Chương 2 - Cái Giá Của Một Ống Nghiệm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi chậm rãi ngồi dậy, “Đồ bị mất, thầy nên kiểm tra nhật ký sử dụng thiết bị và danh sách cấp phát, hoặc hỏi các sinh viên khác xem có ai mượn không.”

“Sáng sớm đã gọi cho một sinh viên ‘bị loại khỏi dự án’ để truy cứu trách nhiệm, có hơi… không phù hợp chăng?”

Cách nói chậm rãi, mang theo chút vô tội của tôi hoàn toàn châm ngòi cơn thịnh nộ của ông ta.

“Đừng có giả vờ với tôi nữa! Lý Hiểu Hiểu! Tôi nghi ngờ nghiêm trọng rằng cô vì bị loại khỏi dự án mà ôm lòng thù hận, cố ý phá hoại tài sản phòng thí nghiệm! Thậm chí là trộm cắp!”

“Tôi nói cho cô biết, cô lập tức đến đây giải thích cho rõ!”

Tôi bật cười nhẹ.

“Thầy Chu, lời cáo buộc này nghiêm trọng thật. Không có bằng chứng mà nói vậy thì… hơi quá rồi.”

“Không có bằng chứng? Chính việc cô khả nghi nhất là bằng chứng lớn nhất!”

“Tôi cho cô mười phút, nếu không xuất hiện, đừng trách tôi dùng biện pháp mạnh! Tôi sẽ báo cảnh sát! Cô cứ đợi đấy!”

Chu Chấn Hoa gần như gào lên rồi dập máy cái rụp, chỉ còn tiếng tút tút lạnh lẽo vang lên.

Tôi đặt điện thoại xuống, ngáp một cái, lật người định ngủ tiếp.

Không ngờ, mười mấy phút sau, chị tiền bối gọi đến với giọng cực kỳ lo lắng.

Giọng chị hạ thấp, đầy khẩn trương:

“Hiểu Hiểu! Toang rồi! Chu Chấn Hoa… ông ấy thật sự gọi cảnh sát đến phòng thí nghiệm rồi! Cô… cô mau đến một chuyến đi!”

04

Tôi không vội, thong thả ra ngoài ăn sáng, sau đó mới chầm chậm đi về phía phòng thí nghiệm.

Điện thoại rung liên tục trong túi quần, không cần nhìn cũng biết là Chu Chấn Hoa gọi.

Tôi lững thững đến dưới tòa nhà học viện, chị tiền bối đã đứng chờ sẵn, sắc mặt lo lắng.

Vừa thấy tôi, chị vội chạy tới, “Hiểu Hiểu cô cuối cùng cũng tới rồi! Chu Chấn Hoa trên lầu gần như phát điên, cảnh sát vẫn đang ở đó, cô… cô nhớ giữ bình tĩnh, đừng cứng đầu với ông ấy!”

Tôi ra hiệu “OK” bằng tay, vẻ mặt thoải mái, thong dong bước lên cầu thang.

Vừa bước vào phòng thí nghiệm, bầu không khí lập tức căng như dây đàn.

Chu Chấn Hoa đi đi lại lại đầy bực bội trong phòng, hai cảnh sát mặc đồng phục đứng bên cạnh.

Những người khác trong phòng thì cúi đầu giả vờ bận rộn, không ai dám thở mạnh.

Chu Chấn Hoa vừa thấy tôi, mắt đỏ bừng, lập tức lao đến.

“Lý Hiểu Hiểu! Cô nhìn đi! Nhìn cái bàn thí nghiệm của cô đi! Trống không!”

“Thiết bị đâu?! Cô đem mấy thứ đó giấu ở đâu rồi?!”

Ông ta đột ngột quay sang phía cảnh sát, giọng the thé.

“Các đồng chí cảnh sát, chính là cô ta! Chính cô ta hôm qua thừa lúc mọi người không để ý, đã lấy trộm toàn bộ thiết bị đắt tiền của phòng thí nghiệm! Tôi đã kiểm tra camera giám sát rồi, quay rõ ràng cảnh cô ta ôm hộp rời đi! Bằng chứng rành rành!”

Cảnh sát nhìn về phía tôi, giọng nghiêm túc:

“Bạn học, thầy giáo này nói có đúng không? Thiết bị trong phòng thí nghiệm là do bạn mang đi à?”

Tôi gật đầu, “Vâng, là tôi mang đi đấy.”

Chu Chấn Hoa lập tức như bắt được vàng, kích động đến mức giọng biến đổi.

“Các đồng chí cảnh sát! Các anh nghe thấy chưa! Cô ta đã thừa nhận rồi!”

“Đây chính là trộm cắp Trộm cắp trắng trợn! Mau bắt cô ta lại!”

Chị tiền bối bên cạnh lo lắng không chịu được, vội vàng chen lời.

“Thầy Chu, các đồng chí cảnh sát, chuyện này… có thể có hiểu lầm gì đó không? Hiểu Hiểu không phải người như vậy, mọi người đều là bạn học cùng một phòng thí nghiệm, sao có thể gọi là trộm cắp được…”

Chu Chấn Hoa gắt gỏng cắt ngang, gương mặt không giấu nổi vẻ đắc ý.

“Hiểu lầm? Làm sao mà hiểu lầm được! Camera quay rõ ràng! Hóa đơn thiết bị tôi cũng có hết đây, tổng cộng hơn 150.000 tệ! Số tiền lớn thế này! Đủ để cô ta vào tù!”

Ông ta quay sang nhìn tôi, trong mắt tràn đầy khoái chí độc ác.

“Lý Hiểu Hiểu, bây giờ biết sợ rồi chứ? Tôi nói cho cô biết, muộn rồi! Nhưng mà… xét tình thầy trò, tôi cũng không phải không cho cô một cơ hội.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)