Chương 1 - Bí Mật Của Người Chồng Hai Gia Đình
Ngày Cố Trinh được trao huân chương, một người phụ nữ dắt theo bé trai xông vào hội trường.
Thằng bé rất lanh lợi, phấn khích vẫy tay gọi to về phía sân khấu:
“Bố ơi!”
Cả hội trường mấy trăm người đồng loạt ngoái nhìn.
Tôi ngồi hàng đầu khu vực dành cho người nhà, nụ cười cứng đờ trên gương mặt.
Người phụ nữ kia ăn mặc sang trọng, lúc đi ngang qua tôi còn cười ngượng:
“Xin lỗi chị dâu, con nít nó còn nhỏ, không biết gì, mong chị đừng để bụng.”
Sắc mặt Cố Trinh trắng bệch, lập tức rời bục đưa hai mẹ con kia ra ngoài, sau đó lại quay về tiếp tục nhận huân chương.
Những người vợ chiến sĩ bên cạnh bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn tôi đầy giễu cợt và dò xét.
“Đứa nhỏ đó trông cứ như được đúc ra từ một khuôn với Cố Trinh. Chẳng lẽ thật sự là con riêng của anh ta?”
Tối hôm đó, về đến nhà, tôi dọn cơm lên bàn mà không nói một lời.
Cố Trinh ngồi xuống, thấy tôi im lặng, khẽ thở dài rồi chủ động mở miệng.
“Đúng là con anh, năm nay ba tuổi.”
“Anh biết là có lỗi với em, nhưng chuyện đã đến nước này rồi. Bên phía Tri Ý, anh cũng không thể bỏ mặc.”
Anh nhìn tôi: “Nếu em chấp nhận được, thì chúng ta vẫn là một gia đình. Còn nếu không thể…”
Anh bỏ lửng.
Tôi hỏi: “Không chấp nhận thì sao?”
Cố Trinh im lặng một lúc lâu.
“Quân nhân kết hôn không phải muốn ly là ly được. Trừ khi hai bên đồng thuận, giải quyết trong hòa bình.”
Từng chút, từng chút một, tim tôi nguội lạnh.
Nhìn mâm cơm trước mặt, chỉ thấy buồn cười.
Mười lăm năm hôn nhân, tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ nắm tay nhau đi hết đời trong bình lặng.
Vậy mà anh lại lặng lẽ có thêm một gia đình khác bên ngoài, không một lời với tôi.
Tôi nói với Cố Trinh: “Tôi đã lên Cục Dân chính hỏi rồi, hôn nhân quân nhân, muốn ly hôn, phía nữ phải được sự đồng ý của anh.”
“Tôi sẽ không làm loạn, cũng sẽ không khiến anh mất mặt. Chỉ cần anh gật đầu, chúng ta chia tay trong êm đẹp.”
Cố Trinh sững lại, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống, chỉ hỏi tôi:
“Em nghĩ kỹ rồi chứ?”
Tôi gật đầu: “Nghĩ kỹ rồi.”
Anh không nói gì nữa.
Không đồng ý, cũng chẳng từ chối.
2
Từ hôm đó, Cố Trinh bắt đầu về nhà sớm hơn.
Trước kia anh luôn nói trong đơn vị có việc, phải ở lại viết báo cáo, một tuần về chưa được hai lần.
Giờ thì đúng sáu giờ rưỡi tối, anh sẽ mở cửa bước vào nhà.
Cởi quân phục xong là xắn tay áo vào bếp, hết rửa rau lại cắt hành, ân cần đến mức khiến người ta không nhận ra.
Ngay cả trên bàn cơm, anh cũng nói nhiều hơn hẳn.
Nào là tiền phụ cấp năm nay được tăng, nào là đơn vị chia cá thu, mai sẽ mang về chiên lên ăn.
Lại kể chính ủy khen bản báo cáo anh viết rất tốt, cuối năm chắc chắn được khen thưởng.
Tôi chỉ cúi đầu ăn cơm, thỉnh thoảng gắp cho Tiểu Nhụy miếng đồ ăn, không đáp lại lời nào.
Chờ đến khi Tiểu Nhụy đi ngủ, Cố Trinh theo tôi vào phòng ngủ, ngồi xuống bên cạnh.
“Tiểu Kiều, em đừng cứ nghĩ đến chuyện ly hôn mãi như vậy.”
Anh hạ thấp giọng: “Anh thay đổi rồi, cả tháng nay em cũng thấy, ngày nào anh cũng về nhà, chẳng đi đâu cả.”
“Tiểu Nhụy còn nhỏ, đang rất cần cha bên cạnh.”
“Trong đại viện mình cũng chưa từng có ai ly hôn, truyền ra ngoài rất khó nghe.”
“Nếu chính ủy biết, thì còn ai để ý đến tiền đồ của anh nữa?”
Tôi nói: “Vậy thì anh cắt đứt hoàn toàn bên đó. Sau này chúng ta cứ coi như cùng nhau gồng gánh vì Tiểu Nhụy mà duy trì cái nhà này.”
Sắc mặt Cố Trinh thoáng hiện vẻ khó xử, hồi lâu không nói gì.
“Không cắt đứt được.” Cuối cùng anh cũng mở miệng.
“Tri Ý sức khỏe không tốt, lần sinh Tiểu Ngôn bị băng huyết, để lại di chứng, không làm nổi việc.”
“Tiểu Ngôn mới ba tuổi, đang rất cần có người chăm.”
“Ba mẹ cô ấy đều mất, chỉ còn một cậu em, nhưng bản thân nó cũng chẳng lo nổi.”
“Nếu anh bỏ mặc họ, mẹ con cô ấy chỉ còn đường chết.”
Tôi nhìn anh, trong tim như bị kim châm dày đặc, đau đến không thở nổi: “Vậy anh định sống kiểu một chồng hai vợ?”
“Không phải… Anh chỉ là không thể thấy chết không cứu…”
Tôi bật cười, cười đến mức nghẹn lại.
“Cố Trinh, em làm vợ anh mười lăm năm, khi nào anh trở thành người có lòng từ bi vậy?”
“Hồi mẹ em nhập viện, em vay anh ba nghìn xoay xở, anh nói không có, bảo em tìm em trai nghĩ cách.”
“Giờ thì hay rồi, đàn bà bên ngoài anh nuôi nổi, còn người nhà thì mặc kệ?”
“Không giống nhau… Mẹ em còn có em trai lo. Tri Ý thì không còn ai cả…”
“Được, em không cãi cái đó.” Tôi ngắt lời anh. “Anh chỉ cần nói rõ, anh định làm thế nào?”
Cố Trinh châm một điếu thuốc, bật lửa kêu tách một tiếng vang lên trong đêm tĩnh.
“Tiểu Kiều, Tri Ý không có lỗi gì. Hồi đó là anh chủ động. Cô ấy chỉ là một cô gái tỉnh lẻ lên thành phố, bán quần áo ở cửa hàng, chưa từng thấy gì nhiều. Là anh dụ dỗ cô ấy. Lỗi là do anh, không phải do cô ấy. Nếu em muốn trách, thì trách anh.”
Anh hít một hơi thuốc, rồi nói tiếp: “Anh hứa, sau này sẽ không để mẹ con họ xuất hiện trước mặt em. Trong nhà vẫn do em làm chủ, tiền nong vẫn là em giữ. Anh chỉ gửi cho họ chút tiền sinh hoạt mỗi tháng, đủ ăn là được. Tuyệt đối không bạc đãi em và Tiểu Nhụy.”
Tôi nhìn anh, trong lòng chẳng rõ là chua xót hay buồn cười.
Anh đã sắp xếp đâu vào đấy.
Cứ tưởng chỉ cần dỗ yên được hai bên là có thể sống yên ổn.
Tôi liếc nhìn về phía phòng Tiểu Nhụy.
Con bé mới mười tuổi.
Nếu tôi làm ầm lên, anh bị kỷ luật, chuyện này lan khắp đại viện, Tiểu Nhụy ở trường sẽ sống thế nào?
Bạn bè sẽ nhìn nó ra sao? Thầy cô sẽ nghĩ gì?
Sau này thi cử, đi làm đều phải qua xét duyệt lý lịch, hồ sơ mà ghi cha mắc sai phạm đạo đức, con bé sẽ bước đi bằng gì?
Tôi không nói gì, cũng chẳng biết bản thân còn có thể nhịn đến bao giờ.
Cố Trinh tưởng tôi mặc định chấp nhận, thở phào nhẹ nhõm, dập điếu thuốc vào gạt tàn.
“Anh biết em hiểu chuyện mà. Tiểu Kiều, anh sẽ không để em thiệt thòi đâu. Đợi anh thăng chức, nhất định sẽ bù đắp cho em thật tốt.”
3
Tôi bắt đầu để ý đến tiền của Cố Trinh.
Tiền lương và phụ cấp mỗi tháng của anh, ít nhất cũng phải năm sáu nghìn.
Nhưng số đưa cho tôi, vĩnh viễn chỉ có hai nghìn.
Phần còn lại, anh nói đơn vị nhiều việc phải chi, tiếp khách, mời lãnh đạo ăn cơm, góp quà cho chiến hữu cưới hỏi… lặt vặt là hết sạch.
Tôi không vạch trần.
Gần Tết, ba tôi gọi điện.
Nói vài câu, ba ngập ngừng kể chuyện em trai tôi sắp cưới, nhà gái đòi tám vạn tiền sính lễ, còn yêu cầu mua nhà trên huyện, tiền đặt cọc mười vạn.
Cả nhà gom góp xoay xở được mười hai vạn, còn thiếu sáu vạn.
Cúp máy, tôi ngồi thẫn thờ trên ghế sofa.
Cố Trinh đang tưới cây ngoài ban công, nghe tiếng động thì đi vào hỏi: “Sao vậy? Bên nhà có chuyện à?”
Tôi kể lại.
Anh đặt bình tưới xuống, lau tay: “Chuyện lớn đấy. Giúp được thì giúp, em trai lấy vợ là chuyện cả đời người mà.”
Anh vào phòng ngủ, lát sau mang ra một quyển sổ tiết kiệm.
“Trong này có bốn vạn, em cầm tạm. Còn lại anh sẽ tìm cách xoay xở với mấy anh em trong đơn vị, chắc tháng sau là đủ.”
Tôi nhìn sổ tiết kiệm, không đưa tay nhận.
“Mấy năm nay lương cộng phụ cấp của anh chắc không chỉ có ngần này.”
Sắc mặt anh khựng lại, rồi nhanh chóng khôi phục vẻ bình thường: “Chi tiêu hằng ngày nhiều mà, em cũng biết rồi đấy. Trong đơn vị nhiều việc, hôm nay mời khách, mai tặng quà, không đi lại không được.”
Tôi không hỏi thêm, cầm lấy sổ: “Cảm ơn.”
“Người một nhà nói gì khách sáo vậy.” Anh cười, “Để em trai em viết tờ giấy vay nợ là được, hình thức vẫn nên có.”
Hôm sau, tôi ra ngân hàng rút tiền.
Cô giao dịch viên còn trẻ, quen biết tôi.
“Chị dâu rút nhiều thế, có cần in sao kê không?”
Tôi gật đầu: “In giúp chị một bản.”
Tờ giấy nhiệt kêu xèo xèo, in ra một dải dài.
Tôi đứng trên bậc thềm trước cửa ngân hàng, nhìn rất lâu.
Trên đó dày đặc các khoản rút tiền.
Mỗi tháng cố định rút hai nghìn, chưa từng sai lệch.
Còn có mấy khoản lớn hơn.
Tháng Sáu, rút hai vạn.
Tháng Tám, rút ba vạn.
Tháng Mười Một, rút năm vạn.
Tay tôi run lên, siết tờ giấy thành nếp gấp.
Mấy năm qua tôi sống tằn tiện, chẳng dám mua cho mình một bộ đồ mới, Tiểu Nhụy đòi mua búp bê Barbie, tôi cũng thấy đắt không nỡ mua.
Tiền nằm hết ở đây.
Tháng Mười Một, là tháng đứa bé kia chào đời.
Năm vạn kia, là tiền cho người đàn bà ấy ở cữ.
Tôi tính sơ sơ, mấy năm nay anh ta tiêu cho bên đó ít nhất hai mươi vạn.
Hai mươi vạn.
Em trai tôi cưới vợ thiếu sáu vạn, anh ta đưa ra bốn vạn còn muốn tôi mang ơn.
Tôi gấp tờ giấy lại, nhét vào túi áo trong.
Về đến nhà, tôi chuyển hết tiền rút được cho em trai.
Tối Cố Trinh về, hỏi: “Chuyển tiền cho em trai chưa?”
Tôi nói: “Chuyển rồi.”
“Vậy hai vạn còn lại, mai anh đưa em.”
“Không cần.” Tôi đang gấp quần áo, đầu không ngẩng lên. “Em mượn đồng nghiệp rồi.”
Anh ngẩn ra: “Mượn anh chẳng phải cũng thế sao? Sao lại nợ người ngoài?”
Tôi không trả lời, xoay người bước vào bếp.
4
Mới khai giảng học kỳ sau chưa được bao lâu.
Hôm đó tôi tăng ca, ra khỏi công ty đã muộn, đến cổng trường thì phụ huynh khác gần như đã về hết.
Không thấy Tiểu Nhụy đâu, tôi chạy quanh trường tìm một vòng, hỏi bác bảo vệ. Bác nói có một người phụ nữ lái xe màu đỏ đã đón con bé đi rồi.
Tôi vã mồ hôi, hoảng hốt gọi khắp nơi để tìm.
Nửa tiếng sau, cửa nhà mở.
Tiểu Nhụy về rồi, tay cầm theo một con búp bê Barbie.
Barbie chính hãng rất đắt.