Chương 12 - Anh Không Xứng!

 

Tuổi thanh xuân chỉ là một khoảnh khắc, ngắn ngủi và nhanh chóng trôi qua.

 

Khi kết thúc, tôi thở dài một hơi, quay người vừa hay chạm phải ánh mắt sáng ngời của Giang Thuật.

 

Dưới ánh đèn đêm, đôi mắt anh ánh lên như hổ phách.

 

Tôi cười với anh: “Giang Thuật.”

 

Mắt anh dường như trở nên sáng rực rỡ hơn, trên khuôn mặt hiện lên một niềm vui không thể kìm nén:

 

“Chị!”

 

“Khi anh cùng Lâm Uyển Mộng xem pháo hoa, có lúc nào anh nghĩ về em không?”

 

Niềm vui của anh như pháo hoa đã cháy hết, chỉ còn lại đống tro tàn.

 

“Khi tôi nhìn thấy anh, tôi chỉ nhớ đến lần anh lựa chọn Lâm Uyển Mộng khi đứng giữa tôi và cô ấy, lần đầu tiên anh khiến tôi nghi ngờ rằng, khoảng thời gian hơn hai mươi năm đó, liệu có ý nghĩa gì với anh, có phải bất kỳ ai có thể khiến anh rung động? ”

 

“Có phải tính tình tôi quá nhạt nhẽo, không thú vị như cô ấy, không có cùng sở thích vui chơi nên anh đã rung động?”

 

Trong thời đại học, tôi cũng rất thích vui chơi, luôn mong muốn tiết kiệm tiền để du lịch cùng anh khắp mọi nơi. Vào những ngày thường, tôi cũng không thể ngồi yên, thường dành thời gian rảnh cùng bạn tận hưởng tất cả các hoạt động giải trí.

 

Sau khi tốt nghiệp đại học, anh không muốn trở về nhà chỉ có mình anh, quá cô đơn, vì vậy tôi đã buông bỏ bản thân, hủy bỏ những hoạt động không cần thiết của bản thân, học cách nấu những món ăn anh thích.

 

Ngay cả khi chúng tôi đi ăn ở ngoài, tôi còn tìm kiếm video trên mạng dạy cách nấu những món ăn anh ấy thích.

 

Anh bận rộn với công việc khởi nghiệp, hầu như không có thời gian đi du lịch với tôi, vì vậy tôi đã ghi lại những địa điểm tôi muốn đến, lập kế hoạch chi tiết, hy vọng rằng khi anh có thời gian, anh có thể cùng tôi đi đến tất cả những nơi chúng tôi muốn.

 

Thậm chí Disneyland cũng có trong kế hoạch của tôi.

 

Nhưng anh đã quên, anh đi đến đó cùng người khác.

 

“Anh đi đi.”

 

“Xin anh đừng nói với Kiều Nam về chuyện của tôi, cô ấy rất nhạy cảm.”

 

Hồi còn ở ký túc xá, dưới tòa nhà ký túc xá có vài con mèo hoang, Kiều Nam rất thích chúng, luôn mong rằng sau khi tốt nghiệp có thể đưa chúng về nhà nuôi.

 

Hồi năm hai, một con mèo nhỏ ch.ết vì bệnh, Kiều Nam khóc suốt mấy ngày, không ăn uống, ốm đi hơn mười cân, tôi hoảng sợ lập tức đưa cô ấy đến phòng y tế.

 

Bác sĩ nói đó là do quá đau lòng.

 

Nếu để cô ấy nhìn thấy tôi trong tình trạng này thì thật tàn nhẫn.

 

Giang Thuật đã rời đi, tôi không biết anh đi đâu, tôi cũng không muốn quan tâm.

 

13.

 

Tôi trở về ngôi làng nhỏ nơi mẹ của Giang Thuật an nghỉ.

 

Chúng tôi đã thăm mộ bà ấy vào Tết Thanh Minh, chỉ sau vài tháng mộ đã bị cỏ dại bao phủ.

 

Tôi cúi xuống và nhổ từng cây cỏ, từng chút từng chút chạm vào những chữ trên bia mộ.

 

Nhắm mắt lại, cảm nhận cơn gió nhè nhẹ thổi qua, như có một bàn tay ấm áp chạm vào tôi.

 

Tôi là đứa trẻ đầu tiên mà mẹ Giang nhặt về, tôi đã bị bỏ rơi bên lề đường ở nông thôn, mẹ Giang nói tôi khóc rất to, bà ấy nghe thấy tiếng khóc từ xa khi đang đi xe đạp trên đường.

 

Lúc đó, bà cảm thấy, đứa bé này khóc rất to, chắc chắn sẽ dễ nuôi.

 

Khi tôi sáu, bảy tuổi, tôi hỏi mẹ Giang ai là mẹ tôi ?

 

Bà ấy nói sau khi nhặt được tôi, bà đã đứng đợi ở bên lề đường trong nửa ngày, đợi đến khi một cặp vợ chồng đến vì lo lắng cho tôi, đến xem tôi.

 

Khi họ thấy tôi được mẹ Giang nhặt, họ giao tôi cho bà ấy.

 

Khi tôi mười ba tuổi, họ đã có một bé trai, trước đó đã có một chị gái lớn hơn tôi 2 tuổi.

 

Không biết tại sao, tôi muốn đi gặp họ, muốn hỏi xem có lúc nào họ cảm thấy hối tiếc khi đã bỏ rơi tôi không?

 

Tôi đứng trước một căn nhà nhỏ hai tầng, một phụ nữ đang bên cạnh cho gà ăn. Bà ta nhìn chằm chằm tôi trong một thời gian dài rồi mới nhận ra tôi, nhiệt tình đi đến hỏi.

 

“Giang Tuyền phải không? Có phải cô đang làm việc ở thành phố lớn?”

 

“Đúng.”

 

“Cô kiếm được rất nhiều tiền, phải không? Em trai cô cũng dự định năm sau vào thành phố học, tôi nghĩ cô thể giúp cho em trai cô một chút, không nhiều không ít, 70 - 80 ngàn là được, phải không? Em trai cô là niềm hy vọng của gia đình! ”

 

Tôi nhìn ánh mắt sắc bén của bà ta, trong lòng đã có câu trả lời, tôi nhẹ nhàng thở một hơi, cười yếu ớt nói : “Tôi không có nhiều tiền đâu, tôi bị bệnh và không tiền để điều trị, tôi sắp ch.ết rồi, tôi trở về để hỏi liệu có thể cho tôi vay chút tiền không?”

 

Khi lời tôi nói chưa dứt, bà ta trở mặt: “Tôi không có tiền để cho cô mượn, làm gì có đứa con gái lớn như vậy lại không thể giúp đỡ gia đình, lại quay về xin tiền người nhà...”

 

Bà ta tiếp tục lắm lời, trách móc tôi không có tiền, còn đòi vay tiền ngược lại.