Tôi là một kẻ đào mỏ, gả cho một phú nhị đại.
Anh ta rất hào phóng, cực kỳ chịu chi tiền cho tôi.
Tôi sợ vị thần tài này một ngày nào đó chán tôi, bỏ rơi tôi mà chạy mất, nên hễ có thời gian là lại dính lấy anh làm nũng, nghĩ đủ mọi cách cung cấp giá trị cảm xúc cho anh.
Thế nhưng thái độ của người đàn ông đối với tôi trước sau vẫn lạnh nhạt.
Tôi không hiểu rốt cuộc là sai ở đâu.
Cho đến một ngày tôi phát hiện đoạn ghi chép trò chuyện nhóm giữa chồng tôi và đám bạn thân của anh:
【Anh Giang, dạo này anh với vợ anh thế nào rồi?】
【Vợ cái gì, nói bao nhiêu lần rồi, cô ta chỉ là công cụ để tôi trả thù kẻ thù mà thôi, tôi mù à mà có thể để mắt đến loại phụ nữ tầm thường như vậy.】
【À đúng đúng đúng, quên mất, là cái đứa con riêng tranh gia sản với anh muốn cưới cô ta, anh vì muốn ghê tởm đối phương nên ra tay trước giành lấy cô ta. Trí nhớ tệ thật.】
【Haiz, dạo này tôi bị cô ta làm phiền đến phát điên, ngày nào cũng dính lấy tôi, như thể rời tôi ra là không sống nổi, một chút tự do cũng không có, tôi cũng muốn lật bài không giả vờ nữa rồi.】
Từ đó về sau, tôi hoàn toàn ngoan ngoãn, chủ động đề nghị ngủ riêng phòng, còn thường xuyên lấy cớ tăng ca, giảm bớt số lần gặp mặt anh.
Nhưng không ngờ, chồng tôi lại không vui.
Một đêm khuya nọ, tôi vừa bước vào nhà, người đàn ông đã đỏ hoe mắt chặn tôi ở cửa, khóc đến môi run rẩy, điên cuồng chất vấn:
“Vợ à, nói thật với anh đi, ngày nào cũng về trễ như vậy, rốt cuộc em giấu tình nhân ở đâu rồi!”
“Bảo hắn cút đi! Anh có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
Kẻ chỉ muốn đào thêm chút tiền như tôi: “Cố ý kiếm chuyện sao?”
Bình luận