Chương 2 - Cái Bẫy Tình Yêu và Sự Thật Trở Lại

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tấm lưng tôi khom xuống nơi vách đá, chẳng qua là cây cầu Ô Thước nâng bước cho họ.

Anh ta có thể phũ phàng chà đạp tình cảm của tôi,

Nhưng không nên lợi dụng tình yêu ấy để hủy hoại cả đời tôi!

Kiếp này gặp lại gương mặt trẻ trung của Tề Đoan, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.

“Xe là đến đón tôi.”

“Tôi không lên, chẳng lẽ để người khác tiếp tục làm chim khách chiếm tổ chim phượng?”

2

Tề Đoan không ngờ tôi lại phản pháo thẳng thừng, trừng lớn mắt, cổ họng giật giật,

Mặt đỏ bừng cố nghĩ ra vài câu mỉa mai:

“Giang Thập, em yêu tiền đến vậy sao?! Nhà người ta làm mất em bao nhiêu năm cũng chẳng coi là chuyện to tát!”

“Giờ chỉ tiện miệng hỏi một câu, em đã vội vàng bám lấy không rời!”

“Em đúng là không có khí phách! Mất mặt thế à?!”

Kiếp trước, anh ta cũng thường xuyên quen miệng trách móc, chèn ép tôi như thế.

Nếu là trước đây, bị Tề Đoan chất vấn như vậy, tôi hẳn đã xấu hổ mà tự trách mình thật sự sai rồi.

Nhưng tôi đã chịu đựng cả một đời cực khổ.

Mỗi khi mưa gió, từng khớp xương méo mó vì lao lực như gào thét chất vấn tôi:

Tại sao lại từ bỏ cơ hội đổi đời dễ như trở bàn tay, chỉ để gánh chịu đau khổ vì một gã đàn ông khốn nạn.

Tôi lạnh lùng hất tay anh ta ra:

“Tề Đoan, bất kể tôi có chủ động hay không, nhà họ Tống vẫn là nhà của tôi.”

“Mà chuyện nhà tôi, một kẻ ngoài như anh không có tư cách xen vào.”

Nói xong, tôi không nhìn anh ta thêm một lần nào, thẳng thừng bước lên xe.

Trong ánh mắt trách cứ của Tống Cảnh Thành, Tề Đoan không cam lòng đứng ngoài xe gào lên:

“Giang Thập! Tôi cho em cơ hội cuối cùng! Mau xuống xe ngay!”

“Nếu không thì chia tay!”

“Em nhìn lại mình đi, chẳng có học thức, chẳng có giáo dưỡng, lấy gì mà xứng làm thiên kim nhà họ Tống?!”

“Đến lúc bị người ta đuổi ra khỏi cửa, đừng có mà quỳ trước mặt tôi xin cơ hội nữa!”

Tôi chỉ lạnh lùng kéo cửa kính ngăn lại tiếng chửi rủa, bình thản mà không mất khí phách căn dặn tài xế:

“Làm phiền đưa tôi về nhà, tôi muốn gặp ba mẹ mình.”

Dù sớm biết nhà họ Tống giàu có, nhưng khi tận mắt chứng kiến biệt thự và siêu xe trước mắt, tôi vẫn đứng chết trân vì choáng ngợp.

Tống Cảnh Thành lại không thèm để tâm, khinh thường bĩu môi:

“Căn biệt thự này là quà sinh nhật mười tám tuổi mà nhà tặng cho Tiểu Ái.”

Sinh nhật mười tám tuổi của Tống Tâm Ái là một căn biệt thự,

Còn sinh nhật mười tám của tôi, đôi tay ngập trong chậu nước rửa đầy rau thối, rửa từng cái bát để cho Tống Cảnh Thành có thể tập trung ôn luyện giai đoạn nước rút lớp mười hai.

“Khi đó Tiểu Ái luôn nói mình là công chúa nhỏ, nên cả thiết kế đều mô phỏng theo lâu đài châu Âu.”

Tống Cảnh Thành chìm trong hồi ức, khoé miệng còn treo nụ cười, nhưng vừa liếc nhìn tôi liền lập tức trở lại vẻ lạnh nhạt:

“Cô Giang, đã chọn trở về, với tư cách người thừa kế tương lai của nhà họ Tống, tôi cũng có vài lời muốn nói với cô.”

Tống Tâm Ái từ nhỏ đến lớn không hề có đầu óc học hành hay kinh doanh, trong khi Tống Cảnh Thành đã sớm vào công ty. Dù chưa ai từng hứa hẹn anh ta sẽ là người kế thừa, nhưng hiển nhiên anh ta đã tự xem mình là “thái tử” từ lâu.

“Cô tuy có quan hệ máu mủ với nhà họ Tống, nhưng có lẽ như bạn trai cô từng nói, ba mẹ tìm cô chỉ là bốc đồng nhất thời.”

“Nhưng Tiểu Ái thì khác, từ nhỏ đã lớn lên trong gia đình này, luôn là công chúa nhỏ của cả nhà. Tiểu Ái cũng là bị ôm nhầm ngay từ lúc mới sinh, con bé không biết gì cả, nó là người vô tội, nó chưa từng nợ cô điều gì!”

Từng câu kiêu ngạo đâm thẳng vào tai, tôi ngẩng đầu nhìn anh ta:

“Cảm ơn anh.”

Tống Cảnh Thành hơi nhướng mày, không hiểu ý, tôi đã bước thẳng về phía trước.

Cảm ơn anh đã nói ra những điều này, để tôi biết rằng — tất cả vốn dĩ đều nên thuộc về tôi!

Kiếp trước sau khi từ chối nhận người thân, tôi thực ra từng muốn lén đến nhà họ Tống nhìn cha mẹ một lần, không phải vì vinh hoa phú quý, chỉ là muốn biết mình đến từ đâu.

Nhưng ngay ở cổng, tôi bị Tống Cảnh Thành chặn lại:

“Cô Giang, cô đã chọn không nhận người thân vì một người đàn ông, ba mẹ tôi đã hoàn toàn thất vọng về cô rồi.”

“Giờ lại đến dây dưa, chẳng khác nào mất mặt quá rồi!”

“Cô đã không còn cơ hội nữa, mời cô lập tức rời khỏi đây!”

“Dù sao thì cả nhà tôi cũng không muốn Tiểu Ái bị quấy rầy. Con bé sắp sinh nhật rồi, nó không biết gì về sự tồn tại của cô cả. Cô Giang, tôi mong cô làm một người tốt, đừng làm tổn thương em gái tôi.”

Ngày hôm đó, tôi bị vệ sĩ mà Tống Cảnh Thành gọi ra đẩy đuổi như một con chó hoang,

Qua khe cửa chỉ có thể nhìn thấy trong vườn, ba mẹ tôi đang vây quanh Tống Tâm Ái như đóa hoa nhỏ quý giá.

Lúc ấy, tôi vẫn chưa biết thân phận con nuôi của Tống Cảnh Thành, cứ tưởng anh ta đại diện cho toàn bộ ý chí của nhà họ Tống.

Nhưng sau khi chết, hồn phách phiêu dạt, tôi mới biết được,

Kiếp trước, cha mẹ tôi thực ra từng muốn gặp tôi một lần, nhưng đều bị Tống Cảnh Thành cố tình ngăn cản.

Hắn ta bôi nhọ tôi thành một cô gái mất trí không hiểu chuyện:

“Cô ta nói trừ khi nhà họ Tống chết sạch mới chịu liên hệ để thừa kế tài sản.”

“Nếu không thì cả đời cũng không muốn nhìn mặt người nhà họ Tống một lần.”

Con người vốn là sinh vật cảm tính.

Cha mẹ vốn dĩ đã chẳng có nhiều tình cảm với tôi, giờ nghe những lời này, lại nhìn thấy Tống Tâm Ái ngây thơ hoạt bát, cuối cùng chỉ còn biết thở dài buông tay.

Kiếp trước, tôi chỉ biết chấp nhận số phận, không hiểu rằng nếu sinh ra không nằm trong hũ mật, thì mọi thứ muốn có đều phải giành lấy,

Dù là tiền, hay là tình yêu.

Vì vậy, khi tôi quỳ gối trước mặt ba mẹ, khóc đến mức không đứng dậy nổi mà thổ lộ nỗi “nhớ nhung”,

Cha mẹ tôi rưng rưng nước mắt ôm chặt lấy tôi vào lòng:

“Con gái ngoan của ba mẹ đã chịu khổ rồi!”

“Ba mẹ nhất định sẽ bù đắp gấp bội cho con!”

Dựa vào vai họ, nước mắt mờ nhòe cả đôi mắt, tôi đã thấy được Tống Tâm Ái còn trẻ tuổi đứng phía xa xa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)