Chương 4 - Bất Ngờ Đau Đớn Trong Ngày Cưới
Tôi thật sự muốn xem… Anh ta định bịa ra câu chuyện cảm động nào.
Thư Lãng im lặng rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ không mở miệng nữa.
Rồi cuối cùng, anh ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đỏ ngầu, từng tia máu nổi rõ.
“Nặc Nặc… em còn nhớ không… năm năm trước… vì sao em tự tử?”
5.
Năm năm trước.
Tự tử.
Hai chữ đó như chiếc chìa khóa rỉ sét, đột ngột bật mở chiếc hộp ký ức đen tối nhất trong tôi.
Năm đó, tôi mới hai mươi tuổi, sinh viên năm hai một trường đại học danh tiếng.
Gia đình giàu có, thành tích xuất sắc—trong mắt người khác, tôi là nữ thần hoàn hảo.
Khi ấy, tôi cứ tưởng cả thế giới đều nằm gọn trong lòng bàn tay mình.
Cho đến cái ngày định mệnh đó…
Tôi từ sân thượng ký túc xá, nhảy thẳng xuống.
Mọi người đều cho rằng tôi vì áp lực học hành quá lớn, cộng thêm cãi vã với gia đình nên mới nhất thời nghĩ quẩn.
Chỉ có tôi biết—không phải vậy.
Nhưng ký ức cụ thể lúc đó… như bị bao phủ bởi một lớp sương dày đặc, mờ mịt không sao chạm tới.
Tôi chỉ nhớ cảm giác tuyệt vọng tràn ngập trời đất, và khoảnh khắc cơ thể rơi xuống trong trạng thái mất trọng lực.
Sau đó, là Thư Lãng đã cứu tôi.
Anh khi đó là đàn anh khóa trên, nhân vật nổi tiếng trong trường.
Anh là người đầu tiên phát hiện ra tôi, đưa tôi vào bệnh viện, chăm sóc tôi cả ngày lẫn đêm.
Gia đình tôi vì hành động “không hiểu chuyện” ấy mà thất vọng tột cùng.
Chỉ có Thư Lãng, giống như một tia sáng, chiếu vào quãng đời tăm tối của tôi.
Anh nói với tôi rằng không sao cả, có anh rồi.
Anh giúp tôi làm thủ tục tạm nghỉ học, đưa tôi đến căn nhà này, chăm sóc từng li từng tí.
Anh bảo rằng thế giới bên ngoài quá phức tạp, quá nguy hiểm— anh sẽ bảo vệ tôi.
Và tôi tin.
Tôi như một con chim gãy cánh, cam tâm tình nguyện để anh nhốt trong chiếc lồng ấm áp đó.
Năm năm rồi, tôi gần như tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài.
Cuộc sống của tôi… chỉ có anh.
Anh trở thành tất cả của tôi.
Bây giờ, anh lại hỏi tôi có nhớ vì sao mình tự tử năm đó không.
Làm sao tôi nhớ được?
Bác sĩ nói cú ngã ấy khiến đầu tôi bị tổn thương, dẫn đến mất trí nhớ có chọn lọc, quên đi đoạn ký ức đau đớn nhất.
Mọi người đều nói, quên được cũng tốt.
Thư Lãng lại càng chưa bao giờ nhắc đến chuyện ấy.
Nhưng hôm nay, anh lại chủ động hỏi.
Một linh cảm chẳng lành như bóng đen siết chặt lấy tim tôi.
“Anh… có ý gì?”
Tôi nhìn anh, giọng run run.
Ánh mắt Thư Lãng trở nên phức tạp đến đáng sợ.
“Nặc Nặc… năm đó em nhảy lầu, không phải vì áp lực học hành.”
“Là vì… em phát hiện ra anh và Ôn Tình ở bên nhau.”
Ầm một tiếng.
Đầu tôi như nổ tung.
Cái gì?
Tôi phát hiện bọn họ bên nhau?
Năm năm trước?
Không thể nào!
Năm năm trước, tôi và Thư Lãng còn chưa quen nhau mà!
Không… không đúng.
Chúng tôi có biết nhau. Anh là đàn anh nổi tiếng trong trường. Tôi chỉ là một người thầm thích anh trong đám đông.
Chúng tôi thực sự bắt đầu quen nhau… sau khi tôi gặp chuyện.
Vậy thì…
Một ý nghĩ kinh hoàng, đáng sợ đến mức khiến tôi lạnh sống lưng, trào lên trong đầu.
Tôi nhìn Thư Lãng, toàn thân run rẩy:
“Anh… anh lừa tôi?”
Thư Lãng nhắm mắt lại, vẻ mặt đau đớn.
“Đúng. Anh xin lỗi. Năm năm trước, anh và Ôn Tình… đã ở bên nhau rồi.”
“Hôm đó, em vô tình bắt gặp bọn anh… Cảm xúc của em sụp đổ… mới dẫn đến…”
Cả thế giới của tôi— đảo lộn, xoay cuồng, sụp đổ.
Thì ra là vậy.
Thì ra, tôi không phải vì áp lực học hành mà tự tử.
Mà là vì chính mắt chứng kiến người đàn ông tôi yêu, dan díu với cô bạn thân nhất của mình.
Cú sốc của sự phản bội kép khiến tôi lựa chọn cái chết.
Nhưng tôi lại không chết được.
Rồi người đàn ông ấy, kẻ đã tự tay đẩy tôi xuống địa ngục, lại đột nhiên hóa thân thành vị cứu tinh.
Anh ta đón tôi từ bệnh viện, nhốt tôi trong căn nhà này.
Anh xóa sạch ký ức đau đớn của tôi, rồi dựng lên một mối tình giả dối.
Anh khiến tôi tin rằng, tôi là tất cả đối với anh.
Nhưng thực tế, tôi chỉ là một con thú cưng bị nhốt để che giấu tội ác.
Một… kẻ thay thế không thể lộ ra ánh sáng.
Người anh ta thực sự yêu, luôn luôn là Ôn Tình.
Vì vậy, hôm nay anh ta mới cưới cô ta.
Vì vậy, anh ta mới nói rằng năm năm trước tôi nên chết đi.
Bởi chỉ cần tôi chết, bí mật này… sẽ không bao giờ bị phơi bày.
Ha ha ha ha ha!
Cuối cùng tôi cũng hiểu rồi.
Mọi chuyện… đều có lời giải.
Tôi cười đến nghẹn thở, nước mắt trào ra không kiểm soát.
Tôi đúng là một con ngốc.
Ngốc nhất trên đời.
Tôi đã coi kẻ thù là ân nhân.
Còn yêu anh ta bằng cả mạng sống.
Cuộc đời tôi, đúng là một trò hề thảm hại từ đầu đến cuối.
Sự thật khủng khiếp ấy, như một cú búa nện thẳng vào đầu, đánh sập hoàn toàn tôi.
Con dao trong tay rơi xuống đất đánh “keng” một tiếng.
Cả người tôi như bị rút cạn sức lực, ngã vật ra ghế sofa.
Đầu óc hỗn loạn, vô số mảnh ký ức vỡ vụn lướt qua như tua nhanh một thước phim.