Chương 4 - Bạn Thân Giúp Tôi Vả Mặt Nhà Chồng Cực Phẩm
Khoé mắt tôi thấy có người đang chạy về phía tôi.
Người đó mặc áo blouse trắng, phía sau còn có người khiêng thiết bị.
Anh ta lao đến bên tôi, vội vàng hỏi tôi: “Cô gái, cô không sao chứ?”
Bạn thân tôi đúng là đã cử bác sĩ đến.
Anh ta nhanh chóng kiểm tra tình trạng cơ thể tôi, rất nhanh sắc mặt đã trùng xuống, nói: “Đừng tùy tiện di chuyển cô ấy!”
Cuối cùng cũng có người phát hiện ra máu ở sau gáy tôi chảy đầm đìa, kẹp cá sấu vỡ đã đâm sâu vào gáy tôi.
Nếu không phải bạn thân tôi khẩn cấp gọi người đến, có lẽ tôi đã chết ở đây không một tiếng động, đếm ngược thời gian tử vong của mình trong tuyệt vọng.
Bác sĩ nhanh chóng nói: “Có vật sắc nhọn đâm vào đầu, không rõ độ dài cụ thể, bệnh nhân không thể nói... Cô có thể nghe thấy tôi nói không? Nếu có thể, hãy chớp mắt.”
Bên kia điện thoại, bạn thân tôi nghe thấy tình hình thương tích của tôi, cô ấy bật khóc nức nở.
“Mày sống ra sao vậy! Sao mày chưa từng kể với tao!”
Tôi không thể an ủi bạn thân được nữa.
Tôi chỉ có thể chớp mắt với bác sĩ.
Bác sĩ nói với những người bên cạnh: “Bệnh nhân tạm thời vẫn tỉnh táo, có thể nghe thấy tôi nói.”
Nhân viên cấp cứu hỏi: “Bây giờ chúng ta có thể di chuyển cô ấy không?”
Bác sĩ hỏi: “Có chắc chắn có thể nâng cô ấy lên trong trạng thái hoàn toàn ổn định không? Cô ấy vẫn còn tỉnh, có thể là kẹp tóc đè vào dây thần kinh chứ không phải đâm thủng. Não rất mỏng manh, nếu không đủ ổn định, tôi sợ sẽ gây tổn thương cho não bộ.”
Nhân viên cấp cứu nhỏ giọng nói: “Ai dám đảm bảo chứ! Đừng nói đến việc nâng cô ấy lên, cũng đừng nói đến việc chúng tôi đến bằng trực thăng, cho dù chỉ xóc nảy trên đường, tôi cũng sợ! Có thể để cô ấy nằm sấp không?”
Bác sĩ im lặng vài giây, thở dài: “Thành thật mà nói, tôi không dám, bây giờ cô ấy còn sống đã là may mắn lắm rồi.”
Nhân viên cấp cứu nói: “Chủ nhiệm, anh còn không dám, vậy thì tôi cũng không dám, không có cách nào có thể đưa cô ấy đi cấp cứu sao?”
Bạn thân tôi ở đầu dây bên kia lạnh lùng nói: “Cục cưng, tao đã nắm tình hình của mày rồi. Tao cúp máy đây, mày chờ đó, tao chắc chắn sẽ không để mày xảy ra chuyện.”
Điện thoại bị cúp.
Không còn giọng nói của cô ấy, nỗi sợ hãi lại một lần nữa xâm chiếm tôi.
Bác sĩ rõ ràng đã đến bên cạnh tôi nhưng lại không biết phải cứu tôi như thế nào.
Bác sĩ vô cùng lo lắng, lúc này, điện thoại của anh ta đột nhiên reo.
Anh ta nghe điện thoại, cung kính nói: “Vâng! Vâng!”
Nói điện thoại xong, sắc mặt anh ta trở nên nặng nề: “Cô gái này có lai lịch lớn thật, viện trưởng gọi điện, bác sĩ não tốt nhất trong nước đã lên đường, bao trọn chuyên cơ đến bệnh viện chúng ta phẫu thuật.”
Nhân viên cấp cứu càng nói càng sốt ruột: “Bác sĩ giỏi đến mấy cũng vô dụng, trước tiên chúng ta phải đưa cô ấy đến bệnh viện một cách an toàn đã!”
Bác sĩ cũng càng lúc càng lo lắng nhưng điện thoại của anh ta lại reo lần nữa.
Anh ta nghe điện thoại, sau đó mặt lộ rõ vẻ vui mừng: “Thật sao? Chúng tôi sẽ đến đón ngay!”
Anh ta quay sang nói với nhân viên cấp cứu: “Có cách rồi! Quá đỉnh rồi, lần này đúng là quá đỉnh rồi! Anh ở đây an ủi bệnh nhân, tôi sẽ dẫn cứu binh đến ngay!”
Bác sĩ chạy ra ngoài, nhân viên cấp cứu sốt ruột hỏi: “Cuối cùng là cứu binh gì vậy! Anh nói rõ đi!”
Bác sĩ đã chạy mất dạng, nhân viên cấp cứu chỉ có thể quỳ bên cạnh tôi, anh ta cố gắng nhẹ nhàng nói với tôi: “Cô đừng căng thẳng, cũng đừng sợ hãi, chúng tôi đang tìm cách rồi.”
Anh ta bắt đầu xoa xoa hai tay trước mặt tôi.
Anh ta xoa hai tay cho nóng lên, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve trán tôi.
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng là tôi đang lạnh run, sợ hãi nhưng dưới sự vuốt ve của đôi tay ấm áp, trái tim tôi cũng bắt đầu dần ổn định lại.
Đáng buồn là tôi không yên ổn được bao lâu.
“Mẹ kiếp, ban ngày ban mặt dám lén lút với đàn ông!”
Tôi nghe thấy tiếng bố chồng gầm lên.
Bọn họ đã về.
Chồng tôi cuối cùng cũng về.
Anh ta mặt mày u ám, bước đi rất nhanh.