Chương 1 - Bạch Nguyệt Quang

Tôi sớm đã biết Phó Thẩm Diên có một ánh trăng sáng cầu mà không được, từ trong miệng bạn bè hắn cuối cùng tôi cũng đúc kết được một số điều:

Nũng nịu, ương ngạnh, tự kỉ, tựa như con thiên nga kiêu ngạo bất tuân.

Phó Thẩm Diên giấu diếm cô ta vô cùng kỹ lưỡng, không cho phép người khác ở trước mặt hắn đề cập đến cô ta.

Nhưng đám bạn bè của hắn lại thường xuyên bí mật lấy tôi so sánh với cô ta, nói tôi dịu dàng khôn khéo, tuy rằng diện mạo có ba phần giống cô ta, nhưng tính cách hoàn toàn khác biệt.

Tôi hỏi Phó Thẩm Diên thích kiểu nào hơn, nhưng hắn lại không trả lời tôi, chỉ hôn tay tôi, bảo tôi hiểu chuyện một chút.

Phản ứng của hắn làm tôi hiểu ra, sức nặng của ánh trăng sáng không phải tùy tiện lấy ra một người là có thể so sánh được.

Giống y như bây giờ vậy.

Hôm nay là tiệc đính hôn của tôi và Phó Thẩm Diên.

Tôi đi theo hắn ba năm, cuối cùng cũng tu thành chính quả.

Thân thích cùng bạn bè đều chúc mừng thành tựu của tôi, bởi vì Phó Thẩm Diên là con trai của người giàu nhất Bắc Kinh, là người thừa kế của nhà họ Phó.

Nhưng tôi vốn nên đẹp lộng lẫy bước lên sân khấu, được mọi người ao ước ghen tị lại bị một cô gái kiêu ngạo tùy ý phá hỏng tiệc đính hôn.

Cấu xé rách lễ phục, đẩy mạnh xuống bể bơi.

Thời điểm Phó Thẩm Diên vội vàng chạy đến nhìn thấy cô gái ngạo mạn vô lễ kia, trên mặt hiện lên ưu tư, vui mừng lớn hơn là tức giận.

Phản ứng của Phó Thẩm Diên làm tôi cảm thấy tràn ngập nguy cơ.

Cô gái đi về phía hắn, kiễng chân hôn lên khóe môi hắn.

“A Diên, đây là người phụ nữ anh muốn kết hôn đó sao?”

“Diện mạo cũng đâu giống em lắm đâu.”

“Cho anh một cơ hội đấy, kêu bảo vệ đuổi cô ta đi, cưới em.”

Cô gái vói tay vào túi áo của Phó Thẩm Diên, lấy hộp nhẫn ra, tự nhiên như ruồi đeo nhẫn vào ngón áp út trên tay trái.

“Vừa khít của em luôn này.”

Bóng dáng Giang Dao đang bước về phía tôi, trên tay còn cầm một ly nước.Đôi mắt cô ta đỏ hoe, hốc mắt ươn ướt ngấn lệ, hiển nhiên là vừa mới khóc."Chị, em xin lỗi, em thực sự không biết là chị không biết bơi.""Anh Phó đã khiển trách em rồi, sau này em sẽ không gây chuyện với chị nữa đâu."Với cái dáng vẻ vô hại, giọng nói mềm mại tựa lông hồng kia, đâu ai nghĩ cô ta lại có một mặt kiêu ngạo, độc đoán, hơn nữa lại chính là người đã phá hỏng tiệc đính hôn của tôi vào ngày hôm đó chứ.Lại còn cứ một tiếng "anh Phó" hai tiếng "anh Phó" . Ánh mắt cô ta lại nhiều hơn một biểu cảm - đó là sợ hãi.Tôi thắc mắc nhìn Phó Thẩm Diên.Phó Thẩm Diên vô cảm liếc nhìn ả, kiên nhẫn giải thích với tôi:"Cô ấy làm hỏng tiệc đính hôn của chúng ta, còn khiến em thành ra thế này. Cô ấy phải chăm sóc em một thời gian cho đến khi bình phục, coi như để đền bù và xin lỗi.""Nếu không anh sẽ cho người đập phá phòng tranh của cô ấy, đ ánh g ãy tay cô ấy, cho đến khi bàn tay không nhặt được cọ vẽ mới thôi.""Đây là sự tr ừng ph ạt, cô ấy đáng bị như vậy."Phó Thẩm Diên bình tĩnh nói.Những năm tháng ở bên anh ấy, ít nhiều tôi cũng biết một chút quá khứ của anh.Trước khi quay lại với cuộc sống giàu có hiện giờ, khi đó anh bị hiểu nhầm là đứa con ngoài giá thú, phải sống một cuộc sống tầm thường.Anh gặp Giang Dao ở trường trung học, cô ấy trẻ trung năng động, hoạt bát nhưng cũng đầy kiêu hãnh, anh đã phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên.Có điều, chưa đầy nửa năm theo đuổi Giang Dao, cô ấy đã bỏ anh để đi du học với lý do muốn theo đuổi một cuộc sống tốt đẹp hơn.Nhân danh theo đuổi ước mơ của mình.Hiện tại Phó Thẩm Diên đã quay về kế thừa nhà họ Phó, tiếp nối sự nghiệp kinh doanh của gia đình, Giang Dao cũng có thành tựu, nổi tiếng ở nước ngoài và trở về nước tự mở phòng tranh.Cô ấy có lỗi với tôi, tôi nắm bắt thời cơ, dựa vào chuyện này khiến cô ta phải phục tùng.Nhưng nghĩ kỹ lại, tôi vẫn thấy khó chịu.Thật sự anh ta không dùng lý do ích kỷ nào đó để giữ cô ta bên cạnh hay sao?Hắn mỗi ngày đều nhìn thấy tôi, mỗi ngày cũng nhìn thấy cô ta, cho dù anh ta tìm cách giúp tôi báo thù, tôi cũng chẳng quan tâm."Tôi có tay có chân, không cần cô ta chăm sóc." Tôi quay mặt đi.Chẳng hiểu sao Giang Dao lại hoảng sợ, cơ thể run lên, ly nước trong tay cũng d.a.o động không vững.Tôi vô thức muốn giúp, nhưng cả cốc nước lại đổ lên tay tôi.Nước nóng đổ ra, không phải 80 độ mà là 100 độ, vùng da tiếp xúc lập tức ửng đỏ.Cơn đau khiến tôi run lên, không kìm được mà rít một hơi.Phó Thẩm Diên kéo Giang Dao sang một bên, tức giận b óp cằm cô ta.Cái cằm nhỏ lập tức tím lên với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy, đủ hiểu anh ra tay nặng thế nào."Cô cố ý?""Giang Dao, ban đầu chính cô là người bỏ rơi tôi, bây giờ lại đến tìm tôi, muốn tìm cảm giác tồn tại, còn tổn thương vị hôn thê của tôi, cô muốn chec?""Nếu cô muốn làm b ỏng một ngón tay của cô ấy, tôi sẽ làm b ỏng mười ngón tay của cô, nếu cô làm b ỏng một bàn tay của cô ấy, tôi sẽ th iêu trụi cả hai tay cô!"Vừa nói anh vừa cầm ly nước nóng, từ từ đổ xuống tay Giang Dao.Dòng nước nóng bỏng, từ ngón trỏ xuống cánh tay, làn da trắng muốt của cô ta ngay lập tức đỏ bừng.Giang Dao sợ đến mức bật khóc, quỳ xuống đất, lắc đầu đ iên cuồng cầu xin sự thương xót."Anh Phó, em xin lỗi, em thật sự không cố ý làm bỏng tay vị hôn thê của anh.""Em không dám, em không dám nữa! Từ giờ trở đi, em sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc sống của hai người!"Dáng vẻ cầu xin của Giang Dao cực kỳ đau lòng, nhưng Phó Thẩm Diên lại không có ý định dừng lại.Tôi cũng phải kinh sợ trước hành động này của Phó Thẩm Diên.Yêu nhau được ba năm, anh vốn là người trầm ổn, lịch thiệp, tôi chưa từng thấy dáng vẻ mất kiểm soát của anh như ngày hôm nay.Trước đây, dù có xảy ra chuyện gì, cùng lắm là anh sẽ cau mày, ngh iến răng."Phó Thẩm Diên, thả cô ấy ra." Tôi hét lên ngăn lại.Phó Thẩm Diên hoàn toàn bất động."Đủ rồi!" Tôi hét lên lần nữa.Anh vẫn không phản ứng gì."Phó Thẩm Diên, tay tôi đau quá." Tôi giả vờ hét lên: "Nếu bàn tay của tôi không sơ cứu ngay sẽ để lại sẹo, tr ừng ph ạt cô ta hay tôi quan trọng hơn?"

Lúc này Phó Thẩm Diên mới dừng hành động bốc đồng kia lại, nhanh chóng rút cây kim trong tay tôi ra, bế tôi vào phòng tắm rồi xả nước lạnh.Tôi quay lại nhìn Giang Dao đang nằm dưới đất run rẩy vì đ au."Anh thực sự muốn h ủy h oại bàn tay của cô ta nếu như không phải v ết th ương của tôi cần được sơ cứu ngay hả?"Không phải là thánh mẫu mà nhìn thấy một màn này rồi cảm thấy đau lòng, dù đáng thương nhưng tôi cảm thấy khó chịu nhiều hơn.Bao gồm cả thái độ của Phó Thẩm Diên đối với cô ta cũng khiến tôi khó chịu.Giang Dao nhanh chóng bò ra khỏi phòng bệnh.Một bức ảnh vô tình rơi ra từ túi cô ta.Mặc dù người trong bức ảnh chỉ lóe qua chớp nhoáng trước khi bị nhét lại vào túi nhưng tôi vẫn nhìn thấy rõ ràng.Đó là một bức ảnh chụp chung, cô gái buộc tóc đuôi ngựa trong ảnh là Giang Dao, người mỉm cười dịu dàng đứng bên cạnh chính là Phó Thẩm Diên.Sở dĩ tôi rất nhạy cảm với bức ảnh này là bởi vì trong ví của Phó Thẩm Diên cũng có một bức y hệt.Chính Phó Thẩm Diên còn choáng váng khi nhìn thấy bức ảnh này, bàn tay vô tình siết chặt vào vết b ỏng của tôi.Có tiếng rít lên.Tôi cau mày.Lúc này Phó Thẩm Diên mới phản ứng lại, nhanh chóng buông tay tôi ra, rời mắt khỏi phía cửa, liên tục xin lỗi tôi.Tôi vùng tay khỏi anh ta, đứng dậy tránh xa người đàn ông một chút."Phó Thẩm Diên, trong lòng anh có cô ta."