Chương 1 - Bất Ngờ Đau Đớn Trong Ngày Cưới
Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Thư Lãng gửi tới.
“Bảo bối, hôm nay anh có cuộc họp quan trọng, tối về sẽ bù đắp cho em nha~”
Kèm theo một icon hôn môi.
Tôi khẽ cười, nhắn lại một chữ: “Ừ.”
Rồi ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông trên lễ đài cách đó không xa.
Anh mặc bộ vest chỉn chu, ánh mắt dịu dàng.
Đang đeo nhẫn cho một người phụ nữ khác.
Người phụ nữ đó, là Ôn Tình – cô bạn thân mười năm của tôi.
Tiếng vỗ tay vang dội xung quanh.
Điện thoại tôi lại rung.
Vẫn là Thư Lãng: “Bảo bối, anh nhớ em quá trời.”
Tôi cảm thấy mình sắp nổ tung.
1.
Tôi đứng ở một góc của sảnh tiệc cưới, như một linh hồn lạc lối không nơi nương tựa.
Ánh đèn pha lê sáng choang khiến mắt tôi đau nhói.
Mọi người đều ăn mặc sang trọng, tay cầm ly champagne, cười rạng rỡ.
Tất cả lời chúc phúc đều dành cho đôi tân nhân trên sân khấu.
Cô dâu – Ôn Tình, bạn thân nhất của tôi.
Chú rể – Thư Lãng, bạn trai năm năm của tôi.
Không, là vị hôn phu mới đúng.
Sáng nay thôi, anh ta còn cởi trần ôm tôi từ phía sau, cằm đặt lên hõm vai tôi, giọng nói ngái ngủ và gợi cảm: “Nặc Nặc, ngủ thêm chút nữa đi mà.”
Tôi vẫn còn nhớ rõ cảm giác ấm áp từ lồng ngực anh, và mùi hương quen thuộc tôi đã ngửi suốt năm năm: mùi thuốc lá nhè nhẹ pha chút bạc hà.
Vậy mà giờ đây, anh ta lại đứng đó – cách tôi chưa đến hai mươi mét.
u yếm nắm tay Ôn Tình, lắng nghe MC đọc lời thề non hẹn biển sến sẩm.
Đầu óc tôi ong ong, như có cả ngàn con ong đang bay loạn bên trong.
Chuyện này rốt cuộc là sao?
Ba ngày trước, Ôn Tình gọi điện cho tôi với giọng thần bí: “Nặc Nặc, thứ Bảy rảnh không? Tớ tổ chức một bữa tiệc siêu to khổng lồ, cậu nhất định phải đến ủng hộ nha!”
Tôi còn đùa lại: “Tiệc gì mà trịnh trọng vậy? Đừng nói là cậu giấu tôi quen bạn trai rồi giờ tổ chức đính hôn nha?”
Đầu dây bên kia, Ôn Tình khựng lại một chút, rồi trả lời với giọng điệu khó hiểu: “Ừ, đúng đó, một bất ngờ siêu to khổng lồ, đến rồi cậu sẽ biết.”
Tôi đã tin.
Còn mất ba tiếng đồng hồ để trang điểm, ăn diện thật đẹp đến dự cái gọi là “bữa tiệc bất ngờ” ấy.
Còn chuẩn bị một món quà đắt tiền cho cô ấy.
Kết quả, bất ngờ đúng là “to đùng”…
Đủ để đẩy tôi xuống tận mười tám tầng địa ngục.
Tôi đứng đó, nhìn họ trao nhẫn, nhìn họ hôn nhau.
Góc nghiêng của Thư Lãng vẫn đẹp như vậy, là gương mặt mà tôi ngắm suốt năm năm vẫn không thấy chán.
Nhưng ánh mắt anh khi hôn Ôn Tình lại đong đầy tình cảm, dịu dàng và chân thành.
Cứ như thể, bọn họ mới là đôi tình nhân yêu nhau lâu năm.
Vậy còn tôi thì sao?
Năm năm của chúng tôi rốt cuộc là gì?
Tôi như một con ngốc, bị hai người tôi tin tưởng nhất xoay vòng vòng.
Không, tôi không thể để mọi chuyện kết thúc như vậy.
Tôi hít sâu một hơi, gạt đám người chắn trước mặt, từng bước tiến về phía lễ đài.
Tiếng gót giày nện xuống sàn đá cẩm thạch vang lên từng tiếng “cốc, cốc, cốc” rõ ràng.
Tựa như tiếng chuông tiễn biệt cho năm năm tình cảm nực cười này.
Cuối cùng, cũng có người để ý đến vị khách không mời là tôi.
Tiếng nhạc nhỏ dần.
Lời bàn tán bắt đầu vang lên trong tai tôi.
“Cô gái đó là ai vậy?”
“Không biết nữa, ăn mặc đơn giản như thế, nhìn như đến quậy phá ấy.”
MC cũng ngơ người, cầm micro mà không biết phải nói gì.
Nụ cười trên mặt Ôn Tình cứng lại. Cô ta nhìn tôi, trong mắt thoáng lên một tia hoảng loạn.
Còn Thư Lãng – người đàn ông tôi đã yêu suốt năm năm – cuối cùng cũng nhìn thấy tôi.
Ban đầu là kinh ngạc.
Sau đó, trong đôi mắt từng luôn dịu dàng ấy, đột nhiên tràn đầy một thứ cảm xúc mà tôi chưa bao giờ thấy: ghê tởm và lạnh lùng.
Như thể tôi không phải người cùng anh ta chung chăn gối suốt năm năm qua mà chỉ là thứ rác rưởi bẩn thỉu nào đó.
Cái nhìn ấy đâm xuyên tim tôi trong tích tắc.
Đau đến mức khiến tôi quên cả thở.
“Thẩm Nặc?” Anh ta mở miệng, giọng lạnh như băng, “Em đến đây làm gì?”
2.
“Em đến làm gì á?”
Tôi lặp lại câu hỏi của anh, cảm thấy buồn cười đến mức nực cười.
“Thư Lãng, câu này chẳng phải phải do em hỏi anh sao?”
“Anh ở đây làm gì hả?!”
Giọng tôi bất ngờ cao vút, run rẩy vì kìm nén cảm xúc quá lâu.
Cả sảnh tiệc bỗng yên ắng như tờ.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi, như đang xem một màn kịch hay nhất năm.
Ba mẹ của Ôn Tình – cũng là “Chú Ôn” và “Dì Tình” mà tôi đã quen biết nhiều năm – vội vã bước đến.
Dì Tình nắm lấy tay tôi, trên mặt là nụ cười gượng gạo xen lẫn xấu hổ.
“Nặc Nặc à, con uống say rồi đúng không? Lạc đường hả? Hôm nay là ngày cưới của Tình Tình, đừng làm ầm lên nữa.”
Cưới?
Tôi quay sang nhìn Ôn Tình – cô ta mặc váy cưới trắng tinh, đẹp như thiên thần.
Nhưng chính “thiên thần” này lại đánh cắp cả cuộc đời tôi.
“Ôn Tình.” Tôi giật tay khỏi dì Tình, ánh mắt khóa chặt lấy cô ta.
“Cậu nói đi, chuyện này rốt cuộc là sao?”
“Năm năm trước, sau khi tớ gặp chuyện, cậu đột nhiên biến mất khỏi cuộc đời tớ. Tớ cứ nghĩ cậu gặp tai nạn, tớ đã tìm cậu suốt năm năm!”
“Kết quả thì sao? Cậu ở đây, làm cô dâu?”