Chương 4 - Bên Lề Hạnh Phúc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Kiếp trước, cuối cùng Giang Nghiễn Chương cũng phát hiện tôi bị bệnh.

Tôi tưởng mình được cứu rồi, nào ngờ anh ta đưa tôi lên thành phố, nhốt tôi trong viện điều dưỡng.

Trói chặt tay chân tôi lại, nói là “đề phòng tôi làm tổn thương chính mình.”

Nằm trên giường, tỉnh táo nhưng không thể cử động.

Bị ép phải chịu đói rét, tiểu tiện tại chỗ.

Vì lâu ngày không được vận động, toàn thân tôi như bị hàng ngàn con kiến gặm nhấm từng khúc thịt.

n tình đó, sao tôi có thể không “báo đáp”?

Tôi mua hai cái bánh bao ăn hết, rồi quay lại bệnh viện.

Mẹ tôi tưởng tôi biết lỗi, bắt đầu ra vẻ đạo mạo khuyên răn.

Lại bắt đầu bài ca quen thuộc: đàn ông là trụ cột của gia đình, anh trai chính là bầu trời của tôi.

Tôi gật đầu, khuyên mẹ về nhà nghỉ ngơi.

Bà mới vừa lòng, quay về hầm canh cho con trai.

Lúc này, trong phòng chỉ còn tôi và Giang Nghiễn Chương.

Mắt anh ta tràn ngập căm hận.

“Nhị Muội, tôi đúng là đã coi thường cô rồi. Cô cũng trọng sinh, đúng không?”

“Cô nghĩ tôi gãy chân rồi, thì cô có thể sống một cuộc đời khác sao?”

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta, rồi vung tay tát thẳng một cái.

Thật sự tưởng tôi quay lại là để chăm sóc anh ta chắc?

Ánh mắt Giang Nghiễn Chương tràn đầy kinh ngạc, trên má trắng hằn rõ dấu tay.

“Mày chán sống rồi!”

Anh ta nhào tới định đánh tôi, kết quả không cẩn thận lại ngã xuống, đập trúng hộp cơm, canh thừa thức ăn đổ hết lên mặt.

Anh ta cố gắng đứng dậy, nhưng vừa mới phẫu thuật xong, hoàn toàn không đủ sức.

Cuối cùng, anh ta mới nhớ tới tôi:

“Nếu mày không muốn chết, thì lập tức đỡ tao dậy!”

“Mày đã trọng sinh, chắc chưa quên quyền thế năm đó của tao đâu. Chỉ cần tao nói một câu, tao có thể bóp chết mày!”

Tch.

Đây mà là giọng của người đang nhờ vả sao?

8

Tôi bước qua người anh ta, cầm sách ra giường phụ bên cửa sổ, nghiêm túc đọc bài.

Giang Nghiễn Chương là người có lòng tự trọng cực cao.

Nhận ra tôi cố tình làm vậy, anh ta lại cố gắng bò dậy lần nữa.

Vã mồ hôi như tắm, người run lẩy bẩy mà vẫn không nhúc nhích nổi.

Mắt anh đỏ rực:

“Tao phải giết mày! Giang Nhị Muội, tao phải giết mày!”

Thật sự quá ồn ào.

Tôi mất kiên nhẫn, đá anh ta một phát.

Nhìn anh ta đau đớn co quắp như con tôm, tôi cảm thấy dễ chịu vô cùng.

“Giang Nghiễn Chương, làm rõ đi — bây giờ là ai cần ai chăm sóc?”

“Ngày tháng phía trước còn dài, chân gãy rồi là gãy, không mọc lại được đâu. Anh chắc chắn muốn đối đầu với tôi?”

Biểu cảm của anh ta thú vị vô cùng.

Nhục nhã, phẫn nộ, đau đớn…

Nhưng vẫn không thể nào bằng tôi của kiếp trước.

Mà đây mới chỉ là màn khởi đầu.

Giang Nghiễn Chương rõ ràng không định bỏ cuộc.

Chiều hôm sau, mẹ tôi lao tới trường học như phát rồ, nhất quyết đòi làm thủ tục cho tôi nghỉ học.

Tôi học rất giỏi, tất cả giáo viên, kể cả hiệu trưởng đều tiếc nuối, khuyên ngăn.

Mẹ tôi không nghe, còn quay sang nghi ngờ giáo viên có ý đồ xấu:

“Không phải ông phải lòng con gái tôi rồi chứ? Bao nhiêu tuổi rồi mà còn định giở trò đồi bại trong trường học? Tôi kiện ông đấy!”

Giáo viên sững sờ vì màn vu khống trắng trợn.

Nếu là trước đây, tôi chắc đã vừa khóc vừa bất lực.

Nhưng giờ, tôi gọi thẳng cảnh sát.

Cảnh sát đến, khuyên can giải thích.

Mẹ tôi rất rõ đây là việc nhà, nên vẫn vênh váo, giơ tay đánh tôi trước mặt cảnh sát.

Sau đó, bà còn tát cảnh sát hai cái.

Bị tạm giam vài ngày, ra khỏi trại tạm giam thì ngoan ngoãn hơn hẳn, nhưng vẫn không từ bỏ việc bắt tôi nghỉ học.

Tôi bật cười lạnh.

“Cười cái gì?” – mẹ tôi bắt đầu sợ hãi.

Tôi chậm rãi đặt con dao đang thái rau xuống:

“Nếu bà còn dám cản tôi học tiếp… thì cả ba chúng ta đừng mong sống yên.”

Lần này bà thật sự ngoan, không dám nhắc lại nữa.

Đúng là kẻ liều thì ai cũng phải sợ.

Tôi tiếp tục:

Ban ngày học hành chăm chỉ.

Ban đêm chăm sóc heo và “chăm” luôn cả anh trai.

Cuộc sống bình lặng mà đầy đủ.

Nhưng tôi biết rõ, Giang Nghiễn Chương sẽ không chịu ngoan ngoãn mãi.

Sau nhiều lần nếm trải sự “chăm sóc đặc biệt” của tôi, anh ta bắt đầu đổi chiêu — chơi bài tình cảm.

“Chúng ta giảng hòa đi. Dù sao cũng là anh em ruột thịt, đánh gãy xương còn liền gân. Có chuyện gì mà không qua được chứ?”

“Hay là mình hợp tác nhé? Cùng làm ăn, lời chia đôi, cho em cổ phần luôn.”

Tôi lại cười.

Chưa từng nghĩ, anh ta lại ngây thơ đến vậy.

Kiếp trước, Giang Nghiễn Chương lập nhóm AI khi còn đại học, chưa tốt nghiệp đã kiếm được bộn tiền nhờ bằng sáng chế.

Đó là số vốn đầu tiên của anh ta.

Lần này, anh ta còn đưa cho tôi một danh sách tên người và số điện thoại, bảo tôi liên hệ.

Thứ này rất hữu dụng. Tôi cẩn thận cất kỹ.

Rồi quay lại nói: “Tìm không thấy người.”

Giang Nghiễn Chương biết tôi nói dối, nhưng không dám vạch trần.

Thậm chí còn phải quay lại dỗ dành tôi:

“Không sao đâu… không trách em…”

Thấy bộ dạng uất nghẹn của anh ta, tôi chỉ thấy buồn cười.

Cuối cùng, anh ta nhờ Phương Tiểu Ngư giới thiệu cho một thiếu gia nhà giàu – Thiệu Tôn.

Những dòng chữ bay trong không trung lại bắt đầu xôn xao:

“Á á! Đây chẳng phải nam thứ à? Sao nam thứ lại xuất hiện sớm vậy? Tôi nhớ ban đầu nam ba là phản diện cơ mà, dùng thủ đoạn ép nữ chính, khiến nhà nam hai thân bại danh liệt luôn á.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)