Chương 7 - Bí Mật Của Người Chồng Hai Gia Đình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Mẹ… con không muốn đi thuê nhà sống. Con muốn ở nhà to.”

Tôi sững người.

Gió thổi bay mái tóc tôi.

Tôi nhìn con bé – con gái của tôi.

Vì con, tôi đã nhẫn nhịn suốt bốn năm. Không dám ly hôn, không dám làm lớn chuyện, sợ ảnh hưởng tiền đồ, sợ tổn thương lòng nó.

Cuối cùng, con lại chọn người đã hủy hoại cả gia đình này.

Vì anh ta có nhà, vì trong căn nhà đó – của anh ta và người đàn bà kia – có đàn piano lớn, có phòng công chúa màu hồng.

“Được thôi.” Tôi gật đầu, mỉm cười.

“Đã chọn phú quý thì đừng hối hận.”

Tôi kéo vali, xoay người rời đi.

14

Một đêm nọ, nửa khuya, có người gõ cửa căn phòng trọ của tôi.

Tôi nhìn qua mắt mèo, là Tiểu Nhụy.

Con bé gầy rộc đi, hốc mắt thâm sâu, mặc một chiếc áo khoác rách nát, đứng trước cửa run lẩy bẩy.

Tôi không mở cửa.

Con bé đứng ngoài rất lâu, giọng lí nhí: “Mẹ, con biết mẹ ở trong đó… mẹ mở cửa đi… con muốn về nhà…”

Tôi dựa vào cánh cửa, lấy tay bịt miệng, nước mắt tuôn không ngừng.

“Mẹ… con sai rồi… mẹ ơi, cô Lâm đánh con, ba không quan tâm… Cố Ngôn hắt mì nóng lên đầu con… mẹ ơi, con muốn về nhà…”

Nó khóc ở ngoài cửa, tôi khóc ở trong nhà.

Nhưng tôi vẫn không mở cửa.

Con đã chọn con đường đó, thì phải tự đi hết.

Tối hôm đó, nó ngồi trước cửa phòng tôi… suốt một đêm.

15

Tôi rời khỏi thành phố đó.

Xuôi về phương Nam, bắt đầu lại từ đầu.

Từng bán bảo hiểm, làm sale, lúc khốn khó nhất phải ngủ dưới gầm cầu.

Sau đó vào làm ở một công ty ngoại thương, bắt đầu từ vị trí nhân viên kinh doanh thấp nhất, từng bước leo lên.

Mười năm sau, tôi đã có công ty riêng ở Thượng Hải.

Một đêm nọ, tôi tăng ca rất muộn, vừa bước ra khỏi toà nhà văn phòng.

Dưới ánh đèn đường, có một người đang đứng.

Là Tiểu Nhụy.

Nó gầy rộc đi, hốc mắt thâm quầng, mặc chiếc áo khoác cũ bạc màu, tay xách một túi nhựa.

“Mẹ ơi.”

Tôi dừng lại.

Mười năm rồi.

Từ cô bé mười một tuổi, giờ nó đã thành người lớn hai mốt tuổi.

Nhưng nhìn nó còn già hơn cả tôi.

Nó quỳ xuống, toàn thân run rẩy, khóc nấc lên.

Nó nói, căn hộ ở Cẩm Tú Viên vì không trả nổi tiền vay nên bị ngân hàng thu lại.

Lâm Tri Ý đối xử với hai cha con rất tệ.

Đàn piano bị bán, phòng công chúa nhường cho Cố Ngôn, Tiểu Nhụy bị đuổi ra ngủ trong kho chứa đồ.

Cố Trinh đi xin làm bảo vệ, người ta chê già. Cuối cùng chỉ còn cách làm bảo vệ khu dân cư, lương mỗi tháng một nghìn hai.

Số tiền đó chẳng đủ để Lâm Tri Ý tiêu xài.

Cô ta bắt đầu bán nữ trang, túi xách. Mỗi lần bán xong lại mắng Cố Trinh một trận, đánh Tiểu Nhụy một trận.

Cố Ngôn được nuông chiều thành hư, ngày nào cũng đòi ăn KFC.

Không có tiền mua thì khóc lóc ăn vạ. Lâm Tri Ý liền trút giận lên Tiểu Nhụy.

Sau đó, cô ta bắt đầu dẫn đàn ông về nhà, đánh bài, uống rượu, cả nhà hỗn loạn.

Cuối cùng, cô ta bỏ trốn, cuỗm sạch những gì còn giá trị trong nhà.

Cố Ngôn vì cướp giật mà vào tù.

Cố Trinh bị đột quỵ, liệt nửa người, nằm dưới gầm cầu, không ai quan tâm.

Năm Tiểu Nhụy thi đại học, Lâm Tri Ý xé giấy báo trúng tuyển của nó, bắt nó nghỉ học đi làm nuôi cả nhà.

Không chịu nổi nữa, nó báo công an tố giác Lâm Tri Ý mở sòng bạc, còn Cố Trinh tàng trữ đạn dược trái phép.

Sau đó nó mua vé tàu, đến tìm tôi.

Tôi cúi xuống, đỡ nó dậy.

“Mẹ… con muốn về nhà…”

Tôi nhìn vào mắt nó.

“Tiểu Nhụy, mẹ con mình có quan hệ máu mủ, điều đó không thể cắt bỏ. Con cần tiền, cần việc làm, mẹ có thể giúp.”

“Nhưng người mẹ yêu con vô điều kiện, đã chết vào buổi chiều mười năm trước, bởi chính tay con giết chết.”

Tôi lấy từ túi ra một chiếc thẻ, nhét vào tay nó.

Không nhiều tiền, nhưng đủ để con bé xoay sở một thời gian ở thành phố này.

“Mật khẩu là ngày sinh của con. Hãy chăm sóc tốt cho bản thân.”

Tôi lên xe.

Chiếc xe lăn bánh, hoà vào ánh đèn phồn hoa rực rỡ của đêm Thượng Hải.

17

Tôi về quê một chuyến, tiện thể ghé qua xem tình hình của Cố Trinh.

Khu Cẩm Tú Viên giờ đã xuống cấp thê thảm, gạch men ngoài tường bong tróc từng mảng lớn, hành lang đầy rác, thang máy hỏng đã nhiều năm không ai sửa.

Cố Trinh sống dưới gầm cầu ngoại ô, nằm trên một tấm chiếu rách, gầy trơ xương, nửa người bất động.

Bên cạnh là một cái bát mẻ, trong có mấy cái bánh màn thầu cứng và hai tờ tiền lẻ.

Thấy tôi, đôi mắt đục ngầu của anh ta rơi lệ.

“Tiểu Kiều… là em sao…”

Hai mươi năm trước, anh ta mặc quân phục thẳng thớm, đứng trên bục trao huân chương, khí thế ngút trời.

Hai mươi năm sau, anh ta nằm dưới gầm cầu như một con chó hoang.

Tôi đứng trước mặt anh ta.

“Cố Trinh, anh còn nhớ ngày được trao huân chương không?”

Anh ta khóc nghẹn, nước dãi chảy xuống mép.

“Hôm đó là ngày kinh tởm nhất đời tôi.” Tôi nói, “Nhưng cũng là ngày tôi biết ơn nhất.”

“Vì chính sự tham lam và ích kỷ của anh đã khiến tôi quyết định không xoay quanh anh nữa.”

Anh ta vươn tay, định nắm lấy chân tôi.

“Tiểu Kiều… xin em… đưa anh đến bệnh viện… cầu xin em…”

Tôi lùi một bước, quay người rời đi.

Sau lưng vang lên tiếng khóc thảm thiết đến xé ruột.

Tôi nhớ ngày tôi lấy anh ta.

Anh ta mặc quân phục, oai phong lẫm liệt, giữa tiếng reo hò của chiến hữu bế tôi vào phòng tân hôn.

Anh ta nói: “Tiểu Kiều, cả đời này anh sẽ đối xử tốt với em.”

Tôi nhớ ngày được trao huân chương, cửa hội trường bị đẩy ra, thằng bé hét lên “bố ơi” rồi chạy về phía anh ta.

Thế giới của tôi sụp đổ trong khoảnh khắc ấy.

Nhưng tôi không gục ngã.

Tôi một mình, từ tay trắng dựng nên công ty riêng của mình.

Những kẻ từng làm tổn thương tôi, đều đã nhận lấy quả báo xứng đáng.

Còn tôi, vẫn phải tiếp tục tiến về phía trước.

Trời đã sáng.

Tôi còn phải kịp chuyến bay.

(Hoàn)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)