Chương 2 - Bói Toán Cứu Em Gái
Khi tôi gần như tuyệt vọng, Từ Thanh Tung mắt đỏ hoe nói:
“Được!”
3
Sau khi Từ Thanh Tung đồng ý, lượng người xem trong phòng livestream lập tức tăng vọt lên hơn một triệu, phần bình luận nổ tung.
【Streamer liều thật, chờ xem cô ta bị tát mặt đi.】
【Streamer à, lừa người một lúc sướng, nước mắt rơi trong song sắt hai hàng!】
【Anh tôi tốt quá, bị lừa một lần rồi mà vẫn cho streamer cơ hội.】
Tôi nói: “Quá trình tìm em gái, tôi sẽ livestream toàn bộ, mọi người hãy chờ xem.”
【Streamer đúng là thần bịp, lừa người mà bình tĩnh ghê.】
【Phải nói thật, cô ta lừa mà tôi cũng tin luôn.】
【Ngồi đây hóng, xem streamer bị vạch mặt thế nào.】
Sau hai tiếng xóc nảy đường núi, tôi và Từ Thanh Tung lần lượt đến thôn Tiểu Hà.
Khi thấy tôi, anh ta rõ ràng sững lại.
Còn tôi, sững đến hai lần.
Hệ thống trêu chọc: “Ồ! Đẹp trai thế này, sắp có chuyện tình định mệnh rồi sao?”
Tôi bất lực: “Nhờ phúc của mày, người ta coi tao là kẻ bịp, chứ có coi là nhân duyên gì đâu.”
Để không bị nghi ngờ, tôi và Từ Thanh Tung quyết định giả làm streamer bán hàng, lấy danh nghĩa “livestream hỗ trợ nông sản” để vào làng.
Người ra đón chúng tôi là trưởng thôn họ Triệu. Nghe xong mục đích đến, ông ta cau mày, lập tức đuổi: “Livestream hỗ trợ nông gì chứ! Tôi thấy hai người là lừa đảo thì có! Làng chúng tôi không cần, mau đi đi!”
Tôi đang định tìm cách xoay chuyển, hệ thống bỗng la lên: “Bám theo ông ta! Vụ mất tích có liên quan đến hắn!”
Nghe có mùi khả nghi, tôi lập tức bám lấy tay trưởng thôn, nịnh nọt: “Trưởng thôn Triệu à, chúng tôi không phải lừa đảo! Anh đẹp trai bên cạnh tôi là ngôi sao nổi tiếng, có hai mươi triệu fan cơ! Dù là đồ đồng nát, anh ấy cũng có thể bán giúp ông!”
Khóe miệng Từ Thanh Tung rõ ràng co giật mấy lần.
Tôi giả vờ không thấy, tiếp tục nói: “Giờ đây livestream bán hàng là xu hướng lớn! Chúng tôi còn trong giai đoạn được nền tảng hỗ trợ, không thu phí, toàn bộ tiền bán được đều vào túi ông!”
“Thật à?”
“Tôi thề! Hoàn toàn đảm bảo!”
Trưởng thôn lập tức đổi thái độ, hồ hởi mời chúng tôi về nhà ăn cơm, vừa ăn vừa bàn chuyện.
Tôi đồng ý ngay.
Từ Thanh Tung mặt sa sầm, kéo tôi ra một góc, hạ giọng: “Ăn cái gì mà ăn! Cô quên mình đến đây làm gì à?”
“Tìm em gái anh thì phải nghe tôi.”
Từ Thanh Tung nghiến răng: “Nhớ cho kỹ, đây là cơ hội cuối cùng của cô!”
Trưởng thôn cười hô hố gọi với ra: “Sao còn đứng đó, mau vào!”
Trong lúc ông ta dẫn đường, tôi len lén nhìn phần bình luận. Trời ạ, chín mươi chín phần trăm là đang mắng tôi.
【Tôi nghi streamer giăng bẫy, định lừa ảnh đế đi bán hàng cùng!】
【Không ai thấy streamer nắm tay trưởng thôn à? Hai người này có gian tình chắc luôn!】
【Cứ thế này thì ảnh đế đợi tới Tết Công Gô mới tìm được em gái.】
Chúng tôi đi qua mấy con đường núi gập ghềnh mới tới được nhà trưởng thôn.
Người mở cửa là một người đàn bà béo mặc váy hoa, thịt bụng xếp thành từng tầng bị bó chặt bởi chiếc váy.
Vừa thấy chúng tôi, cô ta gọi the thé: “Cha!”
Trưởng thôn hồ hởi mời ngồi, quay sang dặn: “Nhi nhi, mau đi làm một bàn thật ngon, cha muốn đãi khách quý.”
Cô Nhi kia nhìn Từ Thanh Tung không chớp mắt, ánh mắt dính chặt lấy anh ta, nước dãi sắp chảy ra.
Trưởng thôn gọi lại lần nữa, cô ta mới miễn cưỡng lẩm bẩm rồi đi vào bếp.
Ông ta cười giải thích: “Con gái tôi không hiểu chuyện, tôi đi giúp nó một tay.”
Vừa đi khỏi, tôi ngoắc tay ra hiệu với Từ Thanh Tung, anh ta đáp lại bằng hai cái liếc đầy khinh thường.
Tôi đành tự chuốc lấy nhục, thì thầm: “Ảnh đế, đi nghe lén xem hai cha con họ bàn gì!”
4
Tôi vừa dụ dỗ vừa kéo anh ta ra cửa bếp nghe trộm.
Ngoài cửa, mặt anh đen như than.
Trong bếp, trưởng thôn vừa thêm than vừa đắc ý: “Nhi nhi, lần này chúng ta thật sự sắp phát tài rồi!”
“Ngày nào cha cũng không cho con ra khỏi làng, phát tài kiểu gì?”
“Cái thằng cha dẫn về đấy, đẹp trai không? Làm chồng con được chứ?”
Tôi liếc Từ Thanh Tung bên cạnh — quả nhiên mặt anh còn đen hơn.
Ảnh đế mặt lạnh vs cô gái hơn hai trăm cân… cảnh tượng này thật sự không dám tưởng tượng!
Trong bếp, giọng cô Nhi đầy phấn khích: “Cha nói thật à?”
“Suỵt, nhỏ giọng thôi! Đợi họ bán hết hàng giúp chúng ta, thằng đó làm chồng con, còn con bé kia làm vợ thằng em trai con!”
“Hàng? Nhà mình có hàng gì đâu?”
“Ngốc, mấy thứ trong nhà đó…”
“Trời ơi, chúng nó? Không được đâu!”
“Yên tâm, cha chắc chắn mọi chuyện êm xuôi, sẽ không bị phát hiện…”
Giọng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng chẳng nghe thấy gì nữa, hai chúng tôi đành tiu nghỉu quay lại.
Tôi vừa ngồi xuống bàn thì trong buồng đột nhiên có người lao ra, ôm chặt lấy tôi hét: “Vợ ơi! Làm vợ tôi đi!”
Tôi hoảng loạn hét lên: “Cứu với! Cứu tôi!”
Từ Thanh Tung dù tức giận vẫn có chút nhân tính, lập tức lao tới gỡ tay hắn ra, quát: “Buông tay! Mau buông tay!”
Trưởng thôn nghe động chạy đến, cùng Từ Thanh Tung hợp sức tách người kia ra, rồi bảo Nhi nhi mang dây trói hắn vào ghế.
Người kia vẫn giãy giụa, miệng la hét: “Vợ ơi! Tôi muốn vợ cơ!”
Tôi ôm ngực thở hổn hển, sợ đến mức mềm cả chân.
Trưởng thôn áy náy: “Xin lỗi, đó là con trai út tôi, hồi nhỏ bị sốt cao, không có tiền chữa, nên bị ngốc luôn. Đừng để bụng nhé.”
Thì ra đó là con trai trưởng thôn.
Nhớ lại lời ông ta nói muốn gả tôi cho hắn, tôi chỉ thấy lạnh sống lưng.
Bữa cơm hôm đó, ai nấy đều có tâm sự, ăn mà như nuốt phải đá.
Vừa ăn xong, tôi viện cớ thời gian gấp, thúc ông ta dẫn đi xem “hàng”.
Dù sao, lúc nghe trộm, ông ta và con gái nói về thứ “hàng” rất kỳ lạ.
Tôi nghi có liên quan đến em gái của Từ Thanh Tung!
Tôi và anh ta liếc nhau một cái, rồi cùng đi theo trưởng thôn ra sân sau.
Giữa đám cây rậm rạp có một căn nhà gỗ nhỏ.
Ánh sáng vàng le lói từ khung cửa sổ vỡ, toát ra cảm giác rùng rợn.
“Hàng ở trong đó.”
Trưởng thôn ra hiệu, Nhi nhi cầm chìa khóa mở cửa.
Trên mặt Từ Thanh Tung hiện lên tia hy vọng.
Khi cửa hé mở, trưởng thôn còn dặn: “Hai người nhớ đứng xa, coi chừng bị thương.”
Dù đã chuẩn bị tinh thần, khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tôi vẫn chết lặng — bên trong đầy… khỉ!
5
Những con khỉ bị nhốt trong lồng sắt, kêu chi chít, hoảng loạn bất an.
Nhưng khi thấy trưởng thôn, tất cả chúng đều run rẩy, co rúm vào góc, ánh mắt hoảng sợ tột độ.
Ông ta giải thích: “Cha tôi lúc sống làm nghề xiếc, thích nuôi khỉ. Đây đều là khỉ ông ấy để lại, con nào cũng biết vài trò.”
Ông ra lệnh bắt một con ra, đùa nghịch bắt nó nhảy lên nhảy xuống. Nhìn thì giống khỉ, nhưng tôi luôn cảm thấy có gì đó sai.
Đột nhiên một tiếng kêu thảm vang lên, con khỉ kia ngã xuống, chân khập khiễng, mắt rớm lệ.
Tôi đứng yên, nhìn chằm chằm vào nó.
Hệ thống nói: “Đó là ‘thuật tạo súc’ đã thất truyền! Tất cả những con khỉ này đều là người!”
Sắc mặt tôi lập tức biến đổi.
“Thuật tạo súc” là tà pháp biến người thành thú, thịnh hành thời Thanh. Bọn buôn người dùng nó để hãm hại phụ nữ, bán lấy tiền, tội ác tày trời!
Loại ma thuật độc ác đó, sao vẫn có người dám dùng!
Tôi nhìn con khỉ, trong mắt nó ánh lên cầu cứu.
Nhưng ánh nhìn đó không qua khỏi mắt trưởng thôn. Hắn lộ vẻ hung tàn, rút roi quất liên tục lên người nó, vừa đánh vừa chửi: “Đồ súc sinh! Dám phản kháng hả!”
Tôi run rẩy, thầm đoán: “Hệ thống, cô ta có phải em gái của Từ Thanh Tung không?”
Hệ thống: “Không phải.
Nhưng cô ấy cũng có một người anh trai rất yêu thương mình.”
Trái tim tôi quặn thắt. Tôi hét lên: “Dừng lại! Mau dừng tay!”
Trưởng thôn quay đầu, ánh mắt đầy sát khí. Tôi rợn tóc gáy, lắp bắp “Khỉ… khỉ bị thương thì… bán không được giá đâu.”
Hắn mới thu roi lại, đá con khỉ sang một bên, rủa: “Đúng là súc sinh, mãi chẳng thuần nổi.”
Rồi quay sang tôi, cười tham lam “Cô xem, đám khỉ này bán được bao nhiêu?”
Tôi liếc qua từng con, hệ thống nói tất cả đều không phải người cần tìm.
Tôi gượng cười: Đến lúc bán, tôi sẽ lập giá sàn, với hai mươi triệu fan, bảo đảm ông kiếm đầy túi.”
Nhắc đến tiền, trưởng thôn cười hô hố, dặn con gái phải chăm sóc “mấy tổ tông” này cho tốt.
Ra khỏi nhà gỗ, tôi kiếm cớ kéo Từ Thanh Tung đi.