Chương 8 - Bát Bảo và những giọt nước mắt
“Không vất vả đâu, không vất vả đâu!” – ông ta lập tức nâng cao giọng, “Đây là việc chúng tôi phải làm! Chính vì chúng tôi làm việc không đến nơi đến chốn, mới để chị và các cư dân khác phải chịu uất ức lâu như vậy!”
“Chị Lâm chị yên tâm, tiền phạt và việc giám sát sau này, bên em nhất định sẽ theo sát đến cùng! Tuyệt đối không để bà ta có cơ hội quay lại lần nữa!”
Ông ta tuyên bố chắc nịch như thể chính mình là người vừa lập đại công.
Tôi chỉ thấy nực cười.
Cúp máy, thế giới cuối cùng cũng thật sự yên tĩnh trở lại.
Không còn tiếng máy móc rền rĩ từ tầng trên. Không còn sự phiền nhiễu từ cái miệng lắm lời của quản lý Vương.
Tôi bước ra ban công, vươn vai một cái.
Nắng chiếu lên người, ấm áp và dễ chịu.
Tôi cầm điện thoại, bắt đầu tra vé xe khách về quê.
Bát Bảo, mẹ đến đón con về nhà rồi.
8
Không biết là cư dân “nhiệt tình” nào đã chụp được ảnh tổ kiểm tra môi trường lên tận nhà Trương Lệ và tung lên nhóm cư dân.
Trong ảnh, Trương Lệ mặt trắng bệch, dựa vào tường, trông như một con gà trống thua trận.
Phía sau bà ta là căn phòng chứa đồ, chiếc máy mài đá bị dán chéo niêm phong trắng có in logo của Sở Tài nguyên Môi trường,
nổi bật và rõ ràng.
Cả nhóm chat nổ tung.
Sự thật được phơi bày theo cách trực diện và choáng váng nhất.
“Trời đất ơi! Đúng là nhà bà ta! Dám mở xưởng trong nhà luôn?!”
“Thảo nào mà âm thanh nghe phát điên lên được! Tiếng máy công nghiệp chứ còn gì nữa!”
“Thật quá thất đức! Vì tiền mà để cả khu mất ngủ bao đêm!”
“Trước còn giả vờ đáng thương, khóc lóc ăn vạ! Đúng kiểu ‘vừa ăn cướp vừa la làng’! Thế mà cũng sống được!”
Những người trước đó từng bênh Trương Lệ, hoặc từng khuyên tôi nên “rộng lượng”, lúc này đều câm nín.
Một vài người thậm chí còn quay xe, tức giận chỉ trích Trương Lệ là kẻ ích kỷ, vô đạo đức.
Những cư dân từng chịu đựng tiếng ồn dai dẳng thì như mở hội, lan truyền tin mừng khắp nơi, hả hê tột độ.
“Cuối cùng cũng được ngủ yên rồi! Tạ ơn trời đất!”
“Cảm ơn người tố cáo ẩn danh! Anh/chị chính là anh hùng của khu mình!”
“Quá đỉnh! Đối phó với thể loại này phải mạnh tay như vậy mới được!”
Tôi nhìn dòng tin nhắn cuộn không ngừng trong nhóm, không lên tiếng, ẩn mình sau chiến công.
Buổi chiều, quản lý Vương đích thân xách một giỏ quà đến nhà.
Ông ta đứng ngoài cửa, cúi mình cực thấp, mặt mũi là một mớ hỗn hợp giữa nịnh bợ và xun xoe.
“Chị Lâm em đại diện công ty quản lý, đến xin lỗi chị ạ.”
Ông ta cúi người thật sâu.
“Trước đây là bên em làm không đúng, không phân rõ đúng sai, làm chị phiền lòng, chịu nhiều oan ức.”
Ông ta thậm chí còn ráng ép ra vài giọt nước mắt cá sấu.
“Cũng cảm ơn chị, đã dùng cách khéo léo như vậy giúp bọn em giải quyết được một phiền toái lớn.
Chị cứ yên tâm, từ giờ về sau, bất cứ việc gì trong khu này, chị chỉ cần nói một tiếng — tụi em đảm bảo lo chu toàn cho chị!”
Tôi nhìn cái vẻ quay ngoắt 180 độ đó của ông ta, chỉ thấy nực cười.
Tôi không cho ông ta vào nhà, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Quản lý Vương, làm tốt công việc của mình, đó mới là cách cảm ơn đúng đắn nhất với tất cả cư dân.”
Nói xong, tôi đóng cửa lại.
Với kiểu người như ông ta, nói thêm một câu cũng là lãng phí hơi thở.
Sau khi bị xử phạt, Trương Lệ không hề yên phận.
Nguồn thu nhập bị cắt, khoản tiền phạt lại giáng thêm một đòn chí mạng.
Bà ta bắt đầu “bán thảm” trong nhóm.
Lúc thì nói mình sống một thân một mình, làm thủ công cũng chỉ để mưu sinh.
Lúc lại than thở mình bị suy nhược thần kinh nghiêm trọng, cần sự yên tĩnh tuyệt đối, nên mới nhạy cảm với tiếng chó sủa.
Bà ta cố gắng vớt vát hình ảnh bằng cách đóng vai nạn nhân để lấy lòng thương hại.
Nhưng lần này, không còn ai mắc bẫy nữa.
“Cuộc sống chị khó khăn thì được phép hy sinh giấc ngủ của cả trăm hộ dân à?”
“Chị bị suy nhược thần kinh thì có quyền mở xưởng gây ồn trong khu dân cư sao? Lý lẽ kiểu gì thế này?”
“Giờ mới nhớ ra là khổ hả? Thế lúc gây chuyện thì nghĩ gì?”
Không những chẳng ai bênh, mà hàng xóm còn bắt đầu “khui” lại những chuyện cũ.
“Tôi đã thấy chướng mắt bà ta lâu rồi, lần trước còn thấy bà xách nguyên túi rác to tướng ném thẳng ra hành lang!”
“Bà ta còn chiếm dụng chỗ đậu xe công cộng, đặt mấy cái ghế cũ đó chiếm chỗ suốt cả tháng trời!”
Những lời tố cáo liên tục xuất hiện như trào dâng.
Trương Lệ hoàn toàn trở thành chuột chạy qua đường, ai cũng muốn vung gậy đánh.
Bà ta dường như đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.
Một đêm nọ, bà ta chặn trước cửa nhà tôi.
Tóc tai rối bù, mắt đỏ ngầu, trông chẳng khác gì người mất trí. Bà ta đập mạnh vào cửa nhà tôi như điên dại.
“Lâm Vãn! Con tiện nhân! Mày ra đây cho tao!”
“Tao liều với mày! Mày hủy hoại cuộc sống của tao, mày cũng đừng hòng sống yên ổn!”
Tôi không mở cửa. Cũng không thèm đôi co.
Tôi chỉ bình tĩnh mở điện thoại, bật chức năng quay video, hướng thẳng vào mắt mèo cửa.
Sau đó tôi cất cao giọng, nói rõ ràng:
“Cô Trương, chuông cửa thông minh của tôi đã ghi lại toàn bộ hành vi và lời nói của cô.”
“Nếu cô còn tiếp tục quấy rối, tôi sẽ lấy đoạn video này làm bằng chứng bổ sung tố cáo hành vi đe dọa hàng xóm, nộp lên cơ quan chức năng.”
Tiếng chửi bới bên ngoài im bặt ngay lập tức.
Vài giây sau, chỉ còn lại tiếng bước chân hấp tấp rời đi trong vội vã.