Chương 17 - Bảy Ngày Để Quyết Định
15
“Chờ sau khi ly hôn xong, hôm sau em đi đăng ký kết hôn với anh, được không? Anh muốn cưới em.”
Vừa nói, Lục Xuyên quỳ xuống, từ trong túi lấy ra một chiếc hộp nhẫn màu đỏ.
Anh mở ra, bên trong là chiếc nhẫn kim cương 12 carat.
“Đến lúc đó, em gả cho anh nhé?”
Bùi Hoan đỏ mặt như quả táo chín.
Rõ ràng là đã chuẩn bị từ trước.
“Đâu có ai vừa tỏ tình xong đã cầu hôn như anh…”
Lục Xuyên cười dịu dàng:
“Anh sợ em chạy mất. Em đồng ý lấy anh, thì mấy hôm tới anh mới ngủ ngon được.”
“Được, em đồng ý.”
Bùi Hoan đỏ mặt gật đầu, lí nhí nói:
“Nhưng với ba mẹ em… anh phải tự đi nói đấy.”
Lục Xuyên gật đầu.
Ba mẹ Bùi đâu phải không biết tâm tư của Lục Xuyên.
Trên đời này, cha mẹ nào lại không mong con gái mình lấy được người tốt.
Cuộc hôn nhân trước của Bùi Hoan, vốn đã là cuộc “hạ giá” rõ ràng, cuối cùng còn chịu kết cục như vậy, mẹ Bùi mấy tháng nay chưa có nổi một ngày vui.
Một tuần sau, phiên tòa ly hôn chính thức diễn ra.
Vì Bùi Hoan và Tiết Châu đã ly thân hai năm, lại thêm việc Dư Tuyết Nhi bắt cóc cô, nên tòa trực tiếp xử cho ly hôn.
Khi cầm được giấy ly hôn, Bùi Hoan không kìm được đỏ cả mắt.
Lục Xuyên ôm lấy cô, nhẹ nhàng lau nước mắt:
“Đừng khóc, anh đau lòng.”
Cảnh này khiến Tiết Châu bên cạnh mặt mày u ám.
Một tuần qua anh ta đã tuyên bố phá sản.
Từng là Tổng Tiết hào hoa, nay chỉ còn lại vẻ tàn tạ và suy sụp.
Tiết Châu bước tới trước mặt Bùi Hoan, đầy hối hận:
“Nếu không có Dư Tuyết Nhi, liệu chúng ta có đi đến bước đường hôm nay không?”
Bùi Hoan lắc đầu:
“Dù không có cô ta, anh vẫn sẽ bao nuôi người khác.”
“Tiết Châu, anh thật sự không hiểu yêu là gì.”
Tiết Châu nhìn chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên tay cô, run rẩy cả người, khàn giọng:
“Cho anh dự đám cưới của em được không?”
Bùi Hoan lắc đầu, lạnh lùng từ chối:
“Không. Em không muốn gặp lại anh nữa.”
Lục Xuyên bước đến, nắm tay Bùi Hoan:
“Phiền Tổng Tiết sau này đừng làm phiền vị hôn thê của tôi nữa. Nếu không, Lục mỗ đây cũng không phải người dễ nói chuyện.”
Hàm ý rất rõ: nếu còn đến quấy rầy Bùi Hoan, anh sẽ không để yên.
Tiết Châu cúi đầu, mắt trân trân nhìn theo bóng dáng hai người rời đi.
Anh ngồi bệt xuống trước cửa cơ quan đăng ký kết hôn, lẩm bẩm:
“Hết rồi, cái gì cũng mất rồi.”
“Tiền, nhà, công ty, vợ… tất cả đều mất.”
Hôm sau, Lục Xuyên theo Bùi Hoan về nhà ra mắt.
Anh đã chuẩn bị sẵn lễ vật.
Nhưng số lễ nhiều đến mức không nhét nổi vào cốp sau xe, phải gọi thêm một chiếc xe khác để chở giúp.
Bùi Hoan nhấn chuông cửa, mẹ Bùi mở ra, nhìn thấy hai người nắm tay nhau.
Bà hơi sững lại, khóe môi cong lên thành nụ cười rạng rỡ.
“Hoan Hoan, Tiểu Xuyên, về rồi à.”
Bà còn kéo tay ba Bùi, ý bảo ông nhìn sang.
Ba Bùi nhìn theo, cười đến mức nhăn cả mắt.
Lục Xuyên vào nhà, mang lễ vật theo, rồi nghiêm túc nói:
“Thưa cô chú, cháu muốn cưới Hoan Hoan.”
“Tiền sính lễ cháu chuẩn bị 5 triệu, tất cả xe và nhà đứng tên cháu, cháu cũng sẽ chuyển toàn bộ sang tên Bùi Hoan.”
“Nếu cô chú thấy chưa đủ, cháu có thể thêm.”
Ba mẹ Bùi nhìn nhau, mặt mày rạng rỡ.
“Đủ rồi đủ rồi, chỉ cần Hoan Hoan thích cháu, chúng tôi không can thiệp gì cả.”
Ánh mắt Lục Xuyên nhìn Bùi Hoan, dịu dàng như tơ.
Mẹ Bùi sao lại không thấy chứ?
Chỉ là không ngờ Lục Xuyên nhanh như vậy đã đến cầu hôn.
Xem ra, chờ không nổi nữa rồi.
“Cháu muốn hôm nay đăng ký kết hôn với Hoan Hoan.”
Mẹ Bùi gật đầu:
“Được, cháu là đứa tốt, hai đứa bàn bạc kỹ rồi thì cứ làm.”
Nhận được sự đồng ý của ba mẹ, buổi chiều, Lục Xuyên và Bùi Hoan đi đăng ký kết hôn.
Anh nhìn tấm giấy đăng ký, cuối cùng mới yên lòng:
“Hoan Hoan, một tháng nữa mình tổ chức lễ cưới nhé?”
“Em vẫn muốn đi nước ngoài ngắm tuyết, đợi cưới xong, mình đi tuần trăng mật luôn.”
Bùi Hoan chớp mắt, có chút lo lắng:
“Tiết Châu có đến phá đám cưới không?”
Dù gì, loại người như anh ta làm gì cũng dám.
Lục Xuyên híp mắt:
“Anh biết phải làm gì. Em cứ giao lễ cưới cho anh.”
Đúng như dự đoán của Bùi Hoan, mấy ngày nay cô liên tục nhận được tin nhắn lạ:
“Hoan Hoan, anh muốn dự đám cưới của em.”
Cô không chịu nổi nữa, đành cài đặt chế độ chặn tin.
Về phần Dư Tuyết Nhi, cô ta bị kết án bảy năm tù vì tội bắt cóc.
Em trai cô ta, Dư Hào, cũng bị phạt hai năm tù.
Nửa tháng sau, Bùi Hoan chụp xong ảnh cưới, nhờ người liên hệ để đi thăm tù Dư Tuyết Nhi.
Cô còn chu đáo mang theo kẹo cưới.
Dư Tuyết Nhi nhìn thấy Bùi Hoan, đôi mắt đầy hận ý.
Bùi Hoan giơ tay, khoe nhẫn kim cương:
“Dư Tuyết Nhi, giờ tôi đang sống cuộc đời mà cô từng mơ ước.”
Dư Tuyết Nhi trừng mắt, độc ác nói:
“Thì sao chứ? Cô lấy chồng lần hai rồi cũng sẽ bị phản bội như lần đầu, rồi tan vỡ như nhau thôi.”
Cô ta cười lạnh:
“Trên đời này, có đàn ông nào cam tâm chỉ có một người phụ nữ?”
Lục Xuyên đứng sau Bùi Hoan, nhíu mày:
“Tôi sẽ không để Hoan Hoan bất hạnh. Cả đời này được cưới cô ấy, tôi mãn nguyện rồi.”
“Dư Tuyết Nhi, đàn ông mà cô từng gặp quá tầm thường, chỉ biết mê đắm thể xác.”
“Đợi đến khi cô hiểu được thế nào là tri kỷ tâm hồn, cô sẽ biết mình đã sai thế nào.”
Ngừng một chút, anh cười nhạt: