hàng không ngừng nhảy lên.

Mợ hai: Nhà dạy con nghiêm thật. Trẻ con mà cầm tiền là hư ngay.

Dì ba: Trời ơi, giật được hai trăm! Cảm ơn nhé! Mà Tiểu Ninh nhìn hiền vậy chứ tâm cơ ghê thật.

Anh họ: Cảm ơn cô! Cháu đem tiền nạp game đây!

Tiếng cười nói rôm rả, bàn tán rôm rả.

Mọi người tranh nhau tiền, nói chuyện vui vẻ.

“Thấy chưa? Trần Ninh, mở to mắt ra mà nhìn đi!”

Mẹ giơ điện thoại dí sát vào mặt tôi.

“Mọi người đang cười nhạo đó! Học ai giấu tiền riêng hả? Một vạn đó thật sự là dì cho sao? Đó là bà ấy thử lòng đấy!”

Bà tuôn ra một tràng, nước bọt bắn tung tóe.

“Nếu không bị phát hiện, có phải định đem tiền đi hút chích, làm chuyện mờ ám không?”

Tôi dựa vào tường, mặt sưng vù nóng rát, nửa bên đã tê cứng.

“Mẹ…” Tôi khẽ nói, giọng khàn như nuốt phải cát.

“Dì nói đó là tiền sinh hoạt cho con đi học đại học. Con chỉ muốn… sau này không phải xin nhà nữa.”

“Nói dối!”

Bố đá văng cái ghế nhỏ, rút thắt lưng ở eo ra, quật một cái thật mạnh lên không trung.

“Loại người phẩm hạnh thế này thì học hành cái gì?”

Ngực ông phập phồng lên xuống dữ dội.

“Đến bố mẹ còn phải đề phòng, sau này có phải sẽ làm chuyện giết người phóng hỏa không? Có ngày quay lại hại cả cha mẹ à?”

Tôi theo phản xạ rụt vai, đưa tay lên che đầu.

“Đừng đánh vào mặt.” Mẹ lạnh giọng nói.

Bà lùi về sau một bước, nhường chỗ cho bố.

“Ngày mai là mồng Một, còn phải đi chúc Tết. Nếu mặt bị đánh hỏng, họ hàng hỏi tới, mất mặt tôi.”

“Biết rồi.” Bố gật đầu, vung thắt lưng lên, giáng thẳng xuống đầu.

Một cái.

Hai cái.

Khóa kim loại nện vào lưng, nặng nề, đau đến nghẹt thở.

2

Tôi không nói một lời.

Chỉ mở to mắt, nhìn chằm chằm chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà.

Ánh đèn trắng bệch như đèn thẩm vấn, soi căn nhà này đến mức không còn chỗ nào để trốn.

Bố đánh mệt rồi, ném thắt lưng lên ghế sofa, chỉ thẳng vào mũi tôi gào lên:

“Biết sai chưa?”

Tôi chậm rãi ngẩng đầu nhìn ông.

Mồ hôi và dầu mỡ dính đầy mặt ông, trong mắt là khoái cảm sau khi trút giận.

“Con biết sai rồi.”

Tôi máy móc mở miệng.

“Sai ở đâu?”

“Không nên giấu tiền, không nên có lòng riêng…”

Tôi ngừng lại một chút, nhẹ giọng bổ sung thêm một câu.

“Không nên… tồn tại.”

Mẹ tôi như nghe được đáp án vừa ý, đá nhẹ vào chân tôi.

“Đi viết kiểm điểm. Hai nghìn chữ. Viết rõ tiền từ đâu ra, vì sao lại giấu tiền, rồi gửi vào nhóm họ hàng xin lỗi các bậc trưởng bối. Viết không sâu sắc thì tối nay đừng mong được ăn cơm.”

Tôi cầm điện thoại trong tay, ánh màn hình soi rõ mu bàn tay đầy vết bầm tím.

Trong nhóm bỗng bật lên một tin nhắn.

Dì cả: “Anh chị làm gì vậy? Tiền là tôi cho con bé mà.”

Ngay giây tiếp theo, trưởng nhóm “Gia hòa vạn sự hưng” đã bật cấm chat toàn bộ.

Trưởng nhóm “Gia hòa vạn sự hưng” đã xóa dì cả khỏi nhóm trò chuyện.

Mẹ tôi cười lạnh một tiếng, cất điện thoại đi.

“Dì cả của con cũng là người không biết suy nghĩ, nuông chiều con cái là hại con cái, còn bày đặt làm người tốt. Sau này ít qua lại thôi, đừng để bà ấy làm hư con.”

Phòng khách lại rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

Bố mẹ đi ăn cơm, tiếng bát đũa va vào nhau vang lên đầy hơi ấm đời thường.

Tôi quỳ trên nền gạch lạnh buốt, nhìn thông báo bị đá khỏi nhóm kia.

Tôi cảm giác trong người có thứ gì đó hoàn toàn vỡ vụn.

Ngón tay lơ lửng trên màn hình rất lâu.

Tôi gõ ra một dòng chữ.

“Bố mẹ, tiền con không cần nữa, mạng sống này con cũng không muốn giữ.”

Đầu ngón tay treo trên nút gửi.

Tôi nghe trong bếp họ cười nói rôm rả.

“Canh sườn hầm hôm nay ngon đấy.”

“Quà Tết ngày mai chuẩn bị xong chưa?”

Dựa vào cái gì chứ?

Dựa vào cái gì mà tôi chết rồi, họ vẫn có thể yên tâm sống tiếp?

Tôi xóa dòng trăn trối đó.

Tôi gửi vào nhóm một tin nhắn mới:

“Bố mẹ dạy đúng, là con sai rồi. Số tiền này biếu mọi người mua chút trái cây, chúc cả nhà năm mới vui vẻ.”

Ngay khoảnh khắc bản kiểm điểm được gửi đi, nhóm lập tức mở lại trò chuyện.

Những biểu tượng “like” chói mắt cùng lời khen “ngoan ngoãn hiểu chuyện” như từng cái tát quất thẳng vào lòng tự trọng của tôi.

Mẹ cầm điện thoại, hài lòng ngắm nhìn chiến lợi phẩm của mình.

“Thấy chưa, mọi người đều tha thứ cho con rồi.”

“Tiểu Ninh, mẹ làm vậy là vì tốt cho con. Bây giờ con hận bố mẹ, sau này lớn lên con sẽ hiểu, ngoài xã hội không ai dạy con làm người như bố mẹ đâu.”

“Được rồi, đừng quỳ nữa.”

Bố ngồi trên sofa, nghịch chiếc tua vít trong tay.

“Đi ăn cơm đi. Dù có sai, cơm vẫn phải ăn.”

Tôi cứng đờ đứng dậy, bước tới bàn ăn.

Trên bàn chỉ còn một bát cơm trắng, phía trên chất đầy thịt kho còn thừa.

Nói chính xác hơn, toàn là mỡ.

“Ăn đi.”

Mẹ lạnh lùng nói.

“Đừng lãng phí.”

3

Tôi nhìn bát thịt trước mặt, dạ dày co thắt từng cơn.

Từ nhỏ tôi đã không ăn được mỡ béo, cứ ăn là nôn.

Nhưng tôi không dám kén chọn.

Bởi năm năm tuổi, tôi từng gắp mỡ ra để trên bàn, bố ấn đầu tôi xuống, ép tôi nuốt ngược lại miếng thịt đó.

Ông nói: “Kén ăn là làm nũng, là chưa từng đói khổ. Trong nhà này không cho phép có thói hư.”

Tôi bưng bát lên, gắp một miếng mỡ, nhắm mắt nhét vào miệng.

Tôi cố kìm cơn buồn nôn, nuốt ực xuống một cách vội vã.

“Ăn chậm thôi, như quỷ đói đầu thai vậy.”

Giọng bố đầy ghét bỏ vang lên.

“Không có chút phép tắc gì, dắt ra ngoài cũng làm mất mặt.”

Tôi nuốt nốt miếng mỡ cuối cùng, cố đè cơn ói:

“Con ăn xong rồi.”

“Đi gói sủi cảo đi. Ngày mai mồng Một có khách tới, tối nay phải gói xong.”

Tôi nén cơn đau nhói ở thắt lưng, bước tới bàn.

Tôi cầm một miếng vỏ bánh, định nếp mép.

Nhưng tay tôi cứ run lên không ngừng.

Mu bàn tay sưng to như bánh bao, khớp ngón cứng đờ, lại thêm tâm trạng hoảng loạn, chỉ cần hơi dùng lực một chút —

“Bụp.”

Vỏ bánh rách toạc, nhân thịt trào ra ngoài, dầu mỡ dính đầy tay.

“Đồ vô dụng!”

Bố nổi giận, chiếc điều khiển trong tay nện mạnh xuống bàn.

“Gói cái bánh cũng không xong! Làm gì cũng hỏng, ăn gì cũng không đủ!”

Ông lao tới, chộp lấy cái bánh bị rách đó, ném mạnh vào thùng rác.

“Có phải cố tình không hả? Cố tình chọc tức tao đúng không?”

“Nhìn đôi tay đó đi, vụng về như móng giò heo! Học hành ngu người rồi à? Đến cái bánh cũng không biết gói, nuôi mày để làm gì?”

Tôi cúi đầu, nhìn đôi tay đỏ ửng, run rẩy của mình.

Đúng vậy, tôi chẳng làm được gì cả.

Tôi không xứng ăn thịt nạc, không xứng giữ tiền mừng tuổi, không xứng có bí mật, thậm chí đến gói một cái bánh cũng không xứng.

“Cút sang một bên!”

Bố ghét bỏ đẩy tôi ra.

“Đừng đứng đây chướng mắt, làm bẩn cả chậu nhân thịt của tao!”

Tôi loạng choạng lùi lại, đụng trúng chiếc tủ lạnh phía sau.

“Con xin lỗi.”

Tôi theo thói quen xin lỗi, dù rõ ràng không phải lỗi của mình.

“Ra ban công đứng suy nghĩ! Chưa tới mười hai giờ thì không được vào!”

Bố vẫy tay đầy chán ghét, như đuổi một con ruồi.

Tôi quay người bước ra ban công.

Tôi đẩy cửa kính sát đất ra, gió lạnh buốt lập tức lùa vào cổ áo, khiến tôi rùng mình một cái.

Nhưng tôi lại thấy vô cùng sảng khoái.

Cuối cùng cũng không phải ngửi cái mùi mỡ béo ngấy đến buồn nôn trong căn nhà đó nữa.

Tôi đóng cửa ban công lại, tự cách ly mình khỏi nơi gọi là gia đình ấy.

Bên trong, đèn sáng rực, bố mẹ vừa gói sủi cảo vừa xem Gala Tết, cười nghiêng ngả.

Bên ngoài, tối đen mịt mù, gió lạnh rít gào.

Tôi lấy điện thoại ra, liếc nhìn giờ.

11 giờ 50 phút.

Còn mười phút nữa là sang mồng Một Tết.

Bố, mẹ.

Hai người chê con làm gì cũng không được.

Vậy thì lần này, con sẽ ngoan ngoãn lần cuối cùng.

Chuẩn bị cho hai người một món quà năm mới.

Sáng mồng Một, bảy giờ.

“Tiểu Ninh! Ra cắt trái cây!”

Giọng mẹ xuyên qua cánh cửa vọng ra.

Tôi khép cuốn sổ học từ vựng tiếng Anh lại.

4

Sách vở vốn chỉ để làm cảnh, thứ họ thích nhất là dáng vẻ tôi chăm chỉ cầu tiến.

“Ra rồi đây.”

Trong phòng khách đã ngồi mấy người hàng xóm sang chúc Tết, trên bàn trà chất đầy vỏ hạt dưa.

Dì Vương cười niềm nở:

“Ôi chao, Tiểu Ninh ra rồi à? Một năm không gặp, cao lên nhiều thế, trông xinh gái ghê.”

“Xinh gì chứ, đúng là khúc gỗ mục.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)